Trang trong tổng số 5 trang (45 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Mắt Ngọc...

Một người sầu... một người buồn... thêm một người...!
Ảnh đại diện

Buồn chán...!!!

Xem ra thi sĩ vẫn buồn thôi không ngớt!

Có một ông bạn đã nói với tôi rằng: "sự dở dang, ngăn cách là một điều vĩnh hằng đẹp nhất trong tình yêu thế gian mà con người ta gọi nó tên là kỷ niệm, hôm qua bạn nắm lấy nó bằng tay trái thì ngày mai bạn phải buông xuống bằng tay mặt và học ngay bốn chữ <chấp nhận hiện tại>!"

Hôm nay chưa phải là tất cả của ngày mai, nào hãy nguôi ngoai một chút thôi bạn sẽ thấy dễ chịu hơn rất nhiều!
Ảnh đại diện

Trúc Hạ

Hát Dạo

Mưa rơi cung phím tay gầy,
Gõ đàn uống rượu nhả mây ru tình.
Kẻ say thời cuộc như mình
Ấy người trong mộng hiện hình ra thơ!
Mời anh một kiếp tằm tơ
Làm phường hát dạo… chợ đời đi hoang
Tôi thì rất mực giàu sang
Lầu trời, cung Quế, trăng vàng hiền thê…
Hôm qua trường ải gọi về
Khóc mưa hiện tại bên lề đời tôi
Ảnh đại diện

Buồn chán...!!!

Cảm ơn bạn, một bài hát thật ý nghĩa. Nhạc Lê Uyên Phương vốn có chất lạ và mang nhiều da diết. Chúc bạn luôn vui!
Ảnh đại diện

Trúc Hạ

Rồi Một Đời Hoa?

Tìm động Tiên khách làng say tuế nguyệt
Đêm lụy tình hời hợt bướm vờn hoa
Hái đào nguyên uống rượu quán cầm ca
Lời phong vân mặn mà xiêm y mảnh.

Dâng hương lửa đương thì xuân đối cảnh
Rèm buông lơi đôi cánh cởi đồng khuê
Nhập vào nhau cho thỏa thú đam mê
Cung ân ái mấy hề nơi ảo mị!

Tàn cuộc chơi khách phong lưu vừa ý
Ném bạc đồng hoen rỉ trả tình sương.
Đêm qua đêm em khoác áo đoạn trường
Làm kỹ nữ hầu vui trai thiên hạ!

Có mấy khi lòng người muôn khách lạ?…
Ảnh đại diện

Trúc Hạ

Trong Những Lần Đời

Còn xanh tóc quyện phương trời đài trang.
Trầm khuyên liêu tịch lệ hoàng
Vô ngôn đối mộng tình lang điệp thùy
Ai nào, cánh gió bay đi,
Mù khơi bất chợt thầm thì gọi tên
Rã tan trong cuộc vững bền
Đời tôi nằm chốn mông mênh bụi trần!
Rồi thay áo nhỏ phù vân,
Mặc quần du mục làm thân con người.
Ảnh đại diện

Trúc Hạ

Bóng

Một mình mình lại một mình
Một mình mình lại thình lình hóa hai
Tận tường cung bậc hình hài
Hóa ra người khách liêu trai giống mình
Một mình cốt cách lặng thinh
Một mình cái kẻ cứ nhìn đăm đăm
Một mình cất giọng hỏi thăm
Mi là ai rứa nảy mầm nơi mô?
Ảnh đại diện

Trúc Hạ

Đêm Trinh Nguyên

Thế kỷ nào đôi ta đã đi qua?
Kiếp tình nhân tuổi đời xa mãi thế
Đêm trinh nguyên hồn thơ em vừa kể
Tóc xanh màu ngây dại sắc tàn xuân
Nhưng tơ vương ai cho được mấy lần?
Mà lòng hoa trong tim đà cắn rứt!
Nửa đời ta, một đời em bóng khuất
Tiếng nghìn trùng gối lệ dưới bình minh
Ừ ta điên! Ta điên mộng đăng trình
Xưa tiền kiếp, nay loạn hầu ngôn ngữ
Bến trầm luân nực cười thân viễn xứ
Ngựa giang hồ say từng chén đồng hoang
Thôi nín đi em, lau lệ canh tàn!
Kẻo hư vô…
Ảnh đại diện

Buồn chán...!!!

Tri khách! Tri khách! Tri khách!
Cái hồn trường loạn này đã lâu rồi vắng bóng, không mấy ai nhả nữa. Hoặc có nhưng tàng ẩn, mấy khi chắp bút phơi bày. Nay gặp được rất mừng như trẻ được quà!
Ảnh đại diện

Trúc Hạ

Mảnh Hồn Thơ

Thuyền ai đã tới bến sông hiu quạnh
Chở ân tình, chở cả giấc chiêm bao
Hòa vào nhau sáng trinh bạch hơn sao
Mọc chễm chệ trên tầng cao không khí
Ánh thiêng trải xuống trần gian ý vị
Gió đưa mùi thanh khiết đến muôn xa
Đã ra đời: Người của xứ mơ hoa!
Cao sang gấp vạn lần Tiên Thiên Giới
Làm e thẹn hồn hoang người thơ mới
Nín im lìm lẳng lặng nén ra hơi
Ngậm trong hầu giữ lại những nguồn thơ
Đợi trên kia về trong mơ hiển hiện

Mới từ tốn phun ra lời hoan khúc
Ngợi ca …

Trang trong tổng số 5 trang (45 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] ›Trang sau »Trang cuối




Tìm bài viết:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tìm trong:

Tên chủ đề:

Nội dung:

Người gửi:

Diễn đàn:

Gửi sau ngày (ngày/tháng/năm):

Gửi trước ngày (ngày/tháng/năm):