Trang trong tổng số 28 trang (273 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [20] [21] [22] [23] [24] [25] [26] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/7LVKFV1Y/Kindhearted-Imperfect-Coypu-size-restricted.gif



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1462)

Tiếng Lòng Của Chiếc Lá Rơi

Trống vắng tâm tư gợn tủi buồn
Nghe mầu vỡ nát tím chiều tuôn
Bao điều ao ước bấy mong đợi
Nay lặng lẽ tàn vào khói suông

Lạc loài bỡ ngỡ chuỗi trầm ngâm
Cạn uống chén cay giấu lệ thầm
Nhưng trận bão giông, buồm chấp chới
Con thuyền chao đão, đá chông đâm

Ai thấu đa đoan cảnh chợ đời
Muôn vàn sắc thái khiến chơi vơi
Quả hồng nay đã dường băng giá
Mệt mỏi kiếm tìm giữa biển khơi

Biết trách hay than, tự dối lòng
Ủi an thanh thản bớt long đong
Để khi đêm xuống đừng thao thức
Ray rứt bờ mi nghẹn chảy ròng

Ngoài kia gió hú, vạc sành đưa
Kéo giạt mây luồn đổ hạt mưa
Chua xót tận cùng len lỏi trái
Ngất ngư đau đớn biết sao vừa

Mấy lâu ấp ủ khắc trong tim
Mộng thắm xanh bầu xoải cánh chim
Lồng lộng phơi hồn giương cõi tạm
Nhưng rồi chỉ biết lạnh lùng im

Chập chờn ảo ảnh đọng hàn sương
Quặn thắt từng cơn thấm đoạn trường
Rỉ rả phím chùng cơn tĩnh mịch
Tơ vò rối rắm não nề vương.


November 7, 2018
Tam Muội


Em Với Tôi

Sao cúi gục đầu vậy hỡi em?
Cho khung nhàn nhạt tợ mờ thêm
Và tôi bất chợt vô tình thấy
Như có cái gì lướt quả tim...

Phải chăng ngang trái đẩy tình tan
Nhớ thoảng du dương, ấp ủ tràn
Bỗng chốc xe đời quay ngược bến
Khiến người lữ khách rã rời thân

Hay khóc mẹ cha tuổi xế chiều
Cả đời lo lắng đứa con yêu
Giờ con lận đận thành vô nghĩa
Bỏ đấng sanh thành khổ bấy nhiêu

Hoặc nghìn thương nhớ ảnh hình xa
Ước vọng chờ mong lại nghẹn tà
Lớp lớp lững lờ lam khói mỏng
Từ từ chầm chậm loãng tan ra...!

Để nay canh cánh dạ nghiêng chao
Một góc trời thu lặng lẽ sầu
Khắc khoải, u hoài gom trọn khối
Tự mình da diết, tự mình đau

Tôi cũng như em, cũng vướng buồn
Sớm chiều thao thức gửi mây sương
Dấu chân trĩu nặng, bầu thăm thẳm
Dẫm lá vàng khô, tím quạnh trường

Nhưng em còn đó tuổi xuân xanh
Mộng vỡ, trầm ưu hoặc héo cành
Chiếc bóng thời gian luôn biến đổi
Còn tôi! Sẫm tối đợi hoàng hôn.


2/9/2019
Nguyễn Thành Sáng

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/YqDRz0rj/20121122-tang-thanh-ha-dep-buon-trong-anh-lich-0.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1463)

Em Với Tôi

Sao cúi gục đầu vậy hỡi em?
Cho khung nhàn nhạt tợ mờ thêm
Và tôi bất chợt vô tình thấy
Như có cái gì lướt quả tim...

Phải chăng ngang trái đẩy tình tan
Nhớ thoảng du dương, ấp ủ tràn
Bỗng chốc xe đời quay ngược bến
Khiến người lữ khách rã rời thân

Hay khóc mẹ cha tuổi xế chiều
Cả đời lo lắng đứa con yêu
Giờ con lận đận thành vô nghĩa
Bỏ đấng sanh thành khổ bấy nhiêu

Hoặc nghìn thương nhớ ảnh hình xa
Ước vọng chờ mong lại nghẹn tà
Lớp lớp lững lờ lam khói mỏng
Từ từ chầm chậm loãng tan ra...!

