Trang trong tổng số 15 trang (147 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [6] [7] [8] [9] [10] [11] [12] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

N.T.S

https://i.postimg.cc/s2DPdbny/lovely-asian-girl-origami-birds-mood-720-P-wallpaper.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2061)

Tiếng Tơ Lòng

Mây lổm ngổm xám mầu giăng phủ
Tiếng chim chiều, gió hú, buồn thêm
Võng tre vắt vẻo bên thềm
Lim dim trải mộng êm đềm thoảng đưa...

Hồ phẳng lặng nắng vừa dịu xuống
Túp lều xinh với ruộng hoa nhài
Có đôi oanh yến khoan thai
Dìu nhau sánh bước, hình hài thong dong

Hương phảng phất như thòng xuân tiết
Nghe dạt dào mãnh liệt yêu đương
Nam hoan nữ ái miên trường
Ngả nghiêng hồn phách, triều cường dâng cao

Thiếp cạn chén ngọt ngào thoả vọng
Chàng thưởng tình ngập bóng trăng thanh
Rèm buông ôn kiếp độc hành
Đắng cay dầu dãi, bức tranh thuở thời

Tay ve vuốt lả lơi lọn tóc
Khăn nhẹ nhàng hứng ngọc rưng rưng
Lời đan tha thiết chẳng dừng
Nguyện thầm Lão Nguyệt chớ đừng khắt khe...

Luồng sấm sét chớp loè khung cảnh
Mưa nặng bông lành lạnh cõi lòng
Phải chăng tơ tưởng hoài mong
Tương phùng hợp cẩn, cùng rong ruổi thuyền?

Nên Vu Giáp phỉ nguyền giây phút
Nỗi say mê vùn vụt đỉnh tầng
Tiên bồng bay bổng lâng lâng
Viên sầu giọt tủi lần nâng đáy mồ?

Ôi thực tế! Duyên đồ khập khễnh
Để tháng ngày ôm mệnh khổ đau
Cô đơn dòng lệ ướt nhàu
Nhớ thương da diết dàu dàu ngọn non

Bút nguệch ngoạc há tròn con chữ
Gửi tâm tư chất ứ muộn phiền
Chỉ hồng hun hút vô biên
Luỵ vương tự khúc đến miền Lạc Âu.


April 24, 2020
Tam Muội


Tiếng Của Hồn Linh

Sương trắng bạc trải bầu xám ngắt
Hướng lối mòn dạ chất chứa chi
Và Ông đang nghĩ điều gì
Mà như thể bước chân đi thẫn thờ...

Kia rêu phủ mặt bờ tĩnh lặng
Nọ cành nghiêng hứng nắng mỏi mê
Đó ai vẽ bức tranh thề
Treo hoàng hôn tím gợi lê thê buồn

Hàng hoa dại tàn hương co rúm
Cánh mỏng manh nhăn nhúm đìu hiu
Bụi cây tiếng dế thu chiều
Âm thanh réo rắt thầm kêu bạn tình...

Niềm man mác, bồng bềnh lam khói
Ánh nhạt mờ diệu vợi đăm đăm
Từ trong ảo giác xa xăm
Chập chờn ẩn hiện ảnh Nàng, của Ta!

Giữa sâu thẳm, ngân nga cứ mãi
Nhịp bấy lần bấy tái tê đau
Hỏi thầm vì cớ làm sao
Khiến xuôi gặp gỡ để sầu con tim?

Lởn vởn bóng đứng yên nhìn Lão
Rồi nhẹ nhàng khẽ bảo gần đây
Chỉ tay...Ngươi có thấy mây
Không gian bát ngát, tháng ngày lửng lơ?

Gió thổi đến vật vờ trôi giạt
Sáng chỗ nầy, trưa vắt vòm kia
Cũng rồi gom tụ, vỡ ra
Hoá thành vạn nhểu đầm đìa nơi nơi

Cõi dâu bể, mãi thời tan hợp
Kiếp phù vân lớp lớp phù sinh
Vầng trăng mới đỉnh long lanh
Gà khuya ò ó, dần tàn cuối thôn

Chỉ một thứ! Linh hồn bất tử
Luôn lần theo lá cỏ sương pha
Bởi duyên ân ái, đậm đà
Luyến lưu ngần ấy cứ mà tìm nhau...


