Trang trong tổng số 75 trang (745 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [69] [70] [71] [72] [73] [74] [75] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/fRDcxCd5/164621-wepw.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1806)

Giọt Rượu Cô Đơn

Ngót bảy mùa giam hãm kiếp cô đơn
Giữa tấp nập phủ sơn màu dương thế
Không gian đó một thời ta ngạo nghễ
Giờ tiêu điều khệ nệ rã bước chân

Đọt nắng chiều treo đỉnh núi lần khân
Đang luyến tiếc phút dần buông tắt lịm
Gợi ảo ảnh thướt tha tà áo tím
Nét thẹn thùng mim mỉm đọng vành môi

Lòng miên man quán cóc lặng lẽ ngồi
Ôn kỷ niệm tưởng phôi pha ngày tháng
Dòng thổn thức ngỡ vùi sâu dĩ vãng
Cố quên người, sao bảng lảng trong tâm?...

Dưới canh khuya quyện khói thuốc xót thầm
Hứng sương lạnh trầm ngâm bên mảng tối
Ngàn câu hỏi, vì đâu tình nóng hổi
Chợt hững hờ, em vội vã sang ngang

Lỡ yêu rồi ngậm đắng nuốt xốn xang
Muốn bôi xoá, dạ càng thêm da diết
Đò cập bến kể như đường vĩnh biệt
Hứa nhạt nhoà, hẹn thiết thạch trôi sông

Luôn kiếm tìm nào biết sẽ hoài công
Mơ tiếp nối cầu vồng đêm nhân ngãi
Lướt thuyền mộng vững vàng chung tay lái
Dẫu muộn màng nhưng mải miết cạnh bên…

Thấm men nồng hồn vất vưởng gọi tên
Chỉ thoảng lại sét rền vang trời đất
Duyên chẳng trọn đời còn gì để mất
Giọt rượu tràn chất ngất nỗi niềm riêng.


January 28, 2020
Tam Muội



Âm Vang Ru Vời Vợi

Nàng ấy nghĩ gì, ngồi bên khung cửa
Ngước thẳng vào lối ngõ tận xa xăm
Ngón thon thon óp nhẹ đỡ trầm ngâm
Ánh đăm đắm mơ màng đưa diệu vợi

Ngoài không gian hực mấy đèn rọi tối
Kính treo màn rười rượi cạnh chơ vơ
Dãy xám loang nhoà nhạt phủ lờ mờ
Hoà quyện bóng ngẩn ngơ dài thao thức...

Ta lặng lẽ, ngắm nhìn trong giây phút
Chợt chạnh lòng man mác nhớ về Thương
Trời bên ấy hãy còn lắm mù sương
Chắc bàng bạc phố đường giăng lạnh lẽo

Em cầm lái, từng hồi tim gọi réo
Dạ ai hoài, thắt thẻo, gợn buồn đau
Khi giếng mộng luồng mạch thật là sâu
Đầy sóng sánh nhưng nào tay múc được

Lởn vởn nọ con thuyền xuôi dòng nước
Chở uyên ương tha thiết, cận kề bên
Trên vách đá chầm chậm mảnh trăng lên
Dưới lững thững bồng bềnh mây theo gió

Rồi hình ảnh cứ chập chờn lá cỏ
Để vương sầu, trăn trở vọng trời xa
Chiều mênh mang, vò võ trải dương tà
Đêm tĩnh mịch phôi pha vần nắn nót...

Sương trắng điểm, tím hoàng hôn thả gót
Hồn yêu đương nhẹ bước giữa thênh thang
Tay nâng niu ôm chặt lấy cây đàn
Khảy điệp khúc, âm vang ru vời vợi...


