Trang trong tổng số 3 trang (21 bài viết)
[1] [2] [3] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Tử Kiệt

Người con gái tôi yêu

24 Tháng 4 2011 lúc 10:36

Người con gái đó đẹp như tranh
Lướt nhẹ ngang tôi tựa gió lành
Gió ơi đừng lại xin đừng thổi
Hồn này theo gió phải tròng trành

Người con gái đó ở trong thơ
Tôi trót làm tên thi sĩ khờ
Yêu thơ yêu cả người con gái
Nên nỗi ngày đêm phải thẩn thờ

Người con gái đó đẹp hơn trăng
Tôi ngỡ rằng đây chắc chị Hằng
Vui chơi lạc lối không về kịp
Làm kiếp giai nhân chốn bụi trần

Người con gái đó chẳng yêu tôi
Người ta đã có...có đôi rồi
Tôi nay ngơ ngẩn nghe hồn chết
Thân xác còn kia cũng rã rời

Tôi nhớ dạo trước thấy em cười
Nét ngài khuôn ngọc thắm làn môi
Tóc mây da tuyết hồng đôi má
Chắc hẳn thần tiên chẳng phải người

Giữa đêm tôi lại thấy em cười
Lấp lánh ngàn sao của đất trời
Giật mình tỉnh giấc,.,.,.,., ôi mộng mị
Chỉ có mình tôi nhớ một người

Có khi tôi đã rất gần em
Mà sao chẳng dám tiếng làm quen
Để rồi thơ thẩn ôm thương nhớ
Có phải rằng tôi kẻ yếu hèn

Giờ đây em đã ở quá xa
Cuối trời tăm cá bóng chim nhòa
Mình tôi tôi vẫn yêu em mãi
......................................
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Tử Kiệt

Trăng và thuyền

9 Tháng 8 2010 lúc 12:53

Trăng trách móc:
Trăng về thuyền có đợi đâu
Thuyền sao chở khách trăng sầu vạn thu
Sông xanh đón ánh trăng hư
Thuyền khua động nước trăng như vỡ lòng
Xa trăng thuyền có buồn không
Hay bên khách lạ chẳng mong trăng về
Trăng về thời mặc trăng về
Thuyền đà có khách trăng về mặc trăng

Thuyền than thở:
Thuyền về bên bến sông trăng
Lững lờ đáy nước biết chăng đến thuyền
Nhớ trăng cho não dạ thuyền
Ai sầu ai khổ có phiền chi trăng
Vui cùng mây gió chị Hằng
Trăng ơi trăng có nhớ chăng đến thuyền

Trăng xin tha thứ:
Thuyền ơi sao nỡ trách trăng
Mây mưa sương khói khó khăn đường về
Trăng này còn lắm u mê
Khi mờ khi tỏ đừng chê hỡi thuyền
Ước sao trời đất một miền
Sông cao hơn núi trăng thuyên cùng nơi

Thuyền tha thứ:
Trăng kia giờ đã tỏ rồi
Thuyền nay vắng khách trăng ơi mau về
Thuyền trăng mãi trọn câu thề
Nghìn năm sông bến cùng về bên nhau

Khúc đoàn viên:
Long lanh đáy nước trăng cười
Hai bề chiếu tỏ sáng tươi mặt thuyền
Trăng thuyền vui cảnh thần tiên
U sầu quên hết muộn phiền nào hay
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Tử Kiệt

Chuyện mây và đất

31 Tháng 12 2011 lúc 9:46

Em là mây trắng anh là đất
Mây trắng lung linh đất cằn khô
Đất cùng cây chen chúc xô bồ
Mây phiêu lãng một mình tự tại
Mây  bay xa chẳng buồn nhìn lại
Đất ngóng trông ái ngại phận mình
Rồi trăm năm vạn kiếp lặng thinh
Mặc kệ ai đêm ngày hờ hững

Đã lâu rồi không mưa mây nhỉ
Đất héo hon rạn nứt thân gầy
Mãi ngóng chờ ngọn gió đổi thay
Mang mây lại trao mưa về đất
Đất lầm lũi tháng ngày tất bật
Bỏ quên mây xa lắc nơi nào
Rồi khi gặp bất chợt nghẹn ngào
Mây trắng kia dạt dào thiếu nữ

Mây đi rồi ai khiến đất xanh tươi
Ai khiến đất môi cười rạng rỡ
Mây đi rồi trăm tim đất vỡ
Ngàn vết thương vạn vết hằng sâu
Đất miên man một nỗi u sầu
Đất nhớ mây, mong mưa về lại
………………………………
…………………………………..
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Tử Kiệt

Vớ va vớ vẩn,toàn trăng là trăng.

