Trang trong tổng số 37 trang (361 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [30] [31] [32] [33] [34] [35] [36] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://encrypted-tbn0.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcQnPjyD94pG0Na64Y09Trmxf3yPBpp3ziNABh_uyIpK1UrCAEwa




Nén...

Nén tím cõi lòng, chất ngất đau
Cha đi vĩnh viễn, chẳng về đâu
Để hình ảnh bóng... ngàn thương nhớ
Suốt cả đời con thỉnh thoảng trào...

Nén buồn tan tác mộng ngày xanh
Ghềnh đá cheo leo, vực thẳm dành
Sinh tử cận kề trong gang tấc
Chỉ nầy khoảnh khắc, đứt mong manh

Nén khổ, nhọc nhằn chuỗi gió sương
Vòm thu, lá đổ, quạnh canh trường
Luyến lưu, ước vọng đành dang dở
Một bánh xe lăn, mấy ngọn luồn

Nén căm hờn oán khối âm u
Từ chốn hoang sơ rải mịt mù
Giăng kín bốn bề, loang khắp nẻo
Khiến hoài canh cánh hận thiên thu

Nén lịm tâm tư rụng cánh diều
Lờ mờ lam khói trải cô liêu
Bước chân trĩu nặng bờ rêu phủ
Xa xót đan mơ thả ráng chiều

Nén sầu định mệnh gieo cay nghiệt
Làm khổ cho Ai suốt cuộc đời
Bến hẹn trăng thề soi bóng nước
Cánh thuyền đứt sợi lững lờ trôi

Nén chán thói đời bội bạc đen
Đức nhân, liêm sỉ đứng sau tiền
Nghĩa tình, ân ích giờ thôi nhé
Cơn thoảng lạnh lùng vụt mái hiên

Nén hành thân xác bởi ngông cuồng
Chát chúa xập xình thả cửa buông
Bất kể xóm giềng, điều đạo lý
Miễn sao mình đã, mặc người tuôn

Nén nghẹn ngào nhìn cảnh tối tăm
Màn trời chiếu đất, quắp co nằm
Gầm cầu, góc phố nơi đờ giấc
Khách trả, dĩa còn ráng lẹ ăn...

Biết bao nỗi nén ép vào tim
Khiến dãy luân lưu sẫm hết viền
Đỏ thắm còn đây nhưng chẳng trọn
Thôi đành lặng lẽ cố tìm yên.


9/10/2019
Nguyễn Thành Sáng

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/KjYTtxMG/giphy.gif



Đàn Hát - Ta Nàng

Bầu u ám, lửng ngà khuất núi
Lối mòn khuya, thui thủi mình Nàng
Bước chân dẫm lá thu vàng
Âm thanh loáng thoáng, ngỡ ngàng tuyết sương!

Còn ở đây, nẻo đường nhạt nắng
Niềm suy tư, trầm lắng, xót xa
Bâng khuâng tím thả ráng tà
Lan man nhung nhớ, ngân nga giải sầu

Đò lỡ chuyến, dàu dàu lữ khách
Mưa canh tàn tí tách gọi đêm
Luyến lưu trĩu nặng trái tim
Mà ôi! Bát ngát, cánh thuyền chơ vơ

Nỗi yêu dấu bên chờ, phía đợi
Lấp loé vầng vời vợi khung mây
Đành thôi, khuây khoả tháng ngày
Buốt băng giá lạnh, cố tay nhúm hồng!

Tiếng vợ vợ, chồng chồng thắm thiết
Là bấy nhiêu da diết não nề
Bức tranh vẽ mảnh trăng thề
Tường treo ngắm nghía, ủ ê sớm chiều...

Giờ sụp bóng, liêu xiêu ngọn gió
Phất phơ buồn lá cỏ cành nghiêng
Không gian mờ mịt tĩnh yên
Từng cơn rỉ rả nỉ non chập chờn

Ta vói lấy cây đờn dạo bản
Rồi lên dây lẳng lặng khảy dòng
Còn Nàng hướng mặt ngang sông
Bài ca tình ái bềnh bồng du dương...