7/2/2020
Nguyễn Thành Sáng

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/QMqnQVVK/11.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1807)

Âm Vang Ru Vời Vợi

Nàng ấy nghĩ gì, ngồi bên khung cửa
Ngước thẳng vào lối ngõ tận xa xăm
Ngón thon thon óp nhẹ đỡ trầm ngâm
Ánh đăm đắm mơ màng đưa diệu vợi

Ngoài không gian hực mấy đèn rọi tối
Kính treo màn rười rượi cạnh chơ vơ
Dãy xám loang nhoà nhạt phủ lờ mờ
Hoà quyện bóng ngẩn ngơ dài thao thức...

Ta lặng lẽ, ngắm nhìn trong giây phút
Chợt chạnh lòng man mác nhớ về Thương
Trời bên ấy hãy còn lắm mù sương
Chắc bàng bạc phố đường giăng lạnh lẽo

Em cầm lái, từng hồi tim gọi réo
Dạ ai hoài, thắt thẻo, gợn buồn đau
Khi giếng mộng luồng mạch thật là sâu
Đầy sóng sánh nhưng nào tay múc được

Lởn vởn nọ con thuyền xuôi dòng nước
Chở uyên ương tha thiết, cận kề bên
Trên vách đá chầm chậm mảnh trăng lên
Dưới lững thững bồng bềnh mây theo gió

Rồi hình ảnh cứ chập chờn lá cỏ
Để vương sầu, trăn trở vọng trời xa
Chiều mênh mang, vò võ trải dương tà
Đêm tĩnh mịch phôi pha vần nắn nót...

Sương trắng điểm, tím hoàng hôn thả gót
Hồn yêu đương nhẹ bước giữa thênh thang
Tay nâng niu ôm chặt lấy cây đàn
Khảy điệp khúc, âm vang ru vời vợi...


7/2/2020
Nguyễn Thành Sáng



Thôi Niềm Cay Đắng

Lúc nào cũng vậy, sau giờ tan sở
Thì tơ chùng rụng vỡ dưới hoàng hôn
Chân lang thang cất bước dạ bồn chồn
Gom thương nhớ bồi đôn vùng tâm trí

Hồn thất thểu đong đầy vang âm ỉ
Cảm liêu xiêu vô vị quấn chặt đời
Tim võ vàng da diết ngưỡng chơi vơi
Nhìn nắng bạc cuối trời thêm rưng rức

Nhịp thình thịch ẩn ngay buồng trống ngực
Dâng trái sầu nhói nhức chực tràn lan
Đường về mênh mang, rả rích cung đàn
Nghe lạc lõng bàn hoàn rơi nghịch cảnh

Mười hai bến nước, sao thành cô quạnh
Kén lựa lần chỉ gánh nặng tương tư
Đò thả neo, để sóng giạt ngần ngừ
Nằm phẳng lặng trù trừ trôi biển cả

Niềm cay đắng! Rắc gieo hoài băng giá
Trớ trêu chi hứng lã chã miên trường
Đếm giọt buồn thao thức nhặt hàn sương
Ngàn tê tái khi tường soi bóng lẻ

Niềm cay đắng! Hạ màn giùm đi nhé
Gió thổi lên rót khẽ mát vào lòng
Trăng ửng mầu in lối mộng thầm mong
Xua rét buốt lau dòng khan dư lệ

Đừng đến nữa cho ta còn ngạo nghễ
Đứng ngẩng đầu o bế lại hàng mi
Chẳng ngân nga ca khúc nhạc luỵ vì
Mà xoải cánh thiên di miền xanh thẳm.


February 8, 2020
Tam Muội

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/65fXj67w/Asian-girl-sadness-bar-Whiskey-1920x1080.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1808)

Thôi Niềm Cay Đắng

Lúc nào cũng vậy, sau giờ tan sở
Thì tơ chùng rụng vỡ dưới hoàng hôn
Chân lang thang cất bước dạ bồn chồn
Gom thương nhớ bồi đôn vùng tâm trí

Hồn thất thểu đong đầy vang âm ỉ
Cảm liêu xiêu vô vị quấn chặt đời
Tim võ vàng da diết ngưỡng chơi vơi
Nhìn nắng bạc cuối trời thêm rưng rức

