Trang trong tổng số 100 trang (1000 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [90] [91] [92] [93] [94] [95] [96] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/jdkfbhpr/nhung-hinh-buon-anh-buon-chan-tam-trang-dep-nhat-18.png



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1238)

Đành Quên Ước Hẹn Năm Nào

Ngọn gió chiều nay bỗng hững hờ
Để vầng mây tím chuỗi chơ vơ
Lối xưa cây cỏ u buồn quá
Cảnh vật tiêu điều, bước ngẩn ngơ

Chiếc lá vô tình khàng khẽ rơi
Dường như điểm báo ý duyên đời
Mộng tan chỉ lệch vòng ngang trái
Sợi khuấy tâm tư, trĩu nặng lời

Có phải phương trời anh đã quên
Một thời dĩ vãng ngắm trăng lên
Câu thề trọn kiếp không nhoà nhạt
Son sắt uyên ương nguyện vững bền

Tháng năm chầm chậm nhẹ nhàng trôi
Đằng đẵng thời gian, trông đứng ngồi
Trước lúc ra đi anh hứa hẹn
Cau trầu dạm ngõ đặng chung đôi

Mòn mỏi đợi chờ héo nét xuân
Nỡ gieo hụt hẫng chuỗi trầm luân
Giọt thương gửi gắm ngày càng lớn
Giải thích thể nào, lệnh phải tuân!

Ngưỡng cửa Vu Quy trải thảm vàng
Sầu vương dằng dặc phủ đài trang
Ngổn ngang trăm mối, tơ vò võ
Xuất giá sao đành khi dạ mang?

Ngước mặt ngăn dòng lệ chợt tuôn
Hay cơn bụi cát dửng dưng luồn
Khiến hoa rã nhuỵ, cành trơ trọi
Xuân đã đến rồi, tuyết vẫn muôn!

Đầu môi chót lưỡi, gợi lòng xiêu
Cợt phấn đùa hoa, thoả cánh diều
Nhức nhối tim khờ anh có thấu
Một lần vấp ngã vạn cô liêu.


April 26, 2019
Tam Muội


Gọi Hồn Thương Để Hỏi

Từ độ đôi mình xa cách xa
Em về chốn ấy…Của người ta
Còn tôi trở lại đời đơn điệu
Cũng vẫn sớm, trưa với xế tà…

Cố nén tấc lòng trước nỗi đau
Trăng thanh mới đó hoá trăng sầu
Bao nhiêu ấp ủ, bao lời hẹn
Nay lững lờ trôi khuất dạ cầu

Chiều chiều trống vắng bước lang thang
Điểm hẹn nằm kia dưới nắng tàn
Rạp hát, con đường quen thuộc ấy…
Chập chờn ẩn hiện bóng tình nhân

Lắm lúc cay cay đọng mí buồn
Còn gì để nhớ, để ngân chuông
Còn đâu “Cây Gậy” anh chờ đợi
“Vợ” sẽ tặng anh tuổi mỏi mòn!

Nụ hôn thắm thiết ngất ngây say
Vẫn tụ ở đây tại chỗ nầy…
Đăng đẳng thời gian nhiều biến đổi
Hãy còn in đậm có nào phai

Cứ ngỡ luyến lưu chạnh nỗi niềm
Gửi anh ngần ấy tiếng lòng em
Ngờ đâu đó lại là sau cuối
Em tiễn tình ta xuống “Cửu Tuyền”…

Bây giờ tôi đã biết làm thơ
Thì chuyện ngày xưa cõi nhạt mờ
Kỷ niệm ngọt ngào trong một thoáng
Bất ngờ trỗi dậy khiến rung tơ

Âm ngân đồng vọng giữa canh khuya
Réo gọi hồn thương ngược trở về
Để ngắm, để soi, nhìn thật kỹ
Và rồi để hỏi…Cớ sao đi?...


