Trang trong tổng số 6 trang (51 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Quán Thời Gian

NÓI DỐI

Em chưa bao giờ chia sẻ cùng anh
Ngày thương anh, em bắt đầu nói dối
Với tình yêu, em thành người có lỗi
Khi nỗi nhớ dâng đầy, em lại nhủ: phải nào yêu!

Lần đầu hẹn anh xao xuyến biết bao nhiêu
Em chờ khi phố đông đến chiều phố lặng
Anh đến cuối ngày khi khuất dần vạt nắng
Lại dối lòng: Em vừa đến đấy thôi!

Câu chuyện giữa chúng mình là kết nối đơn côi
Để rồi giữa bâng quơ anh kể về người cũ
Em biết thời gia…
Ảnh đại diện

Quán Thời Gian

THÁNG MƯỜI HAI

Tháng mười hai lặng lẽ gió heo may
Ươm cái rét trong buổi chiều đông ấy
Lá xạc xào như bàn tay người vẫy
Mùa đông năm nay…
Ta không ở cạnh người!

Tháng mười hai nhớ lắm tiếng ai cười
Ấm áp thinh không
Những âm thanh đồng vọng
Nốt nhạc thả rơi…
                     xôn xao chiều con sóng
Dạ khúc nào thắp lửa những
Đêm mưa!

Tháng mười hai về…
Muốn chuộc lỗi lầm xưa
Muốn cùng ai nhặt lá khô
Dán mảnh trăn…
Ảnh đại diện

Quán Thời Gian

VỤN VẶT THÁNG MƯỜI HAI!

Đêm qua tháng mười hai gõ cửa
Mỏi mòn, cô độc giữa trời đông
Em lấy áo và khơi to bếp lửa
Nhà hai người, bớt lạnh lẫn mênh mông

Em cô đơn, lúc nào
Không biết nữa
Em xa anh
Khi bếp lửa còn nồng
Hun hút gió
Giao mùa heo may đến
Gọi vạn lần
Xát muối một cái tên

Em bất lực trước nỗi buồn vẫn cũ
Nơi không anh, vẫn ô cửa gió lùa
Đêm vẫn lặng trước bâc thềm để ngỏ
Năm tháng vẫn đợi chờ
Một dấ…
Ảnh đại diện

Quán Thời Gian

Nhớ!

Em dặn rồi
sẽ đi vắng ít ngày thôi
Quán xá nhờ anh trông nom
then cài mỗi tối
Nhà trống hoác, trống huơ
Chỉ có ít câu thơ, rõ tội
anh nhớ qua lại chuyện trò
Kẻo thơ dỗi
Lại xa!

Anh thật thà
nên cứ vào ra
sửa lại mái tranh
che tấm phênh cho ấm
Nhà không có gì
lại vắng em
nên rộng
Nên nghe rõ tiếng thì thầm
lẩm bẩm:
Rõ là lâu!

Công việc ngày này nối tiếp những ngày sau
Ừ, cũng bình thường thôi
Có gì đâu mà lo lắng
Trời không nắng thì mưa
Chán mưa thì lại nắng
Ảnh đại diện

Quán Thời Gian

HOA KHÔNG MÙA

Làng bên sông
Chị ngọc ngà rám trăng mười tám
Tôi gã trai trăng tròn khờ khạo
Đêm bên sông...
Ngắm dáng nguyệt ngỡ ngàng

Chúng tôi lớn lên sau luỹ tre làng
Thời thơ ấu trên lưng trâu bắt bướm
Gã mục đồng tuổi tròn trăng vừa chớm
Một đêm xao lòng, ngắm chị bên sông

Chị đẹp nhất làng
Mê đắm mắt đàn ông
Nhưng là nỗi xót xa trong mắt bà, mắt mẹ
Con gái hồng nhan.."khổ thân con bé
Cuộc đời có mấy người không khỏi bạc phận đâu!"

