em thay anh, viết bài ca thứ mười
cho ngoai nguôi những bịn rịn nhung nhớ
cho tròn đầy những tiếng yêu dang dở
gom âu yếm nhặt ái tình nên thơ.
cho anh biết mình chẳng hề bơ vơ
giữa muôn người tất bật và xa lạ
thấy lạc lõng giữa phố thị vội vã
rồi mất nhau trong những tháng ngày qua.
nơi đâu đó vang tiếng đàn tình ca
chín bài ca anh gửi tặng em đó
nơi đâu đó bức thơ tình vứt xó
vì nho nhỏ, chẳng dám đọc cho anh.
càng biết rằng, tình cảm vốn mong manh
càng ấp ủ, nâng niu như vật báu
em khoá chặt, đem vào lòng chôn giấu
nếu ai hỏi, thưa rằng chẳng biết đâu.
có những ngày, suy nghĩ suốt đêm thâu
về ta, về anh - về người tri kỷ
bóng tối thì thầm, giấu lời ai non nỉ
khiến hạt nào vương vấn lại trên mi.
hỏi sao cả ngày cặm cụi chép ghi
giấu điều chi khiến anh hoài nghi mãi
“em viết về tháng ngày không trở lại”
mực nhạt màu chứ tình đừng nhạt phai.
27/08/2024
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.