10/10/2019
Nguyễn Thành Sáng

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/TPQfXkvL/nhung-cau-noi-ve-tinh-yeu-dau-tien-hay-va-y-nghia-nhat-khien-ai.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1532)

Vương Vấn Nỗi Niềm Xưa

Sóng nước, dòng sông buổi lớn ròng
Vẫn lờ lặng lẽ sắc thanh trong
Sương lam ẩn hiện, màu lan toả
Dưới ánh vầng dương trải nắng hồng!

Nơi đây một thuở mộng vườn sinh
Cánh bướm sầu ai nức nở tình
Đêm vắng hanh hao buồn nhỏ mộng
Mơ màng, vọng tưởng đoá hoa xinh

Ngày tháng thân nầy cứ lượn chao
Cành kia nơi ấy, mãi bay vào
Bao lần ngân tiếng tim khua động
Mà thắm vô tình chẳng lắc dao

Đêm sương mù mịt, bầu cô tịch
Dõi bóng, thẫn thờ, nỗi nghẹn vơ
Bỏ gánh đêm trăng, mò suối ánh
Vơi niềm tan tác, héo thu chờ!

Ngờ đâu lạc gió, xé mây ngàn
Quấn cánh lỡ làng rách toạt ngang
Rụng rã tơi bời, rơi nát xác
Nghẹn ngào hồn bạc lịm mơ trăng…

Vần thơ, ý nhạc bến xưa còn
Dẫu tháng năm dài vẫn đượm hơn
Tiếng nấc tận cùng ôm quạnh quẽ
Gieo niềm rung cảm chuỗi hoàng hôn

Giờ đây loáng thoáng khúc cung đàn
Vượt vút thượng tầng, cõi lộng ngang
Vương vấn hương xa, hồn dĩ ảnh
Dạt dào, lãng đãng giấc tơ vàng!


Nguyễn Thành Sáng


Vô Tư Thuở Tóc Đuôi Gà

Niên học thoáng đây sắp mãn rồi
Khi màu phượng đỏ ửng vành môi
Tiếng ve rộn rã sau tàng lá
Vạt nắng hanh vàng lững thững trôi

Kỳ thi tốt nghiệp vấn vương lòng
Lặng lẽ ghế ngồi ngắm bướm ong
Chao lượn kiếm tìm hoa hút mật
Hầu tăng sức lực tháng ngày rong

Rón rén chân Ai nhịp khẽ khàng
Tay cầm gói giấy vẻ như đang
Ngập ngừng, lúng túng, hơi do dự
Thoắt đễ trên bàn lẹ lướt sang

Ngỡ ngàng bối rối giở ra xem
Chiếc hộp pha lê phủ lụa kèm
Xinh xắn thắt nơ hồng phấn lợt
Dưới tầng mảnh giấy, mực còn lem

Kể đoạn tình trường ôm ấp ôm
Trầm ngâm lẻ bóng hứng sao hôm
Gầy đêm mộng tưởng cùng chung bước
Đủ thiết tha nhau thưởng gió nồm

Tương tư gửi gắm tóc đuôi gà
Óng mượt đen huyền vòng cột ba
Bồ kết thoảng say, say giấc điệp
Trâm cài hoa trắng, trắng kiêu sa...

Đâu ngờ quá khứ nợ duyên vay
Lúc biệt quê nhà vướng lắt lay
Lời ngỏ tạm chôn, đời viễn xứ
Chừ quay trở lại, đà heo may.


