Sài Gòn 300 năm trước Ông cha ta đi mở nước Lập xứ Sài Gòn làm huyện Tân Bình Thành phố từ đây đã được khai sinh
Liền một giải non sông gấm vóc Vắc cơm khô thắm kẻ răng chân tóc Vững niềm tin đi chinh phục thiên nhiên Người hiền hòa vui cuộc sống bình yên…
Người mở cõi bằng lưỡi rêu đốc búa Bằng cây dằm chiếc phảng chém cỏ khâu Bằng lưỡi cày sức trẻ với đôi trâu Dựng sự nghiệp bằng mồ hôi nước mắt
Sống chất phát một đời gắng chặc Với ruộng vườn màu mở xanh tươi Nhóm cư dân đàn Trung đàn Bắc (đàn trong ,đàn ngoài) Rủ nhau vô khai khẩn xây đời …
Sài Gòn vùng đất hoang vu Câu ca dao còn vọng Mẹ ru bên gối em thơ:
“Đồng nai xứ sở lạ lùng “Dưới sông cá lội trên giồng cộp um “Chèo ghe sợ sấu cắn chân “Xuống sông sợ đỉa ,lên rừng sợ ma
Lời ca dao thắm thiết Sài Gòn phần máu thịt cha ông Nối liền trời biển núi sông Để cho con Lạc cháu Hồng tự do
Sài Gòn đất địa ấm no Đồng xanh mút mắt tiếng hò nên thơ Ba chiều con nước mộng mơ Chợ neo, làng nổi Bến bờ thuyền giăng Cơm đồng bác nước dừa xanh Dòng kênh uốn khúc nối thành ca dao …
Thuyền độc mộc trôi sông Bến Nghé Tiếng em thơ Vũng Sấu ,Vũng Trâu Trĩu đôi vai Gò ngô ,Trũng mễ Chất hương thơm no ấm bao đời…
Sài Gòn một bức tranh kỳ vĩ Chim cá hùm beo xứ sở lạ lùng Đấm nấm tay ,mút nước sông ngọt mát Chất phù sa lắng động ấm tim lòng
Dựa bờ sông mùa vui bên vách lá Đất hiền hòa từ ấy người thêm đông Gò Tân Khai nọc lên bao phố xá Đời thắm tươi một dòng máu Tiên Rồng
Phố Nông Nai ruộng vườn phát triển Nút Sài Gòn giao điểm công thương Sông kênh thuyền ắp mạng sườn Nhơn Gian , Chợ Quán phố phường còn danh Đất lành cây trái thêm xanh Đồng Nai ,Gia Định thành danh sáng ngời...
Sài Gòn một vị trí trung tâm Thuận tiện vào bậc nhất Vùng đất Phương Nam Trên một con sông sâu ngọt xanh Hiền hòa sóng nước
Sài Gòn nằm giữa hai lưu vực rộng và giàu có Từ ngàn muôn thuở trước Của Đồng Nai và Cửu Long Cửa ngõ rộng lớn tự nhiên Thông thoáng Ngó ra biển đông…
Sài Gòn Tp. Cảng Trông như một con tàu Tư thế vững vàng Nằm trên bệ phóng Sẵn sàng tiếng thẳng ra biển lớn Chõng chạc đàn hoàng Giao lưu cùng bạn bè Năm châu bốn biển Sài Gòn Hòn Ngọc Viễn Đông…
Hàng me mỏ vịt bên đường Chiều cho trái dốt mùa hương thắm tình Em qua tà áo hồng tin Ngỏ sau con phố thơ tình anh mơ Vị chua ngót ướm trăm tờ Tặng yêu một mắt mãi giờ lòng vương Sg/19/6/2005
Thơ rằng ; Hai Lúa chân quê Bán vườn lên phố lách quê đổi đời Cũng bằng học thói thảnh thơi Cũng bằng học cái miếng chơi thị thành Để rồi lĩnh cái tan tành Để rồi lĩnh cái tam bành đắng cay Của tiền thơ đối khó vay Cửa nhà ở mướn tính ngày tháng thuê Việc mần ăn ở báo kê Chạy sô ,đấm mướn thỏa thuê giá hời Bạn tình… quê cái dài hơi Nửa đêm nằm mớ, tán lời yêu đương Mốt mai… Hai trở miệt vườn Cái khôn đã học thuộc đường mần no Bay giờ Hai tích trí kho Cứ chơi cho thỏa giấc mơ thị thành Hai còn một vạt đất xanh Sau Hai về sẽ xây thành thành hô teo Sg/10/2/1999
Xuân đến với ta Xuân hẹn ước duyên tình Nụ hôn ấm Xuân hương dàng tắm sắc Máu đời reo Tình xuân yêu reo rắc Gọi tìm xuân Mỗi nét mơ hồng
Xuân đến với em Rạo rực tim lòng Màu xanh tốt Vườn mơ nụ thắm Má ửng phấn Hồn trinh ngọt lắng Ướm vào tim ta Mỗi nét tình say