24 Tháng 6 2011 lúc 10:29

Trăng thiếu nữ

Trời cao thấp thoáng bóng trăng vàng
E ấp ngắm nhìn xuống thế gian
Đằm thắm nét tròn khoe dáng nguyệt
Dịu dàng mảnh khuyết rõ thân Hằng
Mây hờn vần vũ nhiều u ám
Sao giận rưng rưng lắm bẽ bàng
Dù khuyết dù tròn trăng vẫn đẹp
Cho hồn bao kẻ phải miên man

Nhân gian có một kẻ khờ

Nhân gian có một kẻ khờ
Yêu trăng mượn cớ làm thơ ngụ tình
Yêu trăng tự dối thân mình
Ngày đêm thơ thẩn tự tình cùng trăng
Ngày ngơ ngẩn,tối băn khoăn
Ở nơi xa lắc chắc trăng biết mình
Trăng kia huyền ảo lung linh
Biết chăng có kẻ si tình nơi xa
Trăng quyến rũ,trăng ngọc ngà
Cho nên có kẻ vào ra thẩn thờ
Thẩn thờ rồi lại làm thơ
Ngày đêm ấp ủ đợi chờ bóng trăng

Trăng ơi trăng ở đâu

Ta thấy trăng trên trời
Trăng rơi vào đáy giếng
Ta thấy trăng méo mó
Chắc là trăng đương đau
Trăng đương khổ hay sầu
Sao giấu mình sâu thẳm
Ta thấy trăng đương sáng
Chợt chẳng thấy trăng đâu
Mây vần vũ trên đầu
Trong mây trăng đương khóc
Ta thấy trăng đương bay
Sao bỗng nhiên đứng lại
Hay trăng đứng nhìn ta
Hay trăng chẳng có nhà
Muốn tìm nơi trú tạm

Ta thấy trăng tròn lắm
Hôm sau đã khuyết rồi
Hay là trăng đau ốm
Chắc là chóng khỏe thôi

Ban ngày ta tìm mãi
Sao chẳng thấy trăng đâu
Chỉ có ở trên đầu
Gã mặt trời cau có

Ta nhớ đêm lộng gió
Ta làm bạn cùng trăng
Ta mộng gặp chị Hằng
Giữa bốn bề trăng sáng

Giờ ta đang buồn lắm
Muốn ngắm trăng dịu dàng
Ta tìm hoài chẳng thấy
Trăng ơi trăng ở đâu

Ta yêu trăng đấy kẻ nào cản ngăn

Trăng kia là của trời cao
Ta yêu trăng đấy kẻ nào cản ngăn
Yêu trăng ta cứ yêu trăng
Mặc cho xa cách,kệ trăng hững hờ
Yêu trăng ta lại làm thơ
Trong thơ có kẻ thẩn thờ nhớ thương
Trăng một nẻo,ta một đường
Yêu trăng ta nhận đau thương phận mình
Không rành rọt,chẳng phân minh
Trăm năm âu cũng chữ tình mà thôi
Trăng kia dù có xa xôi
Ta trông vẫn thấy trăng trôi trên đầu
Yêu trăng có lỗi gì đâu
Sao người bảo ngốc trước sau gọi khờ
Ta đây lòng cứ nhởn nhơ
Vẫn khùng vẫn ngốc vẫn khờ vì trăng
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Tử Kiệt

Thằng khờ yêu trăng

9 Tháng 6 2011 lúc 10:21

Có thằng khờ yêu trăng nơi đáy nước
Vẫn là trăng trăng tha thướt chứ đâu
Trăng đang đẹp sao nước bỗng đục ngầu
Khờ than khóc trăng ơi sao đâu mất
Trăng vẫn vậy vẫn hai chiều mọc lặn
Chỉ riêng khờ ngơ ngẩn hỏi vì sao
Gió khẽ đưa động mặt nước lao xao
Khờ ngẫm nghĩ chắc trăng đau lắm hả
Rằm  trăng sáng lòng khờ vui khó tả
Khi trăng mờ,khờ lã chã dòng châu
Trăng vẫn tròn vẫn sáng ở trên đầu
Chỉ riêng khờ ngây ngô trông đáy nước

Khờ ơi trăng ở trên đầu
Sao trông đáy nước đục ngầu nhớ thương
Khờ rằng đáy nước đẹp hơn
Trên trời sao lạ nhiễu nhương đủ bề
Trăng trời bao kẻ si mê
Riêng trăng đáy nước đi về chỉ ta
Ta yêu trăng đẹp trăng ngà
Yêu trăng đáy nước,trời xa chẳng cần
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Tử Kiệt

