Đất đã hoá tâm hồn,
từ những đường cày xới sâu vào ký ức,
từ giọt mồ hôi thấm vào từng thớ đất,
từ bàn chân chai sạn in hằn trên lối cũ
của những con người dãi dầu nắng gió quê hương.
Đất đã hoá tâm hồn,
từ tiếng gió rì rào trên cánh đồng lúa trổ,
từ giọng mẹ ru mềm như phù sa mùa lũ,
từ dáng cha trầm ngâm bên vạt cỏ úa vàng
như thể thời gian vừa đi qua mà chẳng ngoái nhìn.
Đất đã hoá tâm hồn,
từ vết nứt nẻ những mùa khô cằn,
từ những cơn mưa trút xuống ngập tràn bao khát vọng,
từ cánh tay người gieo niềm tin vào vụ mới
giữa những ngày lận đận nhọc nhằn.
Đất cũng biết buồn,
khi gót chân con người rời đi mà chẳng hẹn về,
khi đồng làng bỗng im lìm chẳng tiếng chim gù,
khi câu hò xưa lặng thinh nơi bến nước,
để một cánh diều rơi trong chiều gió quạnh hiu.
Nhưng đất vẫn hoá tâm hồn,
ôm trọn những tháng năm dài,
dù nắng hay mưa, dù vùi trong lãng quên hay nhớ nhung da diết,
vẫn thuỷ chung như một lời thề
khắc trên từng tấc đất quê hương.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.