Để nay canh cánh dạ nghiêng chao
Một góc trời thu lặng lẽ sầu
Khắc khoải, u hoài gom trọn khối
Tự mình da diết, tự mình đau

Tôi cũng như em, cũng vướng buồn
Sớm chiều thao thức gửi mây sương
Dấu chân trĩu nặng, bầu thăm thẳm
Dẫm lá vàng khô, tím quạnh trường

Nhưng em còn đó tuổi xuân xanh
Mộng vỡ, trầm ưu hoặc héo cành
Chiếc bóng thời gian luôn biến đổi
Còn tôi! Sẫm tối đợi hoàng hôn.


2/9/2019
Nguyễn Thành Sáng


Há Phải Tương Đồng

Thấy chị ngồi kia quay mặt nhìn
Thị thành lố nhố tợ ngàn hin
Thả hồn bay bổng xuyên khung cửa
Thèm khát sổ lồng, phá ngục bin?

Cảnh vật bên ngoài tấp nập xe
Lầu cao địa ốc kết từng bè
Chiều buông lơ lửng vầng xam xám
Khiến kẻ ưu hoài chạnh xếp ve?

Có phải suy tư giữa chợ đời
Quay cuồng sóng gió phận chơi vơi
Mưu sinh tần tảo dầm mưa nắng
Trí não chênh vênh đến rã rời?

Muốn phút tiêu giao tận chốn bồng
Nước trời mây gió xoải thinh không
Thiên nhiên khoảnh khắc xây hồ điệp
Xoá đoạn thăng trầm, nỗi bất công?

Bỏ lại sau lưng những siết ghì
Điểm dừng cát bụi, nhọc nhằn chi
Lao tâm tổn sức vùi chơn tánh
Há được tài nguyên, hay luỵ vì?…

Em cũng như Ai đang chán chường
Miệt mài theo đuổi, kiếp tha phương
Thời gian ngụp lặn dường như đã
Mỏi mệt thấm nhuần với nhiễu nhương

Thế thái nhân tình, ngẫm xốn xang
Mới đây lật lọng, rẽ chia đàng
Bao lời thề thốt khi nghèo túng
Đấy vội phai mờ trong tấc gang

Ý khởi xa rời tìm lãng quên
Rừng sâu ẩn dật, ngắm trăng lên
Điền viên vui thú cùng trời đất
Mộc mạc qua ngày dưới mái phên.


September 2, 2019
Tam Muội

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/gkBbPpWQ/ba-lao.png



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1464)

Bà Lão Ăn Mày

Trải đường phố lá vàng lác đác
Một lão bà dáo dác nhìn thu
Tiết sang phủ lớp sương mù
Cuộc đời bất hạnh sầu ru bóng chiều

Gió chuyển lạnh cánh diều đơn lẻ
Lụa tả tơi lở ghẻ gót chân
Khẳng khiu hốc hác bần thần
Vật vờ rê gậy đường lần dò đi

Nỗi bĩ cực rèm mi vàng đục
Ngẫm nhân tình vinh nhục trắng đen
Lệch cân phân biệt thấp hèn
Dập vùi cô phụ như đèn lụn tim

Mang bị rách đời chìm khổ luỵ
Giọng thều thào “bố thí kẻ nghèo”
Vướng vòng dâu bể gieo neo
Số phận bọt bèo lệ tím vành môi

Phù sinh mộng nổi trôi ngày tháng
Lắm oan khiên tụ áng xám mây
Sớm mong thoát kiếp đoạ đày
Hồng trần nhẹ bước quyện bay cung tầng.


September 7, 2018
Tam Muội


Giây Phút Chạnh Lòng

Lem luốc, chơ vơ, quảy bị khòm
Mười xương xẩu nắm đợi chờ thương
Mặc cho thế sự dòng xuôi ngược
Lặng lẽ mình ên cạnh mé đường...

Lão ngồi cúi mặt tợ trầm ngâm
Thỉnh thoảng bạc phơ lất phất cằm
Chẳng hiểu vui buồn hay vô cảm
Ẩn già mưa nắng sạn chai thân

Còn ở đằng kia những trắng đen
Lờ mờ các khối lẫn pha đèn
Vô tư yên tĩnh, bầu riêng biệt
Bên lấp lánh tràn, chỗ tối om

Hanh hanh vạt nắng trải lên đường
Khô khốc bụi làn giỡn cánh phương
Chẳng thấy cỏ cây và khí lạnh
Mà sao như thể ngập dầy sương!