22/5/2019
Nguyễn Thành Sáng

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/L8FQrwzr/Tuan5trong.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1239)

Thao Thức Dưới Hoàng Hôn

Trọn gánh nghĩa tình đã trả xong
Giờ đây ta cảm thấy yên lòng
Chỉ buồn lặng lẽ theo ngày tháng
Nẻo vắng riêng mình giữa trống không!

Sớm tối ra vô dạ thẫn thờ
Nằm ngồi đi đứng, quạnh chơ vơ
Cả bầu quen thuộc, đà quen thuộc
Còn cái gì đâu để chực chờ

Trút cạn cùng hết ở trái tim
Cho hoài thao thức trở thành quen
Không rơi luẩn quẩn trong mù mịt
Nhạt nhẽo, mông lung cuốn nỗi niềm

Sương trắng, ảnh mờ phủ héo hon
Sớm hôm vò võ, tím tâm hồn
Nhớ nhung kỷ niệm, nhìn thay đổi
Còn lại những gì để vấn vương?

Chiếc bóng thời gian chầm chậm trôi
Bao vùi đất lạnh, bấy chào đời
Vòng xoay vũ trụ hằng luân chuyển
Khoảnh khắc, phù vân một kiếp người…

Thôi thì lấp lánh ánh trăng sao
Từ thuở thiên thu đã trải vào
Bóng tối đêm đen, bầu tĩnh lặng
Trùng trùng điệp điệp mộng chìm sâu

Tìm nơi tia loé “bóng hình Ai”
Khiến cả đời tôi cứ mãi hoài
Lởn vởn chập chờn đôi suối biếc
Vạn sầu da diết hướng về đây…


Nguyễn Thành Sáng


Hoàng Hôn Tím

Hoàng hôn tím sân trường đại học
Lác đác vàng chải tóc nàng thu
Gió mơn bảng lảng sương mù
Quyện làn hoa sữa tình ru cõi lòng

Duyên gặp gỡ tay trong tha thiết
Mở buồng tim để biết bao điều
Ngẩn ngơ vương vấn đăm chiêu
Buồn mây lãng đãng, cảm diều cánh bay

Anh đã khiến kiếp này trọn vẹn
Thấm nét hồng bẽn lẽn vành môi
Cưỡi con sóng hạc tinh khôi
Công viên cổ thụ từng hồi bên nhau

Lời giao kết trầu cau đẹp dạ
Khi ra ngành gia phả mừng vui
Nhẫn đan đính ước ngọt bùi
Siết chân Loan Phụng cột nùi chỉ tơ

Hoàng hôn tím nhà thờ sánh bước
Pháo dập dồn kiệu rước cô dâu
Uyên ương nguyện bạc mái đầu
Dẫu đời giông bão núi sầu nguyệt rơi

Nhưng trời hỡi! Tả tơi bóng nhạn
Chuyến đò chiều gặp nạn nát tan
Chấn thương sọ não máu hàn
Tấm thân tàn phế ngồi bàn xe lăn

Hoàng hôn tím chiếc khăn nhàu nhạt
Mười mấy năm trôi dạt phương nào
Bặt vô âm tín đổi trao
Anh ơi! Nỗi khổ nghẹn ngào miên man.


May 20, 2019
Tam Muội

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/nLvhZCwn/20180103-super-blood-blue-moon-jpg-resize-then-crop-frame-bg-co.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1240)

Lạnh Lẽo

Hồn trăng lạnh lẽo ở đầu thôn
Trống vắng, cô đơn, ánh chập chờn
Âm giới thâm tình giăng vạn chốn
Trần gian nghĩa nặng ủ Ma hồn
Tìm chàng, chân bước, lòng đau đớn
Duỗi bóng, em đi dạ xót hờn
Gió cuốn thuyền duyên ngàn sóng gợn
U hoài, mờ mịt, giọt từng cơn!


Nguyễn Thành Sáng



Sầu Nguyệt Vọng

(Nhất Vận - Ngũ Độ Thanh)

Đơn mình ngắm nguyệt lửng lưng trời
Rả rích côn trùng lạnh lẽo ơi
Rượu đắng thềm hiên buồn bã khởi
Tình cay mé sảnh bẽ bàng rơi
Hồn tan suối rũ hòn châu vợi
Ảnh rã mi sầu khoé lệ phơi
Bão nổi thuyền xa hoài bến đợi
Giương buồm Mộng nhé hãy về nơi.