October 6, 2019
Tam Muội

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/D01b5VR4/83e51d8f6ccad8480eff4f685b1e490f9502bba3.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1533)

Vô Tư Thuở Tóc Đuôi Gà

Niên học thoáng đây sắp mãn rồi
Khi màu phượng đỏ ửng vành môi
Tiếng ve rộn rã sau tàng lá
Vạt nắng hanh vàng lững thững trôi

Kỳ thi tốt nghiệp vấn vương lòng
Lặng lẽ ghế ngồi ngắm bướm ong
Chao lượn kiếm tìm hoa hút mật
Hầu tăng sức lực tháng ngày rong

Rón rén chân Ai nhịp khẽ khàng
Tay cầm gói giấy vẻ như đang
Ngập ngừng, lúng túng, hơi do dự
Thoắt đễ trên bàn lẹ lướt sang

Ngỡ ngàng bối rối giở ra xem
Chiếc hộp pha lê phủ lụa kèm
Xinh xắn thắt nơ hồng phấn lợt
Dưới tầng mảnh giấy, mực còn lem

Kể đoạn tình trường ôm ấp ôm
Trầm ngâm lẻ bóng hứng sao hôm
Gầy đêm mộng tưởng cùng chung bước
Đủ thiết tha nhau thưởng gió nồm

Tương tư gửi gắm tóc đuôi gà
Óng mượt đen huyền vòng cột ba
Bồ kết thoảng say, say giấc điệp
Trâm cài hoa trắng, trắng kiêu sa...

Đâu ngờ quá khứ nợ duyên vay
Lúc biệt quê nhà vướng lắt lay
Lời ngỏ tạm chôn, đời viễn xứ
Chừ quay trở lại, đà heo may.


October 6, 2019
Tam Muội



Thương Thương Nhớ Nhớ

Bỗng bất chợt sững sờ, bỡ ngỡ
Cầm cánh thư, nét chữ chẳng quen
Tận nơi chốn ấy xa xăm
Gửi người lạ lẫm, chưa lần gặp nhau!

Khiến trái đỏ lao xao nhịp đập
Nỗi hiếu kỳ, hồi hộp, lần tay...
Ô nầy! Lời lẽ của Ai
Ngọt ngào, êm ả khiến dài lâng lâng...

Kể từ đó vầng trăng thơ mộng
Cứ từng hồi ửng bóng tâm tư
Bâng khuâng, dào dạt, ngẩn ngơ
Chập chờn ảnh bóng giữa bờ, vấn vương!

Đêm sương lạnh, lạnh buồn nỗi nhớ
Giấc trở trăn, trăn trở lê thê
Nhìn kia hun hút nẻo về
Không gian mờ mịt, bốn bề chơi vơi

Để bãi trắng ngậm ngùi cỏ lá
Đỉnh lộng ngàn lã chã hạt rơi
Âm u phủ ngập bóng đời
Bài ca dang dở đành thôi… não nùng!

Em rồi cũng có chồng dạm hỏi
Bạc duyên phần đứt sợi, chừng xuân
Nhọc nhằn thui thủi sớm hôm
Thời gian năm tháng héo mòn, quạnh hiu

Tôi lặng lẽ dưới chiều, man mác
Ngẫm phù vân mất mất, còn còn
Thương thương nhớ nhớ mảnh hồn
Dịu dàng, thân ái kề bên...Anh nè...


6/10/2019
Nguyễn Thành Sáng

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/ZqzL6Sn3/stock-photo-5cahc.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1534)

Thương Thương Nhớ Nhớ

Bỗng bất chợt sững sờ, bỡ ngỡ
Cầm cánh thư, nét chữ chẳng quen
Tận nơi chốn ấy xa xăm
Gửi người lạ lẫm, chưa lần gặp nhau!

Khiến trái đỏ lao xao nhịp đập
Nỗi hiếu kỳ, hồi hộp, lần tay...
Ô nầy! Lời lẽ của Ai
Ngọt ngào, êm ả khiến dài lâng lâng...

Kể từ đó vầng trăng thơ mộng
Cứ từng hồi ửng bóng tâm tư
Bâng khuâng, dào dạt, ngẩn ngơ
Chập chờn ảnh bóng giữa bờ, vấn vương!