Bất chợt nhìn ngay bức ảnh hình
Lan man trăn trở dạ rung rinh
Vì đâu dưới bóng hoàng hôn đổ
Một cánh chim khô vẫn vỗ mình

Có phải nguyên do thuở thiếu thời
Chỉ say hưởng lạc với vui chơi
Tương lai mặc kệ nào ươm hạt
Để phải giờ đây ngóng chợ đời

Hoặc quá phũ phàng đối vợ con
Tình thân chất ngất nỗi căm hờn
Gói khăn, chốn lạ tìm yên ổn
Khiến cảnh hôm nay tự kéo đờn

Hay lòng cao cả phận làm cha
Nhìn các con yêu vất vả mà
Há lại cam tâm thành gánh nặng
Lưng còng, tuổi hạc cố xoè ra...


3/9/2019
Nguyễn Thành Sáng

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/0NVB7dy3/Carefree-Next-Atlanticridleyturtle-size-restricted.gif



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1465)

Bên Khung Cửa

Tôi cũng muốn thời gian đừng trôi nữa
Rồi quay về cái thuở của xa xăm
Để từ nay không còn phải bâng khuâng
Bên khung cửa bao lần ôm nỗi nhớ!

Sắp tới giờ rồi, lẹ mau đi nhỏ
Sao hãy còn đứng đó đợi chờ ai?
Ạ! Hay là chưa có ở bàn tay
Mấy đồng bạc cho say hồn bánh mứt

Có những lúc nhìn kia ngồi cắn bút
Một cái gì lúc nhúc ở trong tim
Nghe thấy lòng lo lắng quá cho em
Sợ hai điểm, im lìm thôi không giỡn

Nhớ lần ấy gặp tôi, mừng hí hởn
Anh Sáng ơi! Sướng lớn rồi đó nha
Chiều hôm nay có ghe hát ghé qua
Lên làng mình dựng che lều rộng lắm!

Buổi nghỉ học kiếm rau về ngâm giấm
Bước qua cầu em nắm lấy tay tôi
Lời ngọt ngào thắm thiết tụ vành môi
Hãy chầm chậm, kẻo rơi đau anh nhé…

Tất cả đã qua rồi trong lặng lẽ
Nay không còn sợ té với sợ đau
Hết mừng vui tìm gặp kể cho nhau
Chỉ còn đây dạt dào bao vương vấn

Bên kia rào em đang ngồi sưởi nắng
Tôi bên nầy trĩu nặng nỗi niềm xưa
Suối tóc mây lất phất ngọn gió lùa
Bao sóng gợn, bao thẫn thờ kẻ nhớ!...


25/11/2016
Nguyễn Thành Sáng


Cửa Sổ Tình Yêu

Bước thẫn thờ theo lối cũ chiều nay
Con nắng rụng báo ngày xuân đã hết
Gió man mát dịu xoa luồng mỏi mệt
Cũng sững sờ khơi vết nhói trong tim

Bên kia sông khung cửa sổ im lìm
Giờ rêu phủ tổ chim xây chằng chịt
Giàn hoa sửa thoảng mùi hương vấn vít
Bao năm rồi mù mịt bóng cố nhân

Khẽ suy tư vai tựa gốc cây bần
Nơi kỷ niệm của lần đầu trao gởi
Óc bấn loạn tim dường như chới với
Ngất ngây tình phấn khởi mộng cuồng quay

Rồi kết dây tha thiết quyện tháng ngày
Ngắm ánh tỏ, mây bay, hoàng hôn phố
Nơi ngưỡng cửa, bờ sông niềm thổ lộ
Thấu hiểu lòng nhịp vỗ sóng trùng dương

Cuộc thăng trầm sự biến cố nhiễu nhương
Đã cướp mất tuyến đường đầy hạnh phúc
Anh giã biệt xa trường mang quân phục
Điệp tang bồng thôi thúc chí nam nhi

Phút phân kỳ khăn thấm lệ hoen mi
Hẹn thắng trận duy trì niềm tin tưởng
Dẫu xa cách nhưng linh hồn một hướng
Khúc khải hoàn tận hưởng nỗi hân hoan

Ngày anh về tô lại thấm mành voan
Uống cạn chén Phượng Loan cùng giao hợp
Nhưng đằng đẵng não nùng bao sấm chớp
Xám cuộn cuồn từng lớp ngược dòng trôi.