02/06/2020
Nguyễn Thành Sáng


Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

N.T.S

https://scontent.fsgn5-5.fna.fbcdn.net/v/t1.0-0/s235x165/69373746_881362095583930_4866083584273809408_n.jpg?_nc_cat=108&_nc_sid=8024bb&_nc_ohc=iRJl4gk2n4MAX_z3ehi&_nc_ht=scontent.fsgn5-5.fna&_nc_tp=7&oh=8700c433b9153b9260aed17b803d3904&oe=5EFCF89A


Tửu Hồng Thưởng Dấu Yêu

Đêm qua trò chuyện đến khuya lơ
Đôi vợ chồng ta cũng chút đừ
Nhưng ngọn lửa lòng nung nấu thuở
Vẫn còn hừng hực cháy trong mơ...

Chỉ mới khoảng chừng hai rưỡi năm
Kể từ khuya ấy dưới trăng thanh
Lần theo tiếng gọi ngàn tha thiết
Vạn kỷ hồn linh nối nhịp đàn

Thế rồi lai láng ý tình sâu
Giữa trái tim thu đọng khối sầu
Chầm chậm dâng tràn muôn thổn thức
Hoá thành nhạc khúc quyện cùng nhau

Nửa khoả khuây buồn nghẹn éo le
Nửa gom khéo lại dệt hương hoa
Trải vào bát ngát dành trao tặng
Cây lá ven bờ buốt tím da

Biết bao ấm áp, biết bao say
Lặng lẽ canh thâu xoải bóng dài
Cố hái ánh vàng, gom giọt nhểu
Vẽ thành tranh thắm hiến trời mây

Và cũng lắm lần chạnh mỏi mê
Nhìn xa hun hút, xám lê thê
Trùm lên nẻo vắng màn u ám
Giây phút mênh mang lạnh hướng về...

Thương ạ!

Đây chén tửu hồng thưởng dấu yêu
Bao năm sương gió biết bao nhiêu
Cùng anh sớm tối đường rong ruổi
Sỏi đá, quanh co...Em mệt nhiều!


04/06/2020
Nguyễn Thành Sáng




Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

N.T.S

https://i.postimg.cc/25py221h/2-4.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2062)

Lạnh Lẽo

Hồn trăng lạnh lẽo ở đầu thôn
Trống vắng, cô đơn, ánh chập chờn
Âm giới thâm tình giăng vạn chốn
Trần gian nghĩa nặng ủ Ma hồn
Tìm chàng, chân bước, lòng đau đớn
Duỗi bóng, em đi dạ xót hờn
Gió cuốn thuyền duyên ngàn sóng gợn
U hoài, mờ mịt, giọt từng cơn.


Nguyễn Thành Sáng


Thấy Bạn...Ngẫm Mình

(Nhất Vận - Ngũ Độ Thanh)

Mừng Dung lộng lẫy áo hiền thê
Chực cảm lòng vương khúc não nề
Kiếp bạc duyên rời xuôi bãi bể
Phần ôi chỉ đứt lạnh buồng khuê
Ngày qua bóng lẻ âm thầm lệ
Tháng lại hương tàn ủ rũ kê
Bởi bến thuyền yêu đà đậu trễ
Nên đành để sóng giục sầu rê.


June 3, 2020
Tam Muội


Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

N.T.S

https://i.postimg.cc/wM5Qj7nb/Korean-Couple-Photoshoot-Henshe-Picnic-03-770x514.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2063)

Cảm Tấm Tình Chung

Chiều kia âm ĩ nhức tiền đình
Rã rượi vóc ngà úa dáng xinh
Đầu nặng xoay mòng luôn ợ ói
Bần thần thoi thóp nợ ba sinh

Vật vã mê man giấc bập bồng
Cuốn vòng vực thẳm giữa mênh mông
Như đèn khắc lụn, tia đom đóm
Chỉ thoảng vi vu rớt nụ hồng

Thuốc đắng đưa vào ngất ngưởng thêm
Thái dương tê buốt, óc càng rêm
Khắp người quằn quại trên giường bịnh
Mạch máu, buồng tim, thân nhũn mềm

Trăn trở canh tư nhớ bạn hiền
Ráng gồng hơi thở, gắng ngồi biên
Gửi anh vài chữ, vơi lo lắng
Nguệch ngoạc chẳng nên rót muộn phiền