Nhịp thình thịch ẩn ngay buồng trống ngực
Dâng trái sầu nhói nhức chực tràn lan
Đường về mênh mang, rả rích cung đàn
Nghe lạc lõng bàn hoàn rơi nghịch cảnh

Mười hai bến nước, sao thành cô quạnh
Kén lựa lần chỉ gánh nặng tương tư
Đò thả neo, để sóng giạt ngần ngừ
Nằm phẳng lặng trù trừ trôi biển cả

Niềm cay đắng! Rắc gieo hoài băng giá
Trớ trêu chi hứng lã chã miên trường
Đếm giọt buồn thao thức nhặt hàn sương
Ngàn tê tái khi tường soi bóng lẻ

Niềm cay đắng! Hạ màn giùm đi nhé
Gió thổi lên rót khẽ mát vào lòng
Trăng ửng mầu in lối mộng thầm mong
Xua rét buốt lau dòng khan dư lệ

Đừng đến nữa cho ta còn ngạo nghễ
Đứng ngẩng đầu o bế lại hàng mi
Chẳng ngân nga ca khúc nhạc luỵ vì
Mà xoải cánh thiên di miền xanh thẳm.


February 8, 2020
Tam Muội



Trải Lòng Vun Bón

Ai có hiểu mảnh vườn đang rợp bóng
Nhánh sum sê ửng láng nhựa vun đầy
Bướm ong vờn, phảng phất cũng mê say
Hằng lui tới chuỗi dài gieo ý nhạc...

Thu chợt đến trải quanh vòm bát ngát
Mảng lam mờ nhoà nhạt phủ xanh um
Tận xa xa mây từng dãy kéo đùn
Gây u ám mịt mùng lên êm ả

Biến thanh mát giờ đây thành buồn bã
Cây se mình, rệu rã, thẫn thờ nghiêng
Héo hon dần đây đó cứ liên miên
Chầm chậm điểm úa vàng phơi rải rác...

Khuôn viên của em hôm kia vậy đó
Lặng lẽ nhìn vò võ nỗi bâng khuâng
Ngước mặt lên hướng vọng cõi không tầng
Dàu dàu tấc dạ, mang mang thổn thức

Ngày mấy lượt tâm tư chìm trăn trở
Khắc khoải niềm, gửi gió thả mênh mông
Rồi hướng qua thấy lờ lững dòng sông
Con nước chảy bềnh bồng muôn sóng vỗ...

Em nhẹ nhàng quét nhanh hàng lá đổ
Gom đống tròn khuất chỗ cận bờ tre
Quẹt cầm tay thong thả bật lửa ra
Biến phân bón đậm đà dinh dưỡng gốc

Tình yêu hỡi! Trước đìu hiu ngập xám
Lắm bao lần sắc tím đọng vành mi
Nghẹn ngào chi, than thở ích lợi chi
Tìm phôi lãng quay về nguồn sức bật...


8/2/2020
Nguyễn Thành Sáng

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/NMvtCKxs/black-pix-3-HDR.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1809)

Nỗi Niềm Mênh Mang

Bầu oi bức, khô khan trùm vạn vật
Hoa lá đờ héo hắt rũ đìu hiu
Đất nứt nẻ, khao khát biết bao nhiêu
Muôn sự sống tiêu điều dần tơi tả...

Từ diệu vợi bàn tay thần của gió
Vói thẳng về cố phả nỗi hanh hao
Đêm khung trời lấp lánh đỉnh tầng cao
Vạn xúc cảm, thả trào soi mù mịt

Hơi bàng bạc, như chạnh lòng thút thít
Đọng thành sương chen khít nhánh cành cây
Không gian mờ chầm chậm mấy hàng mây
Cũng cám cảnh kéo dài nơi tan loãng

Những nghĩa lớn nhẹ nhàng trong một thoáng
Giúp phôi pha khổ nạn, đổi thay đưa
Và rồi kia loáng thoáng dưới ngọn lùa
Mưa rả rích lưa thưa gầy sức bật...!

