Gió đưa xác lá vừa rơi Bay hờ hững buông mình nằm trên cỏ Khờ dại mùa sang lòng chẳng rõ? Dường vô tình từ thuở lạc đời nhau
Lệ ai tuôn. Khóc bên cầu! Rơi mưa xuống buồn lòng người nhân thế Sỏi đá rêu phong ta nào dễ Quên một trời lộng gió những ngày thu Mưa Ngâu khe khẽ lời ru… “Hãy ngủ đi còn gì đâu mà nhớ!” Đã qua lâu rồi, còn bỡ ngỡ Chân ai về ngõ vắng buổi chiều nay.
Lá thu mang tên Anh Cho thơ buồn mang mác Xưng là người hành khất Xin chút chén cơm đời Cơm nghèo không dư vị Gạo nghèo không hoá cơm Xin được gì thi sĩ? Đừng mỉa tôi làm gì!
Tôi là người thơ mới Nơi hư viễn trăng sao Của mùa thu ở lại Nằm ngủ dưới trời cao Hay giả đò ngây ngất Với những thứ thần tiên Mang vào thơ kể lể Tựa người phát bệnh điên
Anh chớ cười tôi nhé Hỡi lãng tử lang thang Tôi tặng Anh mảnh lá May áo thu cơ hàn.
Gió trên đầu sau lưng mùa riêng bóng Lạnh lùng sương cuối hạ một chiều sang Bỏ hoàng hôn ở lại với đại ngàn Ghi vội vã đôi hàng trang lưu bút Mây kết lệ trên đồi thông heo hút Trời vào thu cổ độ lá rừng tuôn Người ra đi hò hẹn những ngày buồn Xin ở lại đợi chờ mai sau nhé!
Đường ly khách áo phong trần quạnh quẽ Dặm bộ hành khuê mị xé hành trang Gom tàn tro sưởi ấm dạ lỡ làng Dâng sỏi đá trăm ngàn đêm khôn xiết Ôi nhân thế cả khung trời tiễn biệt! Quán hư huyền dừng vó ngựa ngày rong
Thôi vẫy chào trả lại với mênh mông Thuở hồng hoang trong một lần rất lạ Chiều thênh thênh hương không còn rộn rã Sao bây giờ trầm khúc hóa lặng im
Dư âm ơi ta sẽ trở lại tìm Để ngàn sau được buồn thêm da diết.
Người về lại bến Tô Châu Ta về nhớ buổi mưa ngâu thị thành Lá vàng mấy độ còn xanh Ròng hai thập kỷ qua nhanh mái đầu Người ơi mình ở nơi đâu Có còn soi bóng trăng cầu những khi…! Giờ quên đại lộ đường đi Vùng tâm tư nhạt kinh kì tàn rêu Cơm rau, nhà lá liêu xiêu Bỗng nhiên khắc khoải thật nhiều ngày xưa Bây giờ còn ngón tay thưa Đan trời viễn khách cho vừa lòng ta.
Trầm du xứ Thượng thôn mây Đường khua vó ngựa từ đây một mình Anh Đào ta gọi Băng Trinh Mùa đơm gọi tiếng vô thinh lòng trần Hanh hao muôn nẻo thuần quân Làm ngơ mảnh vận mấy lần đường quanh Thuyền quyên đợi bóng hùng anh Khách thơ thời ngóng nửa vành trăng sao Đồng sàn dị hóa chiêm bao Chiêm bao đỏ ánh đi vào khói mây Khói mây dừng lại nơi đây Chắp đôi tay lạy nợ vay sinh tiền.
Ta thấy rồi bên kia là ranh giới Phân chia cùng khoảnh khắc một không gian Chỉ còn ta với một bãi chiều hoang Say chếch choáng hơi men, mùi bóng tối
Ôi trời ơi! Không thể nào cứu rỗi! Một mảnh hồn sương khói bạc màu mây Lời thơ nào còn lại những thơ ngây? Để nói hết mộng thiên trường địa cửu Ta muốn xóa bốn phương mây vần vũ Xóa hình hài vùng vắng lặng trơ vơ Đây chẳng bờ? Bên ấy có phải bờ? Hay cũng thế một đời thơ không thực…?
Ôm bóng trăng đi về trong tiềm thức Thấy rõ dần hiện thực một không gian Sầu ta ơi! Hãy trọn kiếp lang thang! Buồn ta ơi! Hãy cứ trỗi mênh mang! Lai láng phủ sông Ngân Hà trên ấy.