September 3, 2019
Tam Muội

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/YSY5gmWB/maxresdefault-1.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1466)

Giây Phút Chạnh Lòng

Lem luốc, chơ vơ, quảy bị khòm
Mười xương xẩu nắm đợi chờ thương
Mặc cho thế sự dòng xuôi ngược
Lặng lẽ mình ên cạnh mé đường...

Lão ngồi cúi mặt tợ trầm ngâm
Thỉnh thoảng bạc phơ lất phất cằm
Chẳng hiểu vui buồn hay vô cảm
Ẩn già mưa nắng sạn chai thân

Còn ở đằng kia những trắng đen
Lờ mờ các khối lẫn pha đèn
Vô tư yên tĩnh, bầu riêng biệt
Bên lấp lánh tràn, chỗ tối om

Hanh hanh vạt nắng trải lên đường
Khô khốc bụi làn giỡn cánh phương
Chẳng thấy cỏ cây và khí lạnh
Mà sao như thể ngập dầy sương!

Bất chợt nhìn ngay bức ảnh hình
Lan man trăn trở dạ rung rinh
Vì đâu dưới bóng hoàng hôn đổ
Một cánh chim khô vẫn vỗ mình

Có phải nguyên do thuở thiếu thời
Chỉ say hưởng lạc với vui chơi
Tương lai mặc kệ nào ươm hạt
Để phải giờ đây ngóng chợ đời

Hoặc quá phũ phàng đối vợ con
Tình thân chất ngất nỗi căm hờn
Gói khăn, chốn lạ tìm yên ổn
Khiến cảnh hôm nay tự kéo đờn

Hay lòng cao cả phận làm cha
Nhìn các con yêu vất vả mà
Há lại cam tâm thành gánh nặng
Lưng còng, tuổi hạc cố xoè ra...


3/9/2019
Nguyễn Thành Sáng


Thổn Thức Kiếp Người

Khí tượng ngày qua dự báo rằng
Bão tràn sắp tới giữa mùa căng
Kéo theo ngọn tuyết, cơn vần vũ
Vạn vật đương đầu với giá băng

Chiều buông tan sở chạy sang đường
Vội tấp xe vào, bước khẩn trương
Ghé chợ sắm vài đồ lỉnh khỉnh
Lỡ thời tiết xấu, khỏi ăn tương

Bỗng thấy cụ già tóc bạc phơ
Mắt nhìn lơ đãng tợ đang chờ
Lêu nghêu lặng lẽ trên gành đá
Túi vải đeo lưng, dép bụi mờ

Nét mặt uy quyền dầy dạn sương
Trán tô điềm đạm nguyệt hoa nhường
Đạo phong cốt cách hồi son trẻ
Sắc thái hiên ngang khá quật cường

Mộ cảnh hà chi sống vật vờ
Nhân tình ấm lạnh đã thờ ơ
Nay thân ngủ gió nằm mưa nắng
Mảnh áo miếng cơm phải cậy nhờ

Cớ gì cô độc bể lao đao
Con cháu chẳng hay hiện thể nào
Mà vất vưởng mình nơi phố thị
Mong người thương xót mở hầu bao

Lớp lớp thuỷ triều cuồn cuộn giăng
Khi chân Lão đứng mất thăng bằng
Dường như kiệt quệ vì cơn đói
Thườn thượt sóng soài hết lượng năng

Làn hơi yếu ớt thở thều thào
Lấp bấp dăm lời muốn gửi trao
Phút cuối trối trăng cùng kẻ lạ
Cõi trần thoắt rụng sợi lông mao.


September 4, 2019
Tam Muội

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/bwDxmxgW/bien-chieu-nay-1.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1467)

Trả Lại Ngày Xưa

Rượu sầu nốc cạn dưới trăng soi
Thảm đạm, u buồn lại tả tơi
Theo gió thả hồn về diệu vợi
Vờn mây gửi mộng đến ngàn khơi
Con tim xưa ấy hằng mong đợi
Trái bóng chiều nay chỉ thả thôi
Cất giữ làm chi thêm nhức nhối
Trăng vàng đã nhạt tự lâu rồi.


