em có nghe trong tiếng ve khe khẽ
len âm vang réo rắt của mặt trời
nắng xuyên qua đôi hàng cây non trẻ
thủ thỉ rằng mùa hạ sắp ghé chơi.
tôi đơn độc dạo quanh thành phố cũ
lại cảm tưởng như có ai theo cùng
một chỗ trống kề bên luôn vô chủ
tựa chờ đợi người sánh bước đi chung.
nơi lề đường có một hàng trà đá
tôi quen thói gọi hai cốc trà chanh
trà xua đi bao oi bức hối hả
lại mang theo vị thương nhớ không đành.
những cánh hoa li ti giăng kín lối
vẽ sắc son rực rỡ ngả đường về
phượng vĩ biết tôi không nỡ từ chối
nên phô bày tất thảy những đê mê.
nhớ năm xưa cũng mùa hoa phượng nở
Vĩ cùng tôi vẫn say đắm tình nồng.
nay nghìn đêm thao thức vì trăn trở
về chốn cũ lòng thấp thỏm ngóng trông.
phượng nao nức khoác lên mình áo mới
màu đỏ thắm đượm má ai ửng hồng
góc sân trường đôi mình thường lui tới
Vĩ xa rời có một lần nhớ không?
trăm bức thư gửi đến người xa xứ
dẫu lòng biết sẽ không ai trả lời
cánh hoa tàn che lấp đi quá khứ
lại rực cháy như thiêu đốt tim tôi.
trên chuyến đò bốn mùa thường chuyên chở
Vĩ chẳng thể đi cùng hạ nữa rồi
tôi lặng yên nhặt mảnh tình tan vỡ
ngồi một mình gọi hai tiếng “Vĩ ơi…”
sao ông trời nỡ cướp mất Vĩ tôi…?
3/3/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.