Còn ở đây! Yêu đương đầy chất ngất
Quả nồng nàn khép chặt mối tình chung
Cứ phải mãi canh cánh chuỗi bâng khuâng
Khuya thao thức cung đàn ngân não nuột

Là duyên nợ thiết tha từ kiếp trước
Hay ghẹo đùa đẩy bước lạc lầm mê
Khiến thẫn thờ, nghiêng ngả gót chân đi
Rơi ngập ngụa, tái tê niềm tâm sự...

Vậy mà sao có trăng vàng lối ngõ
Trải long lanh êm ả dỗ vu sơn
Sao lại có tiềm thức một linh hồn
Dẫn ngồi giữa khuôn tròn nâng bút ngọc

Và sao lại tháng năm dài quạnh góc
Bỗng bất ngờ cơn lốc kéo vào mơ
Để ngày nào sớm tối tím thu mờ
Nay hoá cánh lững lờ bay khắp nẻo...


21/9/2019
Nguyễn Thành Sáng


Khoảnh Khắc Bâng Quơ

Đã tháng hai sao giá lạnh nhiều
Khiến hồn gờn gợn phút đăm chiêu
Phải chăng tâm trạng do thời tiết
Chực muốn nổ tung trút mọi điều

Phong xuy phiến úa dùng dằng lay
Trong sự khổ đau, quằn quại này
Bịn rịn ngả nghiêng chừng loạng choạng
Buông mình tuyệt vọng buổi chia tay

Bâng khuâng hốt lá ở sau nhà
Loáng thoáng nỗi niềm, chợt xót xa
Ngẫm nghĩ cuộc đời đâu vĩnh viễn
Đây rồi tro bụi, xác thân ta?

Ngọc sáng mày thanh sẽ thế nào
Bảo tồn mỹ mãn hay xanh xao?
Tóc sương muối bạc da nhăn nhúm
Cằn cỗi gam màu...ôi ngán ngao!

Bóng câu chầm chậm, hãy ngừng rơi
Chớ lẹ làng trôi, chớ đổi dời
Mơn mởn búp măng còn chửa đặng
Đành hong nắng hạn héo tàn phơi

Chán cảnh dương gian, chán địa đàng
Chữ tình mắc võng sóng trường giang
Hợp tan tan hợp bèo mây nước
Để trái tim đau, khóc ngỡ ngàng

Duyên chẳng vuông tròn hà cớ chi
Phù trầm rong ruổi, đuổi lâm li
Hoá ra Lão Nguyệt luôn đùa cợt
Thích thế nhân sầu, sử tích ghi

Nghiệp quả đeo nên hiển hiện hình
Bao giờ thoát nợ kiếp ba sinh?
Cho thôi lác đác in thềm cỏ
Gió lặng mặt hồ, soi ánh minh.


February 9, 2020
Tam Muội

25.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/44r0zDBG/Asian-Sitting-Guitar-Trunk-tree-Beautiful-Legs-520460-3840x2160.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1810)

Khoảnh Khắc Bâng Quơ

Đã tháng hai sao giá lạnh nhiều
Khiến hồn gờn gợn phút đăm chiêu
Phải chăng tâm trạng do thời tiết
Chực muốn nổ tung trút mọi điều

Phong xuy phiến úa dùng dằng lay
Trong sự khổ đau, quằn quại này
Bịn rịn ngả nghiêng chừng loạng choạng
Buông mình tuyệt vọng buổi chia tay

Bâng khuâng hốt lá ở sau nhà
Loáng thoáng nỗi niềm, chợt xót xa
Ngẫm nghĩ cuộc đời đâu vĩnh viễn
Đây rồi tro bụi, xác thân ta?

Ngọc sáng mày thanh sẽ thế nào
Bảo tồn mỹ mãn hay xanh xao?
Tóc sương muối bạc da nhăn nhúm
Cằn cỗi gam màu...ôi ngán ngao!