Đêm sương lạnh, lạnh buồn nỗi nhớ
Giấc trở trăn, trăn trở lê thê
Nhìn kia hun hút nẻo về
Không gian mờ mịt, bốn bề chơi vơi

Để bãi trắng ngậm ngùi cỏ lá
Đỉnh lộng ngàn lã chã hạt rơi
Âm u phủ ngập bóng đời
Bài ca dang dở đành thôi… não nùng!

Em rồi cũng có chồng dạm hỏi
Bạc duyên phần đứt sợi, chừng xuân
Nhọc nhằn thui thủi sớm hôm
Thời gian năm tháng héo mòn, quạnh hiu

Tôi lặng lẽ dưới chiều, man mác
Ngẫm phù vân mất mất, còn còn
Thương thương nhớ nhớ mảnh hồn
Dịu dàng, thân ái kề bên...Anh nè...


6/10/2019
Nguyễn Thành Sáng


Trễ Tràng Vẫn Hơn

Hoàng hôn tím, tím che triền núi
Tháng mười về cát bụi vi vu
Tiết trời sa mạc vào thu
Phong xuy lành lạnh sương mù giăng giăng

Niềm xúc cảm thung thăng tâm trí
Ngắm ráng tà suy nghĩ miên man
Thiên cơ run rủi muôn vàn
Biết đâu dây nhợ bện đan kiếp trần

Dạ vương vấn sau lần gặp mặt
Hay hoá công dẫn dắt phỉ nguyền
Phút giây kỳ ngộ tơ duyên
Để hoa ngơ ngác, thảo nguyên thẹn thùa

Tim rộn rịp đuổi xua dĩ vãng
Vốn dặt dìu khiến trạng thái đau
Nhiêu khê ngang trái đượm màu
Oái oăm nguồn lệ nhăn nhàu suối mây

Anh trải phấn đong đầy vị ngọt
Mang hồn yêu thả gót đỉnh tầng
Dịu dàng êm ái lâng lâng
Ru câu tha thiết ngập dâng cõi lòng

Những năm tháng thầm mong nay đã
Nửa quãng đời băng giá dường như
Phôi phai nhợt nhạt giã từ
Chỉ còn say đắm ngất ngư điệu đà

Dẫu đến muộn Ngâu sa trì hoãn
Duyên vẫn nồng cuối đoạn đường đi
Dù qua cái thuở xuân thì
Nghĩa già nhân ngãi thiên di trọn tình.


October 7, 2019
Tam Muội

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/t4XGXLtq/images.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1535)

Trễ Tràng Vẫn Hơn

Hoàng hôn tím, tím che triền núi
Tháng mười về cát bụi vi vu
Tiết trời sa mạc vào thu
Phong xuy lành lạnh sương mù giăng giăng

Niềm xúc cảm thung thăng tâm trí
Ngắm ráng tà suy nghĩ miên man
Thiên cơ run rủi muôn vàn
Biết đâu dây nhợ bện đan kiếp trần

Dạ vương vấn sau lần gặp mặt
Hay hoá công dẫn dắt phỉ nguyền
Phút giây kỳ ngộ tơ duyên
Để hoa ngơ ngác, thảo nguyên thẹn thùa

Tim rộn rịp đuổi xua dĩ vãng
Vốn dặt dìu khiến trạng thái đau
Nhiêu khê ngang trái đượm màu
Oái oăm nguồn lệ nhăn nhàu suối mây

Anh trải phấn đong đầy vị ngọt
Mang hồn yêu thả gót đỉnh tầng
Dịu dàng êm ái lâng lâng
Ru câu tha thiết ngập dâng cõi lòng

Những năm tháng thầm mong nay đã
Nửa quãng đời băng giá dường như
Phôi phai nhợt nhạt giã từ
Chỉ còn say đắm ngất ngư điệu đà

Dẫu đến muộn Ngâu sa trì hoãn
Duyên vẫn nồng cuối đoạn đường đi
Dù qua cái thuở xuân thì
Nghĩa già nhân ngãi thiên di trọn tình.