May 20, 2019
Tam Muội

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/Znn3s8Yf/tranh-hoa-dao-tuyet-dep.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1241)

Cảm Xúc Đầu Xuân

Mùng một ta ngồi nghe trái tim
Nhịp dài gợi nhớ chuỗi truân chuyên
Đường xa ghềnh gập, hằng quên mỏi
Lẳng lặng mà đi, vượt nỗi niềm!

Trầm mặc, thu hình uống bóng trăng
Đêm đêm thao thức dõi mây ngàn
Mượn ru của gió xoa buồn hận
Khuây khoả niềm đau vọng ánh tàn

Vương vấn muôn phần bởi nhớ nhung
Hồn thiêng yêu dấu dãy dòng sông
Sớm chiều xuôi ngược lăn tăn chảy
Thắm thiết nguồn thương ấm cõi lòng

Lối xưa tràn ngập nét đan thanh
Hoa nở hương say, trái trĩu cành
Vườn mộng vẫn nhiều đan gối mộng
Trọn đời lưu dấu thuở ngày xanh!...

Tất cả không còn trước đổi thay
Bên lề cuộc sống tự phôi phai
Lần mò tìm kiếm sao ra lửa
Đốt sưởi vơi đi lạnh tháng ngày

Mười mấy năm dài, cực biết bao
Đêm không yên giấc dưới mưa gào
Nỗi lo trăm mối hằng quay quấn
Lắm lúc ngàn cân ép lệ trào

Ta sớm không còn nghĩ đến ta
Trọn tay ôm kín một căn nhà
Khăn khô cố vắt hoài ra nước
Tơi tả mặc tình, ta kéo ta…

Xuân nầy cây trái đã đơm bông
Mảnh đất cằn khô ửng vạn hồng
Năm tháng bập bềnh trên sóng nước
Giờ đây êm ả ngắm vầng đông!...


29/1/2017
Nguyễn Thành Sáng


Tản Mạn Thềm Xuân

Khoảnh khắc giao mùa uyển chuyển lay
Đông chào vĩnh biệt đẩy heo may
Trước thềm xuân sắc lung linh ánh
Rạng rỡ đất trời mây trắng bay

Ấm áp vầng dương đang lộ dần
Chim chuyền ríu rít nhịp nhàng ngân
Đào hoa vũ điệu hương ngan ngát
Xanh cỏ ngọn đùa, cảnh thế nhân

Thời tiết rộn ràng giai đoạn xinh
Giũ bờ tháng cũ, mới cung nghinh
Một năm đằng đẵng lênh đênh biển
Chợt khuấy tâm tư ngẫm phận mình

Lim dim ngả ghế ngắm khung tầng
Hoài niệm thuở thời khiến quả lâng
Anh đến lặng lờ như bọt nước
Chảy nguồn lưu luyến lẫn bâng khuâng

Vạn kỷ duyên trần tái hợp nhau
Đôi tim xoải cánh toả muôn màu
Yêu đương tha thiết nồng ân ái
Lại vướng nghịch dòng chuốc khổ đau

Kinh doanh tuột dốc ngưỡng thăng trầm
Ồ ạt bão thần phủ bóng râm
Gắng vững tay chèo xuyên sóng dữ
Nhưng buồm rã cột dạt sơn lâm

Song thân tuổi hạc chớm về chiều
Áng lụn canh tàn giữa tịch liêu
Sức khoẻ tợ đèn treo trước gió
Lập loè chớp tắt, xót bao nhiêu...

Thầm mong nắng rực xoá sương gầy
Nhiệt huyết căng đầy tạo dựng xây
Cơ nghiệp tình trường xuôi bến đổ
An nhàn tự tại chuỗi lây phây.