Bóng câu chầm chậm, hãy ngừng rơi
Chớ lẹ làng trôi, chớ đổi dời
Mơn mởn búp măng còn chửa đặng
Đành hong nắng hạn héo tàn phơi

Chán cảnh dương gian, chán địa đàng
Chữ tình mắc võng sóng trường giang
Hợp tan tan hợp bèo mây nước
Để trái tim đau, khóc ngỡ ngàng

Duyên chẳng vuông tròn hà cớ chi
Phù trầm rong ruổi, đuổi lâm li
Hoá ra Lão Nguyệt luôn đùa cợt
Thích thế nhân sầu, sử tích ghi

Nghiệp quả đeo nên hiển hiện hình
Bao giờ thoát nợ kiếp ba sinh?
Cho thôi lác đác in thềm cỏ
Gió lặng mặt hồ, soi ánh minh.


February 9, 2020
Tam Muội


Trong Khoé Mắt

Trời sáng nầy mây mù treo dầy đặc
Gió lưa thưa, lất phất nhánh hoa chùng
Nắng bời rời lưng lửng choán không trung
Bầu nhàn nhạt thẹn thùng cây cỏ lá...

Trầm lặng lẽ bên ly cà phê đá
Khói thuốc thơm nhẹ phả quyện khung buồn
Man mác niềm trăn trở vọng về phương
Thỉnh thoảng sóng gợn luồn nơi tâm khảm

Hai năm rồi mộng lòng xây duyên thắm
Mối tơ tình chầm chậm siết vào nhau
Đêm khảy đàn êm ả điệp thanh tao
Ngày đông lạnh ngọt ngào hương vị mật

Có nhiều lúc men nồng say ngây ngất
Lắm khi nghe lắc rắc ngọn sầu lay
Và bao lần dưới nguyệt ấm bàn tay
Dìu thênh thang xoải dài xuôi cánh lướt

Những ráng tà bờ sông nhìn con nước
Thấy lăn tăn kéo ngược cả dòng trôi
Hồn uyên ương bất chợt nỗi ngậm ngùi
Trước ảnh gợi cảnh đời ngang trái ngõ...

Gồ ga, xe chạy bon bon đường phố
Hướng xa xa lố nhố tới lui đi
Từ sâu thẳm khe khẽ giọng thầm thì
Ơ người hỡi! Nghĩ gì mà đôi khoé

Giữa loáng thoáng một vòm trời quạnh quẽ
Có âm vang nhè nhẹ thoảng du dương
Cũng lại có cành nhánh đọng hàn sương
Điểm lấm tấm chập chờn theo ngọn thổi...


9/2/2020
Nguyễn Thành Sáng

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/nVjRhnqx/While-You-Were-Sleeping1.png



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1811)

Điệp Khúc Tâm Tình

Yêu Nàng! Yêu biết bao nhiêu
Bâng khuâng vương vấn cánh diều buồn tênh!
Cõi lòng Thiếp cũng chênh vênh
Cô đơn lẻ bóng sầu thênh thang sầu

Phải chi bắt được nhịp cầu
Ta về bên đó ngọt ngào với Nương
Cho thôi quạnh quẽ miên trường
Cho thôi cay đắng nhớ thương vợi vời

Cảnh tình cách biệt đôi nơi
Tâm tư nghiêng ngả ngậm ngùi luyến lưu
Thẫn thờ ngân ngấn dòng ưu
Rắc chi mưa gió để Ngưu Chức tàn

Sông dài sóng gợn lăn tăn
Con thuyền lờ lững ngỡ ngàng gió đưa
Nghe chừng vang vọng lưa thưa
Nghe chừng nhoi nhói âm vừa xót xa

Rưng rưng khoé lệ sương pha
Gác khuya tĩnh mịch ngân nga nỗi niềm
Lắm khi rả rích như tiêm
Khơi mào da diết giấc chiêm bao Chàng

Hồn Ta quyện với hồn Nàng
Mộng tình chăn gối ngập tràn ái yêu
Dìu nhau ngắm tím mây chiều
Đêm nhìn trăng sáng xoá liêu xiêu đời

Tặng nhau mật ngọt đầy vơi
Cung đàn ý nhạc từng lời điểm tô
Hừng đông non đỉnh nhấp nhô
Thuyền rồng neo đợi bên hồ năm xưa.