Sáng nay tâm trí đỡ hơn nhiều
Vào dòng thơ hoạ thoáng đăm chiêu
Cảm thương bóng nhạn đang thờ thẫn
Bởi vắng tình chung rũ cánh diều

Da diết tâm tư nhợt nhạt màu
Dấu Yêu ơi hỡi! Xót lòng đau
Thuyền xuôi biển cả gặp ghềnh đá
Gió quật sóng dồn ngã ngọn lau

Lão bệnh tử sinh sắp đặt rồi
Phù vân một kiếp nhịp nhàng trôi
Mình ơi xem nhẹ mà vui sống
Trăng ửng trăng tàn trăng sẽ phôi.


August 9, 2019
Tam Muội


Tửu Hồng Thưởng Dấu Yêu

Đêm qua trò chuyện đến khuya lơ
Đôi vợ chồng ta cũng chút đừ
Nhưng ngọn lửa lòng nung nấu thuở
Vẫn còn hừng hực cháy trong mơ...

Chỉ mới khoảng chừng hai rưỡi năm
Kể từ khuya ấy dưới trăng thanh
Lần theo tiếng gọi ngàn tha thiết
Vạn kỷ hồn linh nối nhịp đàn

Thế rồi lai láng ý tình sâu
Giữa trái tim thu đọng khối sầu
Chầm chậm dâng tràn muôn thổn thức
Hoá thành nhạc khúc quyện cùng nhau

Nửa khoả khuây buồn nghẹn éo le
Nửa gom khéo lại dệt hương hoa
Trải vào bát ngát dành trao tặng
Cây lá ven bờ buốt tím da

Biết bao ấm áp, biết bao say
Lặng lẽ canh thâu xoải bóng dài
Cố hái ánh vàng, gom giọt nhểu
Vẽ thành tranh thắm hiến trời mây

Và cũng lắm lần chạnh mỏi mê
Nhìn xa hun hút, xám lê thê
Trùm lên nẻo vắng màn u ám
Giây phút mênh mang lạnh hướng về...

Thương ạ!

Đây chén tửu hồng thưởng dấu yêu
Bao năm sương gió biết bao nhiêu
Cùng anh sớm tối đường rong ruổi
Sỏi đá, quanh co...Em mệt nhiều!


04/06/2020
Nguyễn Thành Sáng

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

N.T.S

https://encrypted-tbn0.gstatic.com/images?q=tbn%3AANd9GcRV6PyxrikchmJ5eilNAjBUUup10tomxhAHHkEn1N4Oo84wHj58&usqp=CAU



Vẹt Khối Mang Mang

Anh thấy em ngồi, vẻ lặng yên
Trầm ngâm, nhiu nhíu, khép đôi huyền
Dường như đang thả hồn theo gió
Lững thững khung trời hoá bóng chim..

Chim bay đâu nhỉ! Mặc chim bay
Hơn cả chơi vơi chuỗi tháng ngày
Nhìn đoá hoa vàng hương dịu thắm
Giữa bờ quạnh quẽ, ngọn sầu lay

Rồi cúi khom đầu, tay khỏ phím
Âm thanh lách cách lẹ làng khua
Chập dừng khựng chút, hình ngơ ngẩn
Sương khói mang mang, đợi trí lùa

Đăm chiêu bất chợt ửng long lanh
Lại tiếp nhịp nhàng điểm ngón nhanh
Chốc chốc ngước lên, dò mảng trắng
Sắc hồng rạng rỡ trải khuôn trăng

Em đã thảo xong một cánh thơ
Rảnh rang, tranh thủ phút giây giờ
Trải vào nơi đó niềm tâm sự
Khuây khoả u hoài, lạnh giấc mơ

Nương ơi! Anh chẳng ở gần em
Nhưng vẫn hằng nghe tiếng của tim
Lai láng dâng tràn muôn nhịp đập
Luyến lưu, tha thiết mối tơ vương

Và cũng như em, sớm tối chiều
Ráng nâng niu ấm mảnh hồn xiêu
Bức tranh thuỷ mạc dòng êm ả
Đặt giữa khoang thuyền về bến yêu...