October 7, 2019
Tam Muội


Để Mà Đợi Nhau

Nàng rưng rức giọt sầu lặng lẽ
Cảnh trái ngang, cách trở duyên tình
Cho thương cho nhớ bóng hình
Trôi theo ngày tháng bồng bềnh, lắc lư...

Lời ước hẹn mãi chờ mãi đợi
Tợ chừng như vời vợi tận cùng
Ai kia con sáo sổ lồng
Còn đây thắm đượm lại trông mỏi mòn

Trăng mười sáu, trăng tròn vành vạnh
Rậm mảnh vườn lá chắn cành che
Khiến vầng lóng lánh e dè
Chìm trong gom đọng, ửng pha ánh rìa

Niềm yêu dấu đậm đà tha thiết
Vướng thu chiều rũ riệt sắc hương
U hoài, khắc khoải, vấn vương
Sớm hôm canh cánh ngập buồn con tim!

Cũng là đoá thuyền quyên diễm lệ
Bao bướm ong ngấp nghé, lượn vờn
Nhưng son sắt chỉ tiếng đàn
Tặng trao yêu dấu cho mình Lang thôi!

Ta hiểu lắm Nàng ơi! Ta hiểu
Ôm khối tình nặng trĩu hồn đan
Âm u phủ trắng không tầng
Đìu hiu, giá lạnh, lỡ làng chơ vơ

Giờ mượn lấy dòng thơ mộng ái
Khúc êm đềm nhẹ khảy, ngân nga
Kéo trăng giữa độ khuất ngà
Vào sâu thăm thẳm để mà đợi nhau...


7/10/2019
Nguyễn Thành Sáng

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/J0MCGvV5/20151202-031448-7b-520x347.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1536)

Nỗi Niềm Của Em

Anh ơi! Chuyến xe đời đi trật bến
Chiếc rịch tàng, èo uột chở em đi
Giữa trưa hè chết máy, tấp vào đê
Hứng bỏng cháy, đường về ôi! hụt hẫng!

Nửa chừng xuân ôm cảnh đời lận đận
Cả bốn bề gió lộng, cuốn hồn than
Rơi chơi vơi, trống trải chốn mông mênh
Nhìn đồng cháy xác xơ giăng khắp nẻo

Ánh trăng lòng ngày xanh từng gọi réo
Dưới đêm sầu, lạnh lẽo cảnh cô đơn
Nghe dế mèn non nỉ nấc từng cơn
Buồn nhiều lắm, ôm hờn, anh có hiểu?

Còn đâu nữa vầng dương xưa trải chiếu
Thuở đầu đời ôm ấp mộng lòng say
Tuổi hồn nhiên chẳng vướng cánh heo may
Vô tư lự ngập đầy thơ với mộng!

Có ngờ đâu chim chơ bay lạc bóng
Để giờ đây khóc hận chốn mờ đen
Uống khuya tàn, ăn tiếng của nhóc nhen
Nằm cát bụi, phủ sương thay chăn đắp…

Cõi bồng bềnh hồn đôi ta đã gặp
Người chiều thu, kẻ vấp bước chân đi
Hướng trời xanh nốc cạn chén trăng thề
Lời ước nguyện đá vàng nung nấu dạ

Thế mà sao lòng em luôn buồn bã
Bởi sóng cồn, biển cả, cánh thuyền trôi
Cũng đêm về giá lạnh với sương rơi
Vẫn lặng vắng, hắt hiu, chiều lá rụng!


