Gió rét thổi đôi bàn tay lạnh cóng
Từ bên ngoài, luồn tay áo, vào trong
Nơi u uất, khí hàn mau thấm đẫm
Bóng ai như ngọn lửa ấm trong lòng.
Dẫu biết người như là hoa trong gương
Như ánh trăng soi mình trên mặt nước
Gã si tình chẳng bao giờ với được
Tự xa trông mà chẳng thể chung đường!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.