05/06/2020
Nguyễn Thành Sáng



Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

N.T.S

https://i.postimg.cc/qBbsm94Z/19.gif



An Ủi U Hoài

Ta vẫn đêm nay ở lại tầng
Cho nhau êm ả nhạc cung đàn
Phôi pha giá lạnh phù vân biệt
Đăng đẳng dương trần quạnh héo hon...

Ơi nầy Nương Tử! Hồng đào tửu
Hãy chén, quên đau, giũ mối sầu
Đôi nẻo dặm trường muôn khoắc khoải
Âm thầm những lúc rụng hàn châu

Ực...Ực...Ngon...Ngon!

Đây nửa hương nồng! Nàng cạn đi
Cho vơi canh cánh, tím bờ mi
Cho khuya tỏ ánh dần tan ánh
Trăn trở miên man, dã dượi vì...

Bao chiều lặng lẽ dưới màn sương
Rỉ rả âm vang nhạc dế buồn
Hướng vọng phương trời, tim trỗi nhớ
Người trầm quán vắng, kẻ nghe chuông

Rót...Rót! Thật đầy, ngập hết chung
Cho nhìn sóng sánh, dậy lâng lâng
Say men, say cảm, say yêu dấu
Tận đỉnh vu sơn hái quả vàng...

Giật mình tỉnh giấc, giữa phù sinh
Loáng thoáng xa xa tiếng xập xình
Một bánh xe đời, thôi! Chạy tiếp
Mặc giông gió tạt với sương đêm

Lởn vởn ảnh hình trên võng mây
Lang Nương quyện bóng ấm vòng tay
Đậm đà, tha thiết tình phu phụ
An ủi u hoài, lạc chốn đây...


06/06/2020
Nguyễn Thành Sáng





Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

N.T.S

https://i.postimg.cc/zGd5q1W5/5c5b014d512e4.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2064)

Một Mảnh Đời

Ánh choá vụt vù trên dãy đen
Dòng xe lui tới dưới khung đèn
Thân khô lủi thủi trề vai quảy
Há bận phồn hoa với vọng kèn!

Như tấm xương đen rải ánh tàn
Mảnh sầu lặn mất, biến thành cân
Đầy bao nhanh nhé thôi không kịp
Mấy đứa đằng sau hớt lại phần

Vội vã bươi thùng, mắt đảo liên
Như tìm nơi đó nỗi niềm riêng
Đủ cơm hay chỉ phần lưng lửng
Để giữa sáng mai, cái bụng phiền

Cuộc đời chẳng mệt trí mà lo
Của cải rớt dài trời khéo cho
Chỉ có vun đầy hay tóp tọp
Trong bao vạn tuế dính tò tò!

Bến sống là đây, những bóng đời
Tung hoành ngang dọc ít mồ hôi
Trải hoài trên phố vài mươi mét
Từng cụm, chỉ cần…chẳng gớm hơi…

Tôi thấy trong lòng nỗi xót đau
Cũng nầy vóc vạc giống như nhau
Một cây xanh mướt, thòng quả mộng
Lại nhánh củi cùn, gãy lắc chao

Ôi hỡi! Vì sao có cái nghề
Không cần vốn liếng, chỉ cần đi
Miễn sao lót dạ ngày qua bửa
Dơ bẩn, hèn thân, chẳng bận gì!


Nguyễn Thành Sáng


Hai Mảnh Đời Một Nỗi Đau

Bởi nghiệp trót gầy hay hữu duyên
Hành trình cõi tạm dấn truân chuyên
Phấn hoa phối hợp nơi đầu nhuỵ
Súc tích hiển nhiên...nhiễm sắc truyền

Nguyên nhân nghiệt ngã của đôi gen
Thoái hoá teo cơ chóng tượng chèn
Mất đoạn thần kinh vùng tuỷ sống
Tật nguyền định đoạt...Bấy Ai quen?...

Cậu, Tớ chưa từng hạnh ngộ nhau
Mà sao số phận xếp chung màu
Để hoàng hôn tím, sầu đeo đẳng
Nặng mãi bên mình, trĩu khối đau

Giảng đường đại học với bao nhiêu
Hoài bão khát khao, xoải cánh diều
Khung cửa tương lai vừa hé mở
Bỗng sầm sập đổ giọt cô liêu

Người chống nạng ghì trong khó khăn
Bước đi khập khiễng ráng bươn, dằn
Kẻ ngồi bất lực ôm vầng xám
Kỳ vọng xuân về trên bánh lăn…

Âm thầm ngưỡng mộ bạn lâu nay
Cũng túp lều tranh vui tháng ngày
Còn Mỗ lạnh lùng buông mối chỉ
Khiến Nàng chuốc hận…vội vàng bay

Nhiều lúc nghe lời thiên hạ than
Rằng con những vợ tợ cung đàn
Xiết dây, lỗi nhịp, khô khan phím
Réo rắt thăng trầm, hỏi thế gian!

