năm năm rồi tôi rời xa xứ quãng
chừ bây giờ tôi lại nhớ quê hương
nhớ mẹ già mái tóc đã điểm sương
và nhớ cả người anh trai thương mến
em bây giờ như con thuyền không bến
mặc cho đời đưa đẩy đến nơi đâu
cuộc đời em sao lại quá bể dâu
đau khổ mãi không bao giờ vơi được
em chấp nhận số em trời đã định
em không buồn không hờn trách ai đâu
cuộc đời em sao lại quá u sầu
toan tính mãi một ngày mai đen tối
em càng nghĩ lòng em càng bối rối
càng hận thù con người sớm đổi thay
trời hôm nay gió thổi lá heo may
em hồi tưởng những gì trong quá khứ
Bệnh viện Nguyễn Tri Phương, 3/6/1986
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.