Với xuân yêu Chất ngọc chạm ngời Vào tâm tưởng Hồn yêu tha thiết
Vào phút giây Ban đầu gặp mặt Ánh liếc làm xao sóng mộng mơ Chạm nên ngàn muôn nét trang thơ Nghe nồng ấm suối nguồn thương nhớ
Xuân ơi xuân ! Tim ta thét lửa Một nhành xanh lộng cả vườn xuân Một tiếng yêu mộng cả hồn xuân Vì xuân mới cho ta điều ước Vì xuân gọi tiếng yêu triệu lược Mãi cho tươi nét ngọc mộng tình
Ta yêu xuân ,yêu ánh mắt xinh Một cái liếc xuân tình nhớ mãi Ta vẫn biết bước ngàn dong rủi Cứ xuân là nhớ nụ xuân yêu
Cứ xuân về nhớ mắt người yêu Trong ánh rạng nét xuân hương sắc Trong lộc tươi đất trời khoe sắc Em liếc cười nụ nhớ hồng hương
Ta bảo lòng Xuân chính người thương Dành gọi khẻ Xuân Yêu Hẹn Ước SG/14/12/10
Sài Gòn 300 năm trước Ông cha ta đi mở nước Lập xứ Sài Gòn làm huyện Tân Bình Thành phố từ đây đã được khai sinh
Liền một giải non sông gấm vóc Vắc cơm khô thắm kẻ răng chân tóc Vững niềm tin đi chinh phục thiên nhiên Người hiền hòa vui cuộc sống bình yên…
Người mở cõi bằng lưỡi rêu đốc búa Bằng cây dằm chiếc phảng chém cỏ khâu Bằng lưỡi cày sức trẻ với đôi trâu Dựng sự nghiệp bằng mồ hôi nước mắt
Sống chất phát một đời gắng chặc Với ruộng vườn màu mở xanh tươi Nhóm cư dân đàn Trung đàn Bắc (đàn trong ,đàn ngoài) Rủ nhau vô khai khẩn xây đời …
Sài Gòn vùng đất hoang vu Câu ca dao còn vọng Mẹ ru bên gối em thơ:
“Đồng nai xứ sở lạ lùng “Dưới sông cá lội trên giồng cộp um “Chèo ghe sợ sấu cắn chân “Xuống sông sợ đỉa ,lên rừng sợ ma
Lời ca dao thắm thiết Sài Gòn phần máu thịt cha ông Nối liền trời biển núi sông Để cho con Lạc cháu Hồng tự do
Sài Gòn đất địa ấm no Đồng xanh mút mắt tiếng hò nên thơ Ba chiều con nước mộng mơ Chợ neo, làng nổi Bến bờ thuyền giăng Cơm đồng bác nước dừa xanh Dòng kênh uốn khúc nối thành ca dao …
Thuyền độc mộc trôi sông Bến Nghé Tiếng em thơ Vũng Sấu ,Vũng Trâu Trĩu đôi vai Gò ngô ,Trũng mễ Chất hương thơm no ấm bao đời…
Sài Gòn một bức tranh kỳ vĩ Chim cá hùm beo xứ sở lạ lùng Đấm nấm tay ,mút nước sông ngọt mát Chất phù sa lắng động ấm tim lòng
Dựa bờ sông mùa vui bên vách lá Đất hiền hòa từ ấy người thêm đông Gò Tân Khai nọc lên bao phố xá Đời thắm tươi một dòng máu Tiên Rồng
Phố Nông Nai ruộng vườn phát triển Nút Sài Gòn giao điểm công thương Sông kênh thuyền ắp mạng sườn Nhơn Gian , Chợ Quán phố phường còn danh Đất lành cây trái thêm xanh Đồng Nai ,Gia Định thành danh sáng ngời...
Sài Gòn một vị trí trung tâm Thuận tiện vào bậc nhất Vùng đất Phương Nam Trên một con sông sâu ngọt xanh Hiền hòa sóng nước
Sài Gòn nằm giữa hai lưu vực rộng và giàu có Từ ngàn muôn thuở trước Của Đồng Nai và Cửu Long Cửa ngõ rộng lớn tự nhiên Thông thoáng Ngó ra biển đông…
Sài Gòn Tp. Cảng Trông như một con tàu Tư thế vững vàng Nằm trên bệ phóng Sẵn sàng tiếng thẳng ra biển lớn Chõng chạc đàn hoàng Giao lưu cùng bạn bè Năm châu bốn biển Sài Gòn Hòn Ngọc Viễn Đông…
Mười xuân xa xứ nhớ quê Xuân đi xuân đến tái tê tim lòng Vườn xuân hương chín trái hồng Người xưa tình nhớ một dòng xuân tươi Xuân đi để nhớ những lời Thề non hẹn biển cùng người ta yêu Với quê ta với xuân yêu Mùa lên sắc ấm ba chiều nhớ thương