Riêng lòng ao ước được lần nghe
Xỉa xói, ghen tuông, hoặc bỉu dè
Ngắt nhéo, nỉ non, hay giận dỗi
Quạt nồng ấp lạnh chốn phòng the

Thập tử nhất sinh trước ngặt nghèo
Mong thằng bập bẹ níu vòng eo
Cất lên một tiếng “Cha” từ miệng
Trông đợi mỏi mòn…sương khói treo!

Ngược ngạo buồn cười lắm phải không?
Tình yêu hạnh phúc tựa mưa giông
Đó chê ẫm ướt sình lầy lội
Đây mộng thiên thu thoảng đất nồng…

Chẳng đủ thời gian, oán trách hờn
Thôi thì cố gắng lạc quan hơn
Tạo nguồn nhiệt huyết hầu gia quyến
Ngớt nỗi giày vò, chuỗi trống trơn.


June 4, 2020
Tam Muội


Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

N.T.S

https://i.postimg.cc/c4BtMrqm/hot-lo-loat-anh-ha-tang-8-nam-truoc-cdm-ta-hoa-lao-hoa-nguoc-la-co-that-10-20200427144356.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2065)

Há Sờn Vạt Bâu

Vang đồng vọng cú kêu non nỉ
Tiết giao mùa lạnh khí hậu sang
Bên song ngắm bóng trăng vàng
Mà xa xót phận lỡ làng trúc mai

Đêm quạnh vắng trang đài lặng lẽ
Bút miệt mài khảy nhẹ dòng thơ
Ngả nghiêng nguệch ngoạc vật vờ
Tóc buông ủ rũ xác xơ cõi lòng

Buồn dằng dặc đèn chong thao thức
Điểm canh năm trống ngực dập dồn
Ngậm ngùi nuốt lệ vô ngôn
Bỗng nhiên giông tố, càn khôn mịt mùng

Thiếp cũng biết tình chung son sắt
Nhưng hoá công sắp đặt vạn điều
Ruộng đâu bát ngát phì nhiêu
Người nao thể mãi đăm chiêu tháng ngày

Hoa nở rộ bướm say hút mật
Mây đẩy đùn phải lất phất mưa
Gió lay ắt mấy rặng dừa
Hề yên vững trụ đong đưa xạc xào

Bởi tại rớt chênh chao viễn cảnh
Đượm thêm màu óng ánh pha lê
Khiến sỏi đá, ngõ đi về
Lắc lư khập khễnh não nề gót chân

Chừ thấu hiểu nhiều lần Chàng đã
Nén nghẹn ngào băng giá bủa quanh
Ngổn ngang tâm sự chòng chành
Vẫn luôn vồn vã, há đành rẽ uyên

Giấc Vu Giáp thuyền duyên tiền định
Đoạn cuối đời chẳng tính thiệt hơn
Chung tay xoá vết chập chờn
Chỉ tơ siết chặt, đố sờn vạt bâu.


November 1, 2019
Tam muội


Vẹt Khối Mang Mang

Anh thấy em ngồi, vẻ lặng yên
Trầm ngâm, nhiu nhíu, khép đôi huyền
Dường như đang thả hồn theo gió
Lững thững khung trời hoá bóng chim..