Tuổi thơ những chiều rong ruổi lư…
Ảnh đại diện

Quán Thời Gian

VẾT CẮT Ở NƠI NÀO CŨNG XÓT

Cách xa cắt vào năm tháng
Gọi mùa vội vã trôi nhanh
Tóc xanh bỗng thành tóc trắng
Nỗi đau sao mãi chẳng lành

Yêu thương cắt vào ký ức
Ngày qua bỗng hoá hôm nay
Giấc ngủ nghìn năm bỗng thức
Bơ vơ giữa cuộc đời này

Ta cắt mình vào cuộc sống
Một ngày bỗng nhận ra nhau
Để biết Đông trơ trụi lá
Nẩy mầm xuân mới khát khao

Vạn vật cắt nhau như thế
Để thấy rất cần có nhau
Sóng gió nhận ra tri kỷ
Bởi vết cắt nào cũng đau!
Ảnh đại diện

Quán Thời Gian

VIẾT CHO CÔ BÉ CÓ TÊN GỌI MONG MANH
...những ngày nơi rốn lũ!

Ngủ ngoan nào mong manh của tôi
Mùa lũ về làng dời lên vách đá
Đêm mưa dầm nép vào tôi bớt giá
Tôi mở lòng ủ ấm mong manh

Ngày hôm qua làng xóm một màu xanh
Trưa xao động bởi tiếng gà gọi bữa
Đêm ấm nồng soi hồng từ bếp lửa
Mong manh trong lòng bà, yên giấc ngủ say!

Đêm lũ về, làng bỗng chốc trắng tay
Tiếng người gọi nhau, xót đau chìm trong lũ
Bồng bế, dắt dìu nương nhờ vào vách núi
Núi thương ngư…
Ảnh đại diện

Quán Thời Gian

Điều ở lại

Rồi cuối cùng em cũng ra đi
Chỉ còn anh và tình yêu ở lại
Như chiếc lá trong bức tranh mãi mãi
Không bao giờ tàn úa bởi thời gian

Rồi cuối cùng  ngày vẫn cứ nặng mang
Tiếng em nói, tiếng em cười trong gió
Thảng thốt ngoài kia khúc đồng dao bỏ ngỏ
Cánh đồng buồn từ dạo em xa

Rồi cuối cùng Thu cũng vẫn đi xa
Đông tiếp tục nối vào mùa như thế
Thì thầm với nhau chuyện năm nào đã kể
Chiếc lá cuối cùng, nhớ một người đi…

Chiếc lá cuối cùng không thể ra đi
Như tình y…
Ảnh đại diện

Quán Thời Gian

KHƯỚC TỪ

Đã khép tất cả những ký ức của ngày hôm qua
Em lui vào góc khuất
Xé nát những trang thơ
Nhổ tung từng cảm xúc
Để không bao giờ
Làm thơ cho anh

Đã qua những ngày mong manh, mong manh
Đã qua những ngày chòng chành giữa yêu thương và thất vọng
Để bây giờ chỉ riêng mình một bóng
Em cười cợt với đời
Long đong, long đong…

Mùa thu lặng lẽ giữa thinh không
Sông ngân lặng lẽ cầu ô thước
Em lặng lẽ ôm trong lòng điều ước
Trong ngày trời đất gặp nhau

Chỉ để nói một câu
Ảnh đại diện

Quán Thời Gian

Không mùa

Dù anh có tự nhận mình là mùa thu
Vặt trụi những chiếc lá trên cành chiều ấy
Để trăng đêm run rẩy
Để mùa cằn cổi xanh

Dù anh đã ẩn mình để em không nhận ra anh
Dù anh có bảo với em: Ngày vẫn bình thường lắm
Và anh tự ru mình đã ngủ say sau đôi mắt nhắm
Em vẫn nhận ra những yêu thương!

Em vẫn nhận ra anh giữa cuộc sống đời thường
Dù anh cố trở thành bình thường trong cuộc sống
Nhưng những vần thơ nóng bỏng
Những nỗi buồn sâu lắng ...
Vẫn rơi ra!

Và điều đó rất k…

Trang trong tổng số 6 trang (51 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] ›Trang sau »Trang cuối




Tìm bài viết:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tìm trong:

Tên chủ đề:

Nội dung:

Người gửi:

Diễn đàn:

Gửi sau ngày (ngày/tháng/năm):

Gửi trước ngày (ngày/tháng/năm):