February 9, 2020
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội

25.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://encrypted-tbn1.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcRfD12FtSzKgVt_WCs6boRzLfucYoquYbkJcst6SyJFpseLk0JXdQ



Thổn Thức Cảnh Đời

Gia đình nghèo khó, con đông
Mẹ cha tần tảo sớm hôm chợ đời
Hụt sau, thiếu trước dập vùi
Mỏi mòn thân xác, rã rời tâm tư...

Cây cao mọc cận mé bờ
Nửa phần rễ bám, nửa chơ vơ ngoài
Gió giông vùn vụt kéo dài
Cành rung đổ lá, góc lồi ngả nghiêng

Loang sâu hụt hẫng triền miên
Dòng nuôi lựng khựng, đảo điên tháng ngày
Chùm đeo lủng lẳng, quả sai
Từ từ thiếu chất héo gầy tóp teo

Sông xanh kinh rạch vòng vèo
Lững lờ con nước chảy theo hướng luồng
Lên cao nặng gối khó bường
Dốc xuôi đi xuống dễ chân lấy đà...

Miếng ăn, cái mặc cả nhà
Quay quần, tất bật cứ mà trôi qua
Nhọc nhằn, khốn đốn, nặng lo...
Biết bao luẩn quẩn, mẹ cha bơ phờ

Thời gian gần gũi ngây thơ
Chăm nom hoạn dưỡng, hững hờ gió đưa
Sum sê, óng mượt đầu mùa
Chỉ trong giữa độ, chát chua lỡ làng...

Gần kế bên, thấy họ hàng
Rơi vào cảnh ấy, để ngàn khổ đau
Âm vang một khúc tiêu sầu
Lan man thổn thức, dàu dàu, xót xa...


10/2/2020
Nguyễn Thành Sáng

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://lh3.googleusercontent.com/proxy/IzCDah-UxAOZ0_zgEhw6dfoeuN1ZsQxBV661NCxwlwFy82FCW4HN6fc0xSyHNhCMRGSqH8vCb0Q-FxxpDoZd2sNo08vQaLEvnwhXzehLWBZYpq_MFNJhfZNQfPWG90twXYLFCYAx-ilk



Kẻ Sĩ, Cây Đàn

Lam treo bảng lảng ngập đầy
Đồng quê buông ráng, hàng cây thẫn thờ
Đường đê dưới dãy lờ mờ
Bon bon lặng lẽ, người đưa mắt nhìn...

Trầm ngâm thưởng thức tấm hình
Âm vang vời vợi, mông mênh nỗi niềm
Gió xuyên rung nhẹ ánh đèn
Mảng đen loáng thoáng ảnh thuyền năm xưa

Giữa khơi biển ngát ngọn lùa
Dập dìu mây kéo, đẩy đưa bóng vờn
Bềnh bồng sóng lượn dập dồn
Ngả nghiêng mỏng mảnh, chập chờn, lắc lư

Vòng lận đận, cảnh chơ vơ
Bốn phía mịt mờ, chậm bước lần đi
Tinh thần đánh thức mỏi mê
Trừng nhìn sỏi đá lê thê rải dài

Hừng đông hứng xám lờ bay
Chiều tàn trông tím đổ gầy, chơi vơi
Canh khuya cạn chén bồi hồi
Đơn côi siết quả, ngậm ngùi trăng sương

Màn thu lá héo dặm trường
Dòng phơi bọt trắng, vỡ luồng, xót xa
Đìu hiu văng vẳng xế tà
Chim kêu mỏm đá, long pha ngỡ ngàng...