Chim bay đâu nhỉ! Mặc chim bay
Hơn cả chơi vơi chuỗi tháng ngày
Nhìn đoá hoa vàng hương dịu thắm
Giữa bờ quạnh quẽ, ngọn sầu lay

Rồi cúi khom đầu, tay khỏ phím
Âm thanh lách cách lẹ làng khua
Chập dừng khựng chút, hình ngơ ngẩn
Sương khói mang mang, đợi trí lùa

Đăm chiêu bất chợt ửng long lanh
Lại tiếp nhịp nhàng điểm ngón nhanh
Chốc chốc ngước lên, dò mảng trắng
Sắc hồng rạng rỡ trải khuôn trăng

Em đã thảo xong một cánh thơ
Rảnh rang, tranh thủ phút giây giờ
Trải vào nơi đó niềm tâm sự
Khuây khoả u hoài, lạnh giấc mơ

Nương ơi! Anh chẳng ở gần em
Nhưng vẫn hằng nghe tiếng của tim
Lai láng dâng tràn muôn nhịp đập
Luyến lưu, tha thiết mối tơ vương

Và cũng như em, sớm tối chiều
Ráng nâng niu ấm mảnh hồn xiêu
Bức tranh thuỷ mạc dòng êm ả
Đặt giữa khoang thuyền về bến yêu...


05/06/2020
Nguyễn Thành Sáng


Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

N.T.S

https://encrypted-tbn2.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcR7dd5TDBd1jwQwWXFPH9UwQN2MurQMkwRXsxOI8fMox-Cnuuc8



Lững Lờ Mây Xám

Ta vẫn ngồi đây sau mái hiên
Bên lề bóng mát quán thân quen
Cà phê trễ cữ dành cho kẻ
Thường dưới canh khuya, giấc muộn màng...

Qua loa lót dạ cũng vừa xong
Nhấm nháp vị ngon cũng đủ vòng
Giờ lúc nhẹ nhàng châm, rít, nhả
Thả hồn bay bổng giữa tầng không

Ai dấu chân đời mỏi gót đi
Hoàng hôn dừng lại nghĩ điều chi
Hờn, vui, thoả, hận hay than thở
Còn ở nơi ta, có cái gì

Cứ mãi vật vờ tợ khói sương
Lững lờ chầm chậm hướng về phương
Mà ôi! Dang dở, hình trăng rụng
Đành nỗi mênh mang, thỉnh thoảng buồn

Biết bao ước vọng, chuỗi đan mơ
Ngõ lối đìu hiu, lạc thẫn thờ
Hụt hẫng âm thầm vương nối tiếc
Chiều tàn lặng vắng, trải vần thơ...

Thơ lắm nhạt màu, nhiều lắm khổ
Chứa chan vẳng vọng khúc tiêu sầu
Phôi pha héo hắt nhìn phơi lá
Lác đác ven bờ, ngọn lắc chao

Ngày nay, ngày đến với ngày trôi
Khúc khuỷu quanh co nẻo cuộc đời
Quá nửa phần đường đầy sóng gió
Phần kia còn lại vẫn chơi vơi...


07/06/2020
Nguyễn Thành Sáng



Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

N.T.S

https://i.postimg.cc/MTRc2jnn/49359.gif



Canh Cánh Khúc Tơ Đàn

Chiều tím buông mình lặt khói sương
Ta đi trong gió, ngó về phương
Hình mây lổn ngổn bò ngang dọc
Man mác tâm tư, gợn ánh buồn...

Năm năm thu trước, bước chơ vơ
Lối ngõ quanh co, cỏ ngập bờ
Dưới dấu chân chim đè ẩm thấp
In hằn trũng khuyết, đọng sầu lơ

Rồi mưa trĩu hạt, nước dâng cao
Trôi giạt đó đây chẳng tiếng chào
Ảnh bóng, linh hồn từng ngự trị
Âm thầm dời gót, giũ hanh hao

Mất mát nầy đây bầu bát ngát
Du dương êm ả, nhả không tầng
Vòm đen lấp loé hàng đom đóm
Những ngọn ma trơi nhá chập chờn

Nào đâu vướng bận cảnh phù sinh
Chỉ tiếc ngân nga nhịp sóng tình
Lai láng, đậm đà hương mật ngọt
Bất ngờ khoảnh khắc rã mông mênh...

Kia giọt lan nhoà má Ái Phi
Ngàn đau vĩnh biệt, khóc người đi
Sông Tương một phát liều thân xác
Cõi giới phiêu diêu vẹn nghĩa thề

Còn ta vương vấn biết bao nhiêu
Chỉ có hoàng hôn thả cánh diều
Ngày vắng trầm ngâm tìm nét chữ
Canh khuya thao thức lắng nghe kêu...


08/06/2020
Nguyễn Thành Sáng


Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook

Trang trong tổng số 15 trang (147 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [6] [7] [8] [9] [10] [11] [12] ... ›Trang sau »Trang cuối