May 21, 2019
Tam Muội

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/brM45RPL/240-F-39390088-r-VD6d0-K2-JFbv-N3-UEDgi-JI1-K8uy-QPy4ff.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1242)

Phôi Tan

Người chờ ảm đạm ở bên sông
Kẻ chốn xa xôi cũng giá đông
Nhung nhớ âm thầm theo gió lộng
Thương sầu lặng lẽ trải mây rong
Thời gian ly biệt hằng mơ mộng
Năm tháng pha phôi mãi chạnh lòng
Duyên phận bọt bèo nay rũ bóng
Cuốn về tít tận cõi mênh mông!


Nguyễn Thành Sáng


Lánh Đời Quy Ẩn

(Nhất Vận - Ngũ Độ Thanh - Tứ Vần)

Xa thành cuộc sống hào hoa miễn
Bỏ xóm sông đời rạng rỡ xiên
Ổ lá an nhàn mong ngã thiện
Chòi tranh hẻo lánh mộng đường tiên
Ban chiều bước dạo nghe hồn biển
Buổi tối chân dừng đặt võng hiên
Ngán ngẫm thăng trầm đang hiển hiện
Rừng hoang ẩn dật kiếp tu thiền.


May 21, 2019
Tam Muội

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/sgjshsmJ/Marie-curie-2-1409811213-660x0-2.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1243)

Khắc Ghi Ân Nghĩa Thầy

Ta đã nguyện một lời son sắt
kể từ ngày gánh Tiểu Giang San
dầu cho cảnh sống phũ phàng
lòng ta sắt đá, kiên gan đối đời!

Ta vẫn biết! đầy vơi bão tố
như sóng ngàn, nhấp nhố đại dương
trăm đường, vạn nẻo bi thương
bủa vây khốn khó trăm đường ta đi

Có những cảnh suy vi, cay đắng
những nỗi buồn nằng nặng vành mi
biết bao nghịch cảnh lâm li
giăng chờ, rước đón bước đi cuộc đời!

Có những cảnh chơi vơi thầm lặng
nghe nỗi sầu thấm đậm trong tim
tâm tư trĩu nặng xới tìm
con đường tiến thoái, cánh chim giữa trời

Có những cảnh đầy vơi tâm sự
thấy nỗi lòng tư lự, bâng khuâng
chỉ mình than thở cùng trăng
đêm sâu mờ mịt, trào dâng nỗi niềm!

Có những cảnh lim dim, gù gật
gió heo may phần phật ru hồn
nỗi lòng khắc khoải, héo hon
bởi đời, cảnh sống chập chờn, nguy nan...

Ngọn lửa sống trên sàn đá dắn
thuở năm nào đã nặn hồn ta
Tiểu Gia một gánh san hà
cũng nhờ lửa đó! vượt qua cảnh đời

Nhờ những buổi sao trời lấp lánh
nghĩa Đệ Sư óng ánh canh khuya
tâm cơ, Võ Đạo chẳng lìa
có Thầy giáo huấn, sẻ chia với trò...

Gần bốn bốn năm đò xa bến
tình bao năm, lởn vởn tháng ngày
hôm nay tâm sự vơi đầy
một niềm tưởng nhớ, đời dài còn đây!

Ân sâu, nghĩa nặng của Thầy!


Nguyễn Thành Sáng


Khoảnh Khắc Bên Thầy

Giảm tốc độ phi cơ từ lăn bánh
Đưa Quỳnh về ôm mảnh đất thân thương
Qua bao năm cách biệt với sân trường
Nay trở lại vấn vương ngàn nỗi nhớ

Tân Sơn Nhất nội bài nhìn sớ rớ
Thấp thoáng ai ngờ ngợ của thuở nào
Phải nhỏ Hằng dong dỏng nét thanh tao?
Ôi “chiến hữu”! Nghẹn ngào dâng se sắt

Đê sỏi đá gồ ghề đang lướt mặt
Những nông dân khom gặt lúa giữa mùa
Bông trổ vàng từng lớp đẩy suốt tua
Vui nhộn nhịp ngọn lùa đồng bát ngát