Nguyễn Thành Sáng


Chửa Chừa

(Nhất Vận – Ngũ Độ Thanh)

Vấp ngã đường yêu dạ chẳng chùng
Tơ lòng vẫn kết mộng hoài nung
Ôm đàn khúc khảy chờ loan phụng
Giữ sáo âm hoà vọng nỏ cung
Dệt chữ đan hình hoa há ủng
Thêu lời vẽ bóng quả nào ung
Ngày đêm ấp ủ cùng anh dũng
Đẩy chiếc thuyền duyên vượt bão bùng.


September 4, 2019
Tam Muội

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/Xqz5dZfb/hinh-anh-den-trang-dep-ma-buon-110337658.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1468)

Há Phải Tương Đồng

Thấy chị ngồi kia quay mặt nhìn
Thị thành lố nhố tợ ngàn hin
Thả hồn bay bổng xuyên khung cửa
Thèm khát sổ lồng, phá ngục bin?

Cảnh vật bên ngoài tấp nập xe
Lầu cao địa ốc kết từng bè
Chiều buông lơ lửng vầng xam xám
Khiến kẻ ưu hoài chạnh xếp ve?

Có phải suy tư giữa chợ đời
Quay cuồng sóng gió phận chơi vơi
Mưu sinh tần tảo dầm mưa nắng
Trí não chênh vênh đến rã rời?

Muốn phút tiêu giao tận chốn bồng
Nước trời mây gió xoải thinh không
Thiên nhiên khoảnh khắc xây hồ điệp
Xoá đoạn thăng trầm, nỗi bất công?

Bỏ lại sau lưng những siết ghì
Điểm dừng cát bụi, nhọc nhằn chi
Lao tâm tổn sức vùi chơn tánh
Há được tài nguyên, hay luỵ vì?…

Em cũng như Ai đang chán chường
Miệt mài theo đuổi, kiếp tha phương
Thời gian ngụp lặn dường như đã
Mỏi mệt thấm nhuần với nhiễu nhương

Thế thái nhân tình, ngẫm xốn xang
Mới đây lật lọng, rẽ chia đàng
Bao lời thề thốt khi nghèo túng
Đấy vội phai mờ trong tấc gang

Ý khởi xa rời tìm lãng quên
Rừng sâu ẩn dật, ngắm trăng lên
Điền viên vui thú cùng trời đất
Mộc mạc qua ngày dưới mái phên.


September 2, 2019
Tam Muội


Thao Thức Bên Lề

Đã mấy thu rồi ta bỏ đi
Đường xa, lận đận cứ luôn ghì
Giờ như thấm mỏi, dừng bên quán
Chạnh nhớ quê nhà, đọng khoé mi...

Nhớ chiều hôm sớm tới lui vườn
Lác đác quanh bờ thoảng nhẹ hương
Vài chú chim chìa trên nhánh đậu
Xù lông giũ cánh thấy mà thương

Những nắng chang chang nóng phủ trùm
Mải mê xới mỏng ốp vòng cung
Luống trồng, mé rãnh, xong đâu đó
Nhễ nhại loang tràn đẫm hết lưng

Êm đềm cảnh sống ngày hai buổi
Đạm bạc đơn sơ vẫn ấm lòng
Chẳng biết từ đâu khơi dậy ý
Muốn làm cánh gió vượt trùng dương!

Khăn gói hành trang tạm giã từ
Rượu bầu lưng lửng chứa hồn thơ
Đêm thanh tia nguyệt soi dòng nước
Cảm xúc trào dâng đón vọng chờ...

Nhưng nay trăng sáng cũng là trăng
Diệu vợi, thênh thang ngự trị tầng
Còn ở nơi ta người cõi đất
Làm sao hái được ánh vầng trăng

Thôi thì lặng lẽ trở về quê
Thà sống ươm mơ một bóng thề
Hơn phải quay cuồng trong thổn thức
Cũng rồi rốt cuộc chẳng là chi.


5/9/2019
Nguyễn Thành Sáng

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/1RFc0cWd/Houses-lake-boat-art-background-915x515.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1469)

Em Đeo Sợi Nắng

Em đeo sợi nắng lụn tàn
Chơi vơi bến vắng, tiếng đàn mỏi mê
Trăng khuya in bóng nẻo về
Niềm thương cửa gió kéo lê vật vờ...

