Trang trong tổng số 9 trang (89 bài viết)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Những vần thơ làm não nuột lòng tôi.

David Thiên Ngọc


II. Cô gái sông Hương.


5 giờ chiều hoàng hôn đỏ ối cả dòng Hương.

Cô gái trẻ trầm mình mà thoát chết.

Bởi dòng Hương đã đứt mạch tự trên ngàn.

Đôi bờ hiu quạnh…

Sông không còn nước “Cát Vàng” chung số phận.

Dòng Hương cạn thuyền nan sao cập bến?

Chở trăng vàng cho thi sĩ làm thơ!

Cô gái kia gieo mình tự bao giờ?

Từ lúc các thầy giáo, nhà thơ xứ Huế.

Bỏ phố, trường, sách vở trốn lên “xanh”.

Gom thả về xuôi vạn chiếc lá xa cành.

Mạo hồn N…
Ảnh đại diện

Những vần thơ làm não nuột lòng tôi.

Cùng Hát Lên

Tôi muốn chia sẻ với bạn
phải không một miếng cơm ăn
không phải một manh áo mặc
cũng không phải một chút ít tiền bạc
tôi muốn chia sẻ với bạn
một dúm không khí tự do
để thở
dúm không khí tự do sặc sụa rác bẩn
quằn quại hàng ngày trên đầu chúng ta
khó thở quá
bạn ơi hãy xiết chặt tay với tôi
và cùng hát lên thật to
bài hát của bà chúa liễu
bài hát của bà tổ mẫu po inu nagar
kể về hạt lúa trổ bông ngả nghiêng trên cánh đồng
kể về bụi cỏ mắt trâu nở hoa rực …
Ảnh đại diện

Những vần thơ làm não nuột lòng tôi.

Thơ Phương Uyên:

Ơi Đồng bào Việt Quốc


Đất nước không chiến tranh
Cớ chi đau thắt ruột
Sự tự hào ngộ nhận
Một chế độ bi hài sau chiến tranh

Bọn cường quyền gian manh cơ hội
Đào bới bóc lột dân lành
Núp dưới bóng cờ máu, bác đảng
Âm thầm bán từng mãnh đất quê hương


Tổ quốc thân yêu ơi!
Đồng bào thân yêu ơi!
Ôi, ta thương quá đi thôi!
Vết sẹo hằn sâu vào trái tim, trải dài theo năm tháng

Xuyên qua chiến tranh có những đống mồ hùng vĩ
Người phơi thây ngã xuống mắt trừ…
Ảnh đại diện

Những vần thơ làm não nuột lòng tôi.

"Đọc thơ người xấu hổ thơ mình"

LÂM THỊ HỒNG TÚ

NGOẢNH  LẠI

Mới vừa thôi mà đã bao xuân
Em ngoảnh lại nhìn trời ngơ ngác nắng
Hoàng hôn và bình minh lẫn lộn
Vẫn sững sờ như ngày mới gặp nhau
Biết “thời gian như bóng chim câu”
Em vội vàng dòng sông cho đôi bờ xích lại
Mà con nước vẫn vô tình trôi mãi
Những đỉnh non nào in bóng dòng xanh
Tình yêu ơi có phải cứ vô tình
Cứ lặp lại những gì mong né tránh
Trái tim thì mềm, cái đầu kiêu hãnh
Vẫn lẫn vào tỉnh táo, ngẩn ngơ say
Mây v…
Ảnh đại diện

Những vần thơ làm não nuột lòng tôi.

Nguyễn Đình Chính là con trai của cố thi sĩ Nguyễn Đình Thi. Những vần thơ của anh làm ứa máu trái tim tôi.

NGUYỄN ĐÌNH CHÍNH

THA THỨ

băng qua cái rét khắc nghiệt mùa xuân
những khóm cỏ gai vẫn xạnh biếc
tôi nhìn thấy
trong những lá cỏ
sự tha thứ

vượt qua những đau đớn khắc nghiệt hôm nay
nhân dân vẫn sống
tôi nhìn thấy
trong ánh mắt dân tộc tôi
sự tha thứ

tại sao thế

những tham vọng
bẩn thỉu
trắng trợn  
hung ác
sẽ rữa nát và
biến mất
trong sự tha thứ này
Ảnh đại diện

Những vần thơ làm não nuột lòng tôi.