Dừng trước cửa căn nhà tranh đổ nát
Một cụ già chẻ lạt dưới bóng cây
Cảm xốn xang khi nhận biết là Thầy
Ôi vóc dáng thân gầy lơ phơ tóc

Mái suối bạc cõi còm đương khổ nhọc
Ánh lờ mờ nhưng óc sáng tợ trăng
Thầy ngẩn ngơ vì rổn rảng giọng Hằng
Hoài nhí nhảnh tung tăng thời áo trắng

Phút gặp gỡ ngỡ ngàng ngây lẳng lặng
Lắm chông gai đằng đẵng khiến bào mòn
Kiếp đoạ đày vất vả những héo hon
Vững nhiệt huyết căng tròn muôn ý sống

Nguồn len lỏi bám không gian trống rỗng
Gió tái tê lồng lộng cuốn bẽ bàng
Mới hôm nào bục giảng ấm áp vang
Giờ chua xót phũ phàng cơn cay nghiệt

Ơn dạy dỗ khắc sâu hồn mải miết
Chớ tham giàu khinh miệt cũ nghinh tân
Chê hèn sang chà đạp kẻ cơ bần
Cùng chia sẻ đàn ngân đường tiến tới

Đừng vấp ngã tương lai đầy mong đợi
Dẫu bụi trần vời vợi ngập lối đi
Hay gian truân duyên phận chớ luỵ vì
Đầu cao ngẩng thiên di luôn hành bước

Mở nhân ái tránh tranh đua đánh cược
Học trau dồi dành được kiến thức sâu
Chớ như mây bảng lảng khắp đỉnh đầu
Xoá tuyết lạnh dãi dầu rèn luyện trí

Trò khắc cốt dễ dàng đâu mụ mị
Mãi vươn lên dung dị trải cuộc đời
Nấu nung lòng dẹp xoá chuỗi chơi vơi
Vẫn lời đó sáng ngời khi kiệt quệ.


May 22, 2019
Tam Muội

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/NFjZ0jBy/Autumn-landscape-Old-Grist-Mill-Water-in-Babcock-State-Park-West.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1244)

Nỗi Nhớ

Khắc khoải, ưu tư một nỗi lòng
Âm thầm chờ đợi kẻ bên sông
Trời xa chốn ấy hồn thu ngóng
Nẻo vắng phương nầy gió hạ trông
Đêm lạnh mơ màng, sương nhỏ bóng
Trăng mờ u ám, ánh buồn giông
Để cho cô tịch, chìm cô đọng
Nỗi nhớ dâng tràn, giá lạnh đông!


Nguyễn Thành Sáng


Đơn Chiếc Dưới Hoàng Hôn

(Nhất Vận - Ngũ Độ Thanh - Thủ Vỹ Ngâm)

Nắng phủ hoàng hôn lạnh lẽo mình
Tình duyên trắc trở nhạt màu xinh
Trường xưa phượng vỹ Chàng gieo thính
Phố cũ hoa hồng Bậu đẩy binh
Lỡ mộng ôm sầu đau xót đỉnh
Tàn mơ nuốt hận tủi hờn linh
Dài năm sóng vỗ nào yên tịnh
Nắng phủ hoàng hôn lạnh lẽo mình.


May 22, 2019
Tam Muội

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://encrypted-tbn0.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcTLE-HEZa8G8pTbm6D_9bLPnlhhZZwPCvy5YPraPH-0y82x-UFixg



Bỏ Lại Vợ Một Mình Bên Xứ Lạ

Anh lặng lẽ bên góc mờ cõi chết
Nhìn bậu ngồi rũ riệt xác xơ thân
Đáy tận cùng cứ chầm chậm trào dâng
Nhịp day dứt! Mà không làm sao được…

Muốn bước lại xoè tay tình nhẹ vuốt
Dịu xoa niềm giá buốt, phủ cô đơn
Nhưng để rồi da diết quặn từng cơn
Bởi giờ chỉ là hồn ma bóng quế