Nguyễn Thành Sáng


Cùng Cảnh Ngộ

Em với Tùng chưa phải bạn chí thân
Hay đã được một lần duyên tao ngộ
Nhưng thực tế rớt chung cùng mạng khổ
Đoạn đường đời nhấp nhố áng mây đen

Không giàu sang, há vướng cảnh thấp hèn
Cũng địa vị bon chen trong xã hội
Vầng trán rộng, thông minh, nào gian dối
Ấy thế mà! Sao chỗi mãi xẹt ngang

Buồn cô đơn nhỏ lệ chuyện lỡ làng
Thui thủi phận bẽ bàng cho số kiếp
Để năm tháng ưu phiền ru khúc điệp
Tội tình gì? Quả nghiệp siết vô tư

Đây thở than, còn Đó những nát nhừ
Nhìn trăng khuyết lừ đừ trên gối tẻ
Vương thổn thức khi vàng treo gió nhẹ
Nước mắt luồn khe khẽ rót vào tim

Nhỡ mai nầy cõi tạm rụng bóng chim
Hồn có thể đi tìm nhau chia sớt
Ngắm vạt nắng in dòng sông từng đợt
Cuộn thuỷ triều bỡn cợt lững lờ trôi

Nếu thiên cơ buộc chữ ái luân hồi
Thì ta sẽ thành đôi uyên liền cánh
Dẫu băng tuyết, tảng hàn sương giá lạnh
Đến đêm về chẳng chạnh nỗi niềm riêng

Chốn nhiêu khê, bện chỉ, chắc xích xiềng
Nguyện linh ứng thiêng liêng chừng chứng giám
Vùi trắc trở giạt hoàng hôn u ám
Kết tơ hồng xoá ảm đạm hoài mang.


October 8, 2019
Tam Muội

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/vHmLdJQs/romantic-couples-sunset-silhouette-photo-honeymoon.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1537)

Tình Thắm

Một thoáng giận thầm, một thoáng thương
Khuya lơ thao thức nhểu hàn sương
Từ nơi thăm thẳm ngân âm hưởng
Tận đỉnh chơi vơi nhớ ảnh hường
Đẩy phút vô tình thêm nghịch hướng
Khiến lòng canh cánh nghẹn sầu phương
Tin yêu chia sẻ dòng tâm tưởng
Đón nhận, bình tâm để tỏ tường


7/3/2019
Nguyễn Thành Sáng


Tình Chỉ Thoảng Qua

(Nhất Vận - Ngũ Độ Thanh)

Rả rích ngoài hiên gợn dãy sầu
Cô phòng vắng lặng gửi hồn đâu
Tay cầm chạm khẽ niềm riêng giấu
Tóc bện buông dần nỗi tẻ khâu
Tưởng mãi tương phùng chung cá chậu
Ngờ luôn gặp gỡ kết đường bâu
Đàn ngân khoảnh khắc im lìm dẫu
Trọn quả tim hồng đã khắc sâu.


October 8, 2019
Tam Muội

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/P5rzS7qC/hinh-anh-nguoi-dan-ong-suy-tu-buon-vi-tinh-yeu-6.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1538)

Nỗi Lòng Của Anh

Em à! Hãy sát lại gần bên
Cho nghĩa gối chăn nụ nở cành
Rồi khẻ đôi lời cùng bạn ngọc
Những gì sâu kín của lòng anh!

Em à! Hoàn cảnh của nhà ta
Thiếu trước, hụt sau vẫn thế mà
Lo lắng, ưu tư canh cánh mãi
Không gian cả khối phủ dương tà

Em à! Cằn cỗi ruộng vườn kia
Lắm sức nhọc công chẳng khá gì
Ki cóp, cầm chừng sau gặt hái
Quanh năm rầu rỉ cứ lê thê

Em à! Chưa có con còn vậy
Chừng có rồi như phủ ngập mây
Tránh khổ cho nên anh phải liệu
Cố xoè đôi cánh một loài bay

Em à! Vì vậy việc giao du
Quen biết, đó đây chốn chợ đời
Hầu tạo dễ dàng bươi kiếm sống
Phải đành chấp nhận tới lui thôi