Nhân dân
Thơ Nguyễn Trọng Tạo


Có thể thay quan, không thay được Nhân Dân
Thay tên nước, không thể thay Tổ Quốc
Nhưng sự thật khó tin mà có thật
Không thể thay quan dù quan đã thành sâu!

Quan thành dòi đục khoét cả đất đai
Vòi bạch tuộc đã ăn dần biển đảo
Đêm nằm mơ thấy biển Đông hộc máu
Những oan hồn xô dạt tận Thủ Đô

Những oan hồn chỉ còn bộ xương khô
Đi lũ lượt, đi tràn ra đại lộ
Những oan hồn vỡ đầu gãy cổ
Ôm lá cờ rách nát vẫn còn đi

Đi qua hàng rào, đi qua những đoà…
Ảnh đại diện

Những vần thơ làm não nuột lòng tôi.

Đất nước đến hoa còn xấu hổ


Một nhà nước như không còn ai biết ngượng
Lại mọc đầy hoa xấu hổ nơi nơi

Cây thẹn thùng nép cỏ
Lá nhắm hờ mắt gió trêu ngươi

Nói dối mọi nơi
Nói dối mọi điều
Nói dối quá làm hoa đỏ mặt


Muôn năm cái không có thật
Không có thật ở đâu?
Ai áp giải nhân dân phải tìm ra ma xó?
Đất nước nằm mơ trên quả địa cầu
Đất nước khom lưng tìm thiên đường không có
Một thiên đường ý cuội mạo lòng dân

Hoa thay người xấu hổ
Kẻ gian manh mang mặt nạ thánh thần
Ảnh đại diện

Những vần thơ làm não nuột lòng tôi.

THẾ HỆ TÔI, MỘT THẾ HỆ CÚI ĐẦU
     
GIA HIỀN

Thế hệ tôi, một thế hệ cúi đầu
Cúi đầu trước tiền tài, cúi đầu sau mông người khác
Cúi đầu trước chính mình, cúi đầu bạc nhược
Chỉ ngầng đầu…
…vì…
…đôi lúc…
…phải cạo râu!
Thế hệ tôi, cơm áo gạo tiền níu thân sát đất
Cuộc sống bon chen
Tay trần níu chặt
Bàn chân trần không dám bước hiên ngang.
Thế hệ tôi, nhận quá nhiều những di sản hoang mang
Đâu là tự do, đâu là lý tưởng?
Đâu là vì mình, và đâu là vì nước
Những câu hỏi vĩ mô cứ…
Ảnh đại diện

Thử nghiệm với Nàng Thơ

Đã lâu lắm không còn cảm xúc thơ nữa bởi cứ loay hoay không sao lý giải được cái tâm của mình. Vừa rồi nhân có đọc một bài thơ trên mạng lại càng ngẩn ngơ - Ta là ai? Ta đang làm gì? Ta tồn tại trên cõi đời này có ích cho ai? Xin đăng lên đây bài thơ đã làm nẫu ruột gan tôi.

HÀNH CA CHO NHỮNG KẺ YÊU NHAU *

Nguyễn Văn Gia

Lẽ thường
Ra đi là phải biết đi đâu
Không thể  trù trừ giữa ngã ba ngã bảy
Không thể bắt mây ngừng trôi
Và sông kia ngừng chảy
Để vẽ hươu vẽ vượn một chân trời

Ảnh đại diện

Thơ trữ tình - Phần II

Chào anh Tường Thuỵ! Lâu không vào vườn thơ nay tạt qua mạo muội ghé nhà. Nhớ khi xưa bị đập tơi bời may được anh an ủi. Chúc anh và gia đình mạnh giỏi! Mong được đọc nhiều thơ anh. Mong có dịp được gặp anh.

Trang trong tổng số 9 trang (89 bài viết)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối




Tìm bài viết:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tìm trong:

Tên chủ đề:

Nội dung:

Người gửi:

Diễn đàn:

Gửi sau ngày (ngày/tháng/năm):

Gửi trước ngày (ngày/tháng/năm):