bao mê đắm gom gọn thành mồi lửa
tiễn nàng đi một đoạn cuối con đường
quan tài hạ theo nặng nề chất chứa
đày linh hồn trong ngàn vạn nhớ thương.
bản nhạc cũ vốn nên hoá tro tàn
vẫn sống sót dẫu cháy đen quá nửa
tựa cuộc tình còn vương vấn dở dang
sau vỡ tan của cả ngàn câu hứa.
*
tên nhạc sĩ nay tiều tuỵ xơ xác
trong con tim rải rác những muộn phiền
chúng tích tụ thành mây đen nặng hạt
khiến tâm trí mù mịt chực hoá điên
gã mân mê cây kèn hơi đã cũ
thân đồng loang lắm vết tích màu sờn
đi về đâu, bao say sưa thích thú
sao chỉ còn nề não với cô đơn.
gã lặng thinh, chìm đắm vào hồi ức
nhớ hình bóng nàng quý nữ yêu kiều
tiếng kèn vang, đôi hàng lệ thổn thức
như thương xót cho số phận hẩm hiu.
trách thanh âm cớ sao u uất quá
kéo giông tố phủ kín cả cõi lòng
trách duyên tình mỏng manh như chiếc lá
chỉ vừa chớm, trời đã ngả sang đông.
saxophone ru nàng vào giấc ngủ
dư âm cũ vẫn đau đáu quanh đây
nốt nhạc ngân nhẹ nhàng như lông vũ
giáng nỗi nhớ hằn trên xác thân này.
bản nhạc buồn mang theo lời thệ ước
chung đôi lứa, vĩnh viễn không chia lìa
mà dấu yêu hôm nay đã lỡ bước
bỏ tôi lại, sang thế giới bên kia…
saxophone ngân từng hồi da diết
kéo thương yêu cuồng quay khắp căn phòng
nhưng bây giờ nàng quý nữ đâu thiết…
bỏ gã lại cùng nhung nhớ mênh mông.
saxophone vang từng hồi trầm đục
thoáng lả lướt, mân mê những cung đàn
saxophone vang từng hồi thôi thúc
chợt ngắt quãng,
im lặng,
rồi vỡ tan…
- khải hoàn - 凱還.
26/04/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.