Nay viễn xứ, võ vàng treo dâu bể
Dưới đìu hiu ráng xế rụng bờ xa
Em thẫn thờ nhung nhớ chuỗi ngày qua
Anh tức tưởi theo là đà sương khói…

Ôi! Ai hiểu ngậm ngùi ôm nhức nhói
Giữa dòng đời bươn chải cánh tha phương
Mặc đá sỏi hay nắng cháy, bụi đường
Mong có dịp vươn lên bầu sáng tỏ

Đôi vợ chồng sẽ quay về đất Tổ
Nối cung đàn một thuở đứt ngang dây
Xây vườn hồng hoa nở dưới trời mây
Trải ân ích lâu dài quanh cuộc sống

Có ngờ đâu từ không gian lồng lộng
Ngọn phong cuồng khuấy động nước sông xanh
Thuyền của ta quá nhỏ bé mỏng manh
Chẳng chịu nổi phải đành nghiêng ngả lật

Cơn bạo bệnh cuốn anh vào lòng đất
Bỏ lại đây chất ngất nỗi sầu đau
Lắt lẻo tre phía trước một chiếc cầu
Em chới với, nghẹn ngào chân thui thủi…


23/5/2019
Nguyễn Thành Sáng

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://encrypted-tbn0.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcQ2Ye84n-6qXrSJ2jgGm6jUN80v-tURjD3oT9CEhuRoxg-W-9-3



Gặp Lại Tình Xưa

Thật chẳng ngờ tình cờ ta gặp lại
Để chạnh lòng, tê tái trước đổi thay
Mới ngày nào ước hẹn trải bờ cây
Nay hoá khách đó đây cùng đối diện…

Còn đâu nữa nhấp nhô tràn cửa biển
Dào dạt niềm lưu luyến, nhớ nhung thương
Chỉ vắng nhau mấy bữa thế mà sương
Chiều bảng lảng trên đường giăng diệu vợi

Còn đâu nữa bâng khuâng, nhiều trông đợi
Bất chợt ồ! Em lẹ rảo về anh
Bắp nghi ngút ba bốn trái tay cầm
Chung băng ghế, sát gần, tình gửi bắp

Còn đâu nữa sông đêm trăng sà thấp
Vai kề vai ấm áp ngắm lung linh
Ngay trước mặt từng đợt sóng dập dềnh
Tim hai đứa bồng bềnh theo dãy sóng

Còn đâu nữa mênh mang treo lồng lộng
Lởn vởn hình ảnh bóng ở bên kia
Dưới hiên buồn man mác vọng trời xa
Nơi thăm thẳm ngân nga dòng điệp khúc

Biết bao nhiêu đan mơ và hạnh phúc
Theo thời gian mỗi lúc đậm đà sâu
Nào hay đâu bỗng chốc gãy nhịp cầu
Đường rẽ lối, Ai sầu, Ai tan nát…

Em nức nở, lệ nhểu dài lên má
Tôi cũng buồn chất ngất giữa tim tôi
Nhưng giờ đây quá khứ đã mờ trôi
Nghĩ ngợi đến chỉ rồi thêm đau khổ

Duyên phận bạc khiến hoa tình rụng vỡ
Nhạc cung đàn một thuở đứt dây bung
Người trọn đời canh cánh, nỗi chênh chông
Kẻ tức tưởi vầng hồng chìm mưa bão

Xưa ngọt ngào tặng em ngàn yêu dấu
Nay ngại ngần cảnh chậu cá lồng chim
Dạ dậy cồn mà vẫn cố lặng yên
Nghe da diết nỗi niềm thương dĩ vãng…

Thôi! Em hỡi! Đường em, em cứ thẳng
Còn đường tôi, cũng chẳng thể bước lùi
Chuyện năm xưa kỷ niệm đẹp một thời
Như ngọn gió lờ trôi theo gợn nước

Hình ảnh cũ mấy mươi năm về trước
Bỗng chập chờn quay ngược hướng vào đây…
Nửa lạnh lùng quơ đẩy cả bàn tay
Nửa vương vấn nhìn ngay, trào khoé mắt…


