ƯƠNG



Anh hồn thi sĩ, em hồn thương

Một kẻ phấn hương, một vô thường

Tình đời ngang trái xui chung hướng

Thành đôi nhân ngãi chán lẽ thường


Những đêm đau đớn em về muộn

Anh ngập trong trăng, đời chán chường

Thi anh vọng tiếng đàn muôn hướng

Thành khúc nghê thường nhói đời thương


Này cô em gái bán phấn hương!

Bao kẻ khinh chê khắp phố phường

Những đêm lặng tiếng cùng nghiệp chướng

Lại thấy như thành kẻ mộng hương


Anh hỏi rằng em: có người thương?