Vô tình

30 Tháng 5 2011 lúc 13:39

Ta nghĩ rằng ta kẻ khô khan
Nào hay ta vẫn biết yêu nàng
Người con gái đó xa xăm quá
Giờ này ta rõ chắc muộn màng

Ta ngỡ lòng ta tuyết lạnh căm
Sao mơ hình bóng chốn xa xăm
Ngây ngô ngơ ngẩn hồn mộng mị
Chim trời cá nước cứ biệt tăm

Ta nghĩ rằng ta nghĩ vậy thôi
Xa rồi người đó cũng xa rồi
Quên thôi chút bóng người mờ nhạt
Đâu phải của ta,chắc của trời

Từ nay ta quyết - kẻ vô tình
Giận yêu hờn ghét cứ lặng thinh
Sân si tình ái không lưu luyến
Năm tháng vui say - thú một mình
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Tử Kiệt

Nụ cười

10 Tháng 8 2010 lúc 22:52

Cô em nho nhỏ mặt xinh tươi.
Sao cứ nhìn tôi tủm tỉm cười.
Trông tôi ngốc nghếch hay ngây dại.
Hay là đờ đẫn chẳng giống người.

Chắc là không phải vậy đâu ta.
Tôi cũng là con của mẹ cha.
Cũng trai cũng tráng như bao kẻ.
Cũng đầu cũng óc cũng thế mà.

Nhưng sao cô vẫn chẳng dứt cười.
Chắc là cô có chuyện gì vui.
Môi cô chúm chím trông xinh lắm.
Tôi trộm nhìn cô lúc cô cười.

Cô lại nhìn tôi cô lại cười.
Ơ này tôi ngại lắm cô ơi.
Muốn thốt nên câu mà chẳng đặng.
Bởi rằng tâm trì đã rã rời.

Cô vẫn nhìn tôi cô vẫn cười.
Tim tôi run rẩy dạ bồi hồi.
Bước đi không nỡ quay đâu dám.
Biết phải làm sao hả lão trời.
................................
................................
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Tử Kiệt

Không đề số 1

14 Tháng 8 2010 lúc 9:31

Người em gái nhỏ của tôi ơi
Sao em che mặt nửa nụ cười
Một nửa đó thôi mà đủ để
Cho tôi hồn phách ở trên trời

Sao mắt em tròn lại long lanh
Tôi tưởng hồ thu bước chẳng đành
Cho tôi một chỗ bơi thuyền nhé
Đừng để thuyền tôi phải tròng trành

Sao tóc em dài lại thướt tha
Người trần hay cốt cách tiên nga
Em đi gió thổi tung làn tóc
Tôi đứng trông theo chẳng nhạt nhòa

Sao mà em hồng dáng lại xinh
Chắc là tiên nữ chốn thiên đình
Đi đâu lạc bước nơi trần thế
Khiến cho bao kẻ phải giật mình
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Tử Kiệt

Chiều

10 Tháng 2 2012 lúc 13:46

Xa xa nắng nhạt phía cuối trời.
Mây xám từng đàn thong thả trôi.
Chim chóc tìm về nơi cội cũ.
Lặng lẽ vầng dương xuống đất rồi.

Chập choạng khói len những nếp nhà.
Mục đồng trâu dắt ở đằng xa.
Kìa cô thôn nữ lưng túi gió.
Đầu ngõ nhà ai đượm hương trà.

Gió lùa vi vút những  bờ tre.
Mập mờ hư ảo mấy lối về.
Buồn chân khách lạ im lìm bước.
Ta thấy quê ta giữa bộn bề
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Tử Kiệt

Đá

10 Tháng 2 2012 lúc 13:54

Trầm ngâm im lìm lặng thinh lì lợm
Đá cũng biết yêu biết giận biết buồn
Đá yêu ai chẳng cần rõ ngọn nguồn
Vẫn đêm ngày trơ trơ chờ đợi
Nếu một ngày người ta nhớ tới
Đá đã rêu xanh bụi phủ mịt mờ
Nếu thấy người đá cũng làm ngơ
Để trăm năm chẳng bao giờ gặp lại
Ngẫm phận mình đá suy tư ái ngại
Âm thầm chịu đựng, nhẫn nại đợi chờ
Đá chờ gì đá cũng không biết nữa
Chắc chờ mưa gột rửa bụi mù
Hay chờ là rụng mỗi mùa thu
Không-đá chờ ánh trăng vàng lấp lánh
Chờ ngày trăng vạch là chiếu ngang qua
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook

Trang trong tổng số 3 trang (21 bài viết)
[1] [2] [3] ›Trang sau »Trang cuối