Em à! Nhiều lúc phải dây dưa
Mật ngọt. lời ngon để “được mùa”
Vui vẻ, hề hà trao tiếng cảm
Biến thân thành gió thổi hanh trưa

Em à! Bởi thế nên quen nhiều
Rộn rã, ra vào giữa tiếng kêu
Lúc nhặt, khi khoan, khi điệp khúc
Sớm chiều đón nhận biết bao nhiêu…

Em à! Thỉnh thoảng vắng xa em
Nhằm bửa lăng xăng tới đỏ đèn
Để quạnh hiu buồn, em ngóng đợi
Héo hon, vò võ tím con tim…

Đừng sầu nghĩ ngợi nhé người thương
Hãy xoá băn khoăn, dẹp nỗi buồn
Tìm hướng tương lai bầu sáng sủa
Tạm thời anh gác… để trên đường!…


15/7/2018
Nguyễn Thành Sáng


Nghẹn...

Nghẹn khi bác sĩ báo tin buồn
Thạch Thảo ho gà hộc máu luôn
Đường ruột nhiễm trùng thời cấp tính
Còn đâu giây phút sởn sơ chuồn

Nghẹn tuổi thanh xuân đang rạng ngời
Bay tà áo trắng chuỗi rong chơi
Gom mây nhặt lá xây hoài bão
Bỗng lốc điêu tàn rụng tả tơi

Nghẹn sao vóc liễu luống bào mòn
Mơn mởn bây chừ đã héo hon
Suối mượt thoáng đà khô khốc cạn
Thâm bầm một thuở ửng hồng son

Nghẹn tình chớm nở vội chia li
Há muốn Dấu Yêu chuốc luỵ vì
Đành bạc như vôi, vôi nhạt thếch
Rẽ dòng mà lệ đọng hoen mi

Nghẹn thấy Cha già ngưỡng bảy mươi
Vẫn mang số kiếp hẩm hiu người
Gắng chèo tam bản ra sông cái
Ngặt vướng đá ngầm, sóng nuốt tươi

Nghẹn đôi tay thép nay sần sùi
Ánh mắt quật cường đố tháo lui
Gặp sói lang hùm hề nản chí
Chắc rìu che chắn, gia đình vui

Nghẹn nhìn Mẹ rớt cảnh chơ vơ
Vất vả phận tằm kéo nhả tơ
Sức hạc giờ như đèn trước gió
Bởi vòng ác nghiệt của thiên cơ

Nghẹn bóng thời gian chậm não nề
Giày vò thiếu phụ phủ lê thê
Tảo tần hôm sớm còng lưng chẳng
Quản ngại than phiền hay tỉ tê

Nghẹn xót xa đời gây khó khăn
Bầy chim về tổ chợt mưa ngăn
Dập dồn phành phạch ngả nghiêng cánh
Rớt xuống bãi hoang chấn động hằn…

Ngẫm nghĩ hoá công khéo sắp bày
Muôn vàn trái đắng, nếm chua cay
Nghiệp gieo khắc khổ trùm nhân loại
Biết đến khi nao thoát ngục đày?


October 9, 2019
Tam Muội

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/8Pw5NpRz/98d.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1539)

Nghẹn...

Nghẹn khi bác sĩ báo tin buồn
Thạch Thảo ho gà hộc máu luôn
Đường ruột nhiễm trùng thời cấp tính
Còn đâu giây phút sởn sơ chuồn

Nghẹn tuổi thanh xuân đang rạng ngời
Bay tà áo trắng chuỗi rong chơi
Gom mây nhặt lá xây hoài bão
Bỗng lốc điêu tàn rụng tả tơi

Nghẹn sao vóc liễu luống bào mòn
Mơn mởn bây chừ đã héo hon
Suối mượt thoáng đà khô khốc cạn
Thâm bầm một thuở ửng hồng son