Trái sầu nặn vọt ý thơ
Hàng mây xám ngắt hững hờ không trung
Bâng khuâng tay nắm sợi chùng
Vàng rơi lác đác, chạnh lòng mênh mang

Buốt băng quấn lấy canh tàn
Se hồn giá lạnh, lệ tràn có hay
Mơ màng lảo đảo tỉnh say
Ngả nghiêng mộng mị chan đầy tuyết sương

Thênh thang vạn khối khung buồn
Tim yêu ngập nhớ, trải vương vấn sầu
Ai vui nốc cạn chén đào
Còn đây sắc tím phủ màu quạnh hiu

Lang thang lạc nhánh tia chiều
Suối đăm đắm hướng, liêu xiêu vạt hình
Ngân nga khẽ khúc tang tình
Du dương khoảnh khắc, long lanh ửng trào

Trưa hè giũ hạt hanh hao
Tối treo ảo ảnh, dàu dàu ngắm soi
Xác đau, hồn phách nhoẻn cười
Dòng đưa xuôi ngược, rã rời bọt trôi

Nhìn ngang ánh trải lưng đồi
Mắt nai ngơ ngẩn, từng hồi giậm chân
Xá gì sóng vỗ đầu ghềnh
Cánh thuyền lặng lẽ lênh đênh lững lờ...


13/8/2019
Nguyễn Thành Sáng


Cõi Tịch Liêu

Cuồng si cỏ khóc hoa buồn
Dế ngân oán điệu giọt tuôn não nề
Lạnh phòng chiếu lẻ gối rê
Thiền mong gắng dỗ giấc về chơn nhân

Dẫu sao duyên nợ dương trần
Ngọt ngào chi bấy dấn thân đoạn trường
Góc dừng cát bụi trắng xương
Lời thề cuộn sóng luyến thương chôn vùi

Phù trầm quả nghiệp khiến xui
Hoá ra trăng bạc ngậm ngùi sao hôm
Chưa thu rớt ngọn gió nồm
Lá xơ xác lá ngàn ôm mảnh sầu

Cây trơ trụi biết vì đâu
Chim khuyên giãy giụa bên cầu tương tư
Vọng vang núi thẳm bây chừ
Nghẹn câu khản tiếng lừ đừ nến tia

Đố ai thắm mãi không lìa
Đố ai đếm hết mộ bia cõi nầy
Đố ai nắm được vầng mây
Đố ai chẳng lệ khi đầy nhớ nhung

Bao la điệp điệp trùng trùng
Oái oăm nghịch cảnh, tình chung mấy người
Sơ sinh trẻ hé nụ tươi
Xế chiều cửa tử miệng cười méo xuyên

Khách xa lơ đễnh phỉ nguyền
Đành thôi gác tía đắng chuyền thâu canh
Ánh khuya bảng lảng soi mành
Nguyệt đài than thở, sương gành ngả nghiêng

Ngoài kia kiệu sắt xích xiềng
Hai con bạch mã đang khiêng linh hồn
Thiên hà tuyết phủ càn khôn
Phút giây đoản mệnh sinh tồn biệt ly.


September 5, 2019
Tam Muội

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/g0vmq7ZJ/2902-Luu-Diec-Phi.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1470)

Cõi Tịch Liêu

Cuồng si cỏ khóc hoa buồn
Dế ngân oán điệu giọt tuôn não nề
Lạnh phòng chiếu lẻ gối rê
Thiền mong gắng dỗ giấc về chơn nhân

Dẫu sao duyên nợ dương trần
Ngọt ngào chi bấy dấn thân đoạn trường
Góc dừng cát bụi trắng xương
Lời thề cuộn sóng luyến thương chôn vùi

Phù trầm quả nghiệp khiến xui
Hoá ra trăng bạc ngậm ngùi sao hôm
Chưa thu rớt ngọn gió nồm
Lá xơ xác lá ngàn ôm mảnh sầu

Cây trơ trụi biết vì đâu
Chim khuyên giãy giụa bên cầu tương tư
Vọng vang núi thẳm bây chừ
Nghẹn câu khản tiếng lừ đừ nến tia

Đố ai thắm mãi không lìa
Đố ai đếm hết mộ bia cõi nầy
Đố ai nắm được vầng mây
Đố ai chẳng lệ khi đầy nhớ nhung

Bao la điệp điệp trùng trùng
Oái oăm nghịch cảnh, tình chung mấy người
Sơ sinh trẻ hé nụ tươi
Xế chiều cửa tử miệng cười méo xuyên

Khách xa lơ đễnh phỉ nguyền
Đành thôi gác tía đắng chuyền thâu canh
Ánh khuya bảng lảng soi mành
Nguyệt đài than thở, sương gành ngả nghiêng

Ngoài kia kiệu sắt xích xiềng
Hai con bạch mã đang khiêng linh hồn
Thiên hà tuyết phủ càn khôn
Phút giây đoản mệnh sinh tồn biệt ly.