Giờ đây kẻ sĩ, cây đàn
Thả hồn dĩ vãng, mơ màng, nhớ nhung
Đàn dây khảy quá, hoá chùng
Thanh ngân rệu rã, bao dừng lại căng

Nghe từ sâu thẳm bâng khuâng...


11/2/2020
Nguyễn Thành Sáng

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://encrypted-tbn0.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcRh9nA34sJ-ETV-O6XUaSmOXUclvEBQOI2QqLxCulf-lazxpSat



Dưới Bóng Hoàng Hôn

Thênh thang lững thững mây mờ
Hàng cây rũ nhánh thẫn thờ tà buông
Xa xa lấp loé ánh đường
Dọc bờ sương tụ, ửng buồn mênh mang...

Tay ôm chặt lấy cung đàn
Cô liêu thả gót, mơ màng nắng mưa
Hỏi lòng nghĩ ngợi gì chưa
Mà sao như thể ngọn lùa con tim

Để rồi loáng thoáng hình em
Thu ba gờn gợn nỗi niềm chơi vơi
Khuôn ngà đọng nét sầu tơi
Giữa vòm loang sẫm từng hồi gió lay...!

Thời gian chầm chậm chuỗi ngày
Vườn xuân xây đắp chan đầy dấu yêu
Lúc vui ấm áp dưới chiều
Khi say đỉnh ngạn, liêu xiêu bóng tình

Cũng bất chợt cõi bồng bềnh
Khói lam lởn vởn trải hình âm u
Khiến cho khoảnh khắc vật vờ
Băn khoăn tấc dạ, bơ phờ, xanh xao

Lan man chạnh nhớ thuở nào
Biết bao kỷ niệm ngọt ngào ái ân
Từ từ ló dạng vầng trăng
Đẩy mảng tối sầm, khuất dạng đầu non...

Chiều nay lặng ngắm hoàng hôn
Vấn vương thương nhớ, chập chờn tâm tư
Trầm ngâm nắn nót vần thơ
Nửa đan gối mộng, nửa chờ bến xưa...


13/2/2020
Nguyễn Thành Sáng

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/9FCJfHQ1/extraando.jpg



Anh Hỏi Em

Anh hỏi em! Có bao giờ em thấy
Ngập nỗi sầu trống trải trước chơ vơ
Rồi héo hắt, thẫn thờ gom gói lại
Tất cả nầy nhẹ trải xuống vần thơ...

Anh hỏi em! Những giờ khi rảnh việc
Có chạnh niềm tha thiết nghĩ gì không
Như nào là soi lòng nghe da diết
Hoặc thôi đừng rũ riệt hướng mênh mông

Anh hỏi em! Lúc bồng bềnh thổn thức
Chuyện xa gần nhói nhức dậy tâm can
Em có bước ra sân, bầu hun hút
Man mác buồn giây phút vọng xa xăm

Anh hỏi em! Một lần nầy nữa nhé
Khi khuya về quạnh quẽ bóng cô liêu
Bên giá lạnh đìu hiu ngân ngấn lệ
Em có hờn, sao để khổ vì yêu?

Thương ơi hỡi! Mấy điều anh mới hỏi
Cũng chính là tiếng nói của tim anh
Chuỗi thâu canh ánh vàng giăng ngõ lối
Lo lắng nhiều, sợ tối phủ hồn em!

Lo chốn ấy đêm đen trời mưa đổ
Dưới hiên mờ lộng gió lảy cành rung
Dõi bốn phía mịt mùng khơi nhung nhớ
Khiến trăng lòng vò võ khoé rưng rưng...

Vòng định mệnh, tình chung treo biển hẹn
Đăm đắm nhìn mà điểm tận mù xa
Để hương lửa đậm đà đành ôm nén
Thui thủi dài, gửi đến vạn lời ca...


14/2/2020
Nguyễn Thành Sáng

25.00
Chia sẻ trên Facebook

Trang trong tổng số 75 trang (745 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [69] [70] [71] [72] [73] [74] [75] ›Trang sau »Trang cuối