24/5/2019
Nguyễn Thành Sáng

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/D0jb2nYp/giphy23.gif



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1245)

Người Quả Phụ Khóc Chồng

Mình yêu hỡi! Trăng đêm nay sáng quá
Hương bưởi thơm hoa lá cợt nô đùa
Hãy nghiêng đầu vai ấp tựa như vua
Em sẽ quạt gió lùa vào giấc ngủ

Mềm thảm cỏ mượt mà màu xanh phủ
Gối êm đềm dẫu vũ trụ bão giông
Hay canh tàn tuyết ngập giá mùa đông
Tay sưởi ấm tình nồng thêm ngây ngất

Cuộc sống vốn dập dồn bao ngại vật
Nhưng tim đây chân thật tận tấc lòng
Xoa dịu niềm chua xót ngưỡng long đong
Tô sắc thắm cầu vòng loang muôn vẻ

Kiếp gian khổ nhiễu nhương hoài ngấp nghé
Sẵn có em chia sẻ những ưu buồn
Sánh đôi cùng hứng ngọn thuỷ triều tuôn
Vững chèo lái lách luồn con sóng dữ

Rời đất tổ ngậm ngùi chân viễn xứ
Nợ ba sinh thế sự chuyển xoay vần
Duyên chúng mình quấn chặt trỗi khúc ngân
Hoà ước hẹn dương trần câu nguyền phỉ…

Hoá công nỡ! Đành căng dây đứt chỉ
Cướp linh hồn âm ĩ xát vết thương
Cắc cớ chi nghịch cảnh kéo dáng hường
Thành quả phụ đoạn trường đầy sụp hố

Sương dày đặc nơi khuê phòng loang lổ
Nỗi trầm tư lệ phổ áng thơ gầy
Lấp cơn sầu khuây khoả thoáng phút giây
Đời bất hạnh xám mây quầng nghiệt ngã.


May 13, 2019
Tam Muội


Bỏ Lại Vợ Một Mình Bên Xứ Lạ

Anh lặng lẽ bên góc mờ cõi chết
Nhìn bậu ngồi rũ riệt xác xơ thân
Đáy tận cùng cứ chầm chậm trào dâng
Nhịp day dứt! Mà không làm sao được…

Muốn bước lại xoè tay tình nhẹ vuốt
Dịu xoa niềm giá buốt, phủ cô đơn
Nhưng để rồi da diết quặn từng cơn
Bởi giờ chỉ là hồn ma bóng quế

Nay viễn xứ, võ vàng treo dâu bể
Dưới đìu hiu ráng xế rụng bờ xa
Em thẫn thờ nhung nhớ chuỗi ngày qua
Anh tức tưởi theo là đà sương khói…

Ôi! Ai hiểu ngậm ngùi ôm nhức nhói
Giữa dòng đời bươn chải cánh tha phương
Mặc đá sỏi hay nắng cháy, bụi đường
Mong có dịp vươn lên bầu sáng tỏ

Đôi vợ chồng sẽ quay về đất Tổ
Nối cung đàn một thuở đứt ngang dây
Xây vườn hồng hoa nở dưới trời mây
Trải ân ích lâu dài quanh cuộc sống

Có ngờ đâu từ không gian lồng lộng
Ngọn phong cuồng khuấy động nước sông xanh
Thuyền của ta quá nhỏ bé mỏng manh
Chẳng chịu nổi phải đành nghiêng ngả lật

Cơn bạo bệnh cuốn anh vào lòng đất
Bỏ lại đây chất ngất nỗi sầu đau
Lắt lẻo tre phía trước một chiếc cầu
Em chới với, nghẹn ngào chân thui thủi…


23/5/2019
Nguyễn Thành Sáng

15.00
Chia sẻ trên Facebook

Trang trong tổng số 100 trang (1000 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [90] [91] [92] [93] [94] [95] [96] ... ›Trang sau »Trang cuối