September 5, 2019
Tam Muội


Tình Yêu Bất Diệt

Nghìn năm vạn kỷ gió mây
Sắt son chung thuỷ tràn đầy mênh mông
Lúc cùng lơ lửng tầng không
Khi vào hun hút xa xăm cõi mờ

Thương mây, gió chẳng hững hờ
Mãi luôn gắn bó thoảng đưa bốn mùa
Từ hừng đông tới hanh trưa
Đến hoàng hôn đổ, canh khuya, lụn tàn...

Mây say gió hú dặm ngàn
Du dương, êm ả, nhẹ nhàng kề bên
Sớm hôm vượt lướt thang thênh
Vui nhìn đây đó, bồng bềnh khắp phương

Và rồi hoa nở ngát hương
Đàn ngân réo rắt, vấn vương sợi tình
Đêm trăng ánh trải lung linh
Lâng lâng dào dạt, bóng hình quyện đôi!

Đậm đà tha thiết đầy vơi
Khi giăng bát ngát, lúc rời non xanh
Sáng in vạt mỏng đầu gành
Chiều bầu man mát, mơ màng dìu tay...

Thế mà tạo vật an bày
Vòng xoay chuyển hoá, tụ dầy hạt treo
Khiến cho lưu luyến ngàn yêu
Giờ đành nặng rớt, hai chiều biệt li

Gió đau da diết vỡ thề
Âm thầm va núi trọn bề rã tan
Xót xa mây cũng lệ hàng
Cúi nghiêng lặng lẽ nhểu dần cạn hơi

Vật vờ hồn phách lưng trời
Hẹn nguyền thiết thạch, ngậm ngùi nhớ nhung
Bao la vũ trụ khôn cùng
Tình yêu bất diệt vấn vương luân hồi.


6/9/2019
Nguyễn Thành Sáng

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://encrypted-tbn0.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcTBe7_GjCO3MdF_Rkbvb3EMaB2Xs_Znu6KK30fvrTkvIef1CrlcGA



Chỉ Có Tiếng Kêu

Trăng trắng ngân hà vắt đỉnh thiên
Ngoài quang trong lõi tụ riêng niềm
Thênh thang lồng lộng ngàn năm vẫn
Chầm chậm xoay vòng chẳng được yên

Còn đây cũng vậy, có nào không
Cứ mãi, bâng khuâng ghị níu lòng
Vừa sáng tinh mơ sau tỉnh giấc
Đến bầu khuya khoắt phủ hàn đông

Rồi nay lại vướng nỗi tơ vương
Lạc gió trời xa, bỏ nhánh buồn
Vắng vẻ rũ cành ôm dạ thảo
Khiến lờ lững hạt đọng thành sương

Rỉ rả âm thầm nhểu giọt tan
Mờ treo sắc tím khóc khung tàn
Âm u hoang quạnh hoài trăn trở
Da diết loang tràn tê tái thân

Mười năm, hai chục hoặc ba mươi
Đăng đẳng thời gian chuỗi cuộc đời
Thỉnh thoảng chập chờn nơi mộng mị
Bao lần lởn vởn dưới vầng soi...

Phải chăng từ độ bước người đi
Kẻ lạnh cô đơn hướng vọng về
Canh cánh mỏi mòn thao thức nhớ
Một chiều lặng lẽ khoá phòng khuê

Khăn gói lên đường cố kịp theo
Hụt chân chới với ngã lăn đèo
Lỡ làng giây phút, trần gian biệt
Để phải bây giờ chỉ tiếng kêu...


7/9/2019
Nguyễn Thành Sáng

15.00
Chia sẻ trên Facebook

Trang trong tổng số 28 trang (273 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [20] [21] [22] [23] [24] [25] [26] ... ›Trang sau »Trang cuối