Nghẹn tình chớm nở vội chia li
Há muốn Dấu Yêu chuốc luỵ vì
Đành bạc như vôi, vôi nhạt thếch
Rẽ dòng mà lệ đọng hoen mi

Nghẹn thấy Cha già ngưỡng bảy mươi
Vẫn mang số kiếp hẩm hiu người
Gắng chèo tam bản ra sông cái
Ngặt vướng đá ngầm, sóng nuốt tươi

Nghẹn đôi tay thép nay sần sùi
Ánh mắt quật cường đố tháo lui
Gặp sói lang hùm hề nản chí
Chắc rìu che chắn, gia đình vui

Nghẹn nhìn Mẹ rớt cảnh chơ vơ
Vất vả phận tằm kéo nhả tơ
Sức hạc giờ như đèn trước gió
Bởi vòng ác nghiệt của thiên cơ

Nghẹn bóng thời gian chậm não nề
Giày vò thiếu phụ phủ lê thê
Tảo tần hôm sớm còng lưng chẳng
Quản ngại than phiền hay tỉ tê

Nghẹn xót xa đời gây khó khăn
Bầy chim về tổ chợt mưa ngăn
Dập dồn phành phạch ngả nghiêng cánh
Rớt xuống bãi hoang chấn động hằn…

Ngẫm nghĩ hoá công khéo sắp bày
Muôn vàn trái đắng, nếm chua cay
Nghiệp gieo khắc khổ trùm nhân loại
Biết đến khi nao thoát ngục đày?


October 9, 2019
Tam Muội


Nén...

Nén tím cõi lòng, chất ngất đau
Cha đi vĩnh viễn, chẳng về đâu
Để hình ảnh bóng... ngàn thương nhớ
Suốt cả đời con thỉnh thoảng trào...

Nén buồn tan tác mộng ngày xanh
Ghềnh đá cheo leo, vực thẳm dành
Sinh tử cận kề trong gang tấc
Chỉ nầy khoảnh khắc, đứt mong manh

Nén khổ, nhọc nhằn chuỗi gió sương
Vòm thu, lá đổ, quạnh canh trường
Luyến lưu, ước vọng đành dang dở
Một bánh xe lăn, mấy ngọn luồn

Nén căm hờn oán khối âm u
Từ chốn hoang sơ rải mịt mù
Giăng kín bốn bề, loang khắp nẻo
Khiến hoài canh cánh hận thiên thu

Nén lịm tâm tư rụng cánh diều
Lờ mờ lam khói trải cô liêu
Bước chân trĩu nặng bờ rêu phủ
Xa xót đan mơ thả ráng chiều

Nén sầu định mệnh gieo cay nghiệt
Làm khổ cho Ai suốt cuộc đời
Bến hẹn trăng thề soi bóng nước
Cánh thuyền đứt sợi lững lờ trôi

Nén chán thói đời bội bạc đen
Đức nhân, liêm sỉ đứng sau tiền
Nghĩa tình, ân ích giờ thôi nhé
Cơn thoảng lạnh lùng vụt mái hiên

Nén hành thân xác bởi ngông cuồng
Chát chúa xập xình thả cửa buông
Bất kể xóm giềng, điều đạo lý
Miễn sao mình đã, mặc người tuôn

Nén nghẹn ngào nhìn cảnh tối tăm
Màn trời chiếu đất, quắp co nằm
Gầm cầu, góc phố nơi đờ giấc
Khách trả, dĩa còn ráng lẹ ăn...

Biết bao nỗi nén ép vào tim
Khiến dãy luân lưu sẫm hết viền
Đỏ thắm còn đây nhưng chẳng trọn
Thôi đành lặng lẽ cố tìm yên.


9/10/2019
Nguyễn Thành Sáng

15.00
Chia sẻ trên Facebook

Trang trong tổng số 37 trang (361 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [30] [31] [32] [33] [34] [35] [36] ... ›Trang sau »Trang cuối