Trang trong tổng số 93 trang (927 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [65] [66] [67] [68] [69] [70] [71] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://encrypted-tbn0.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcSMJ5gZ5anaOQWfOdrDeSHLAOrT191-XPGhdlZ4PZxLuN2v-JqexA



Em Hãy Yên Lòng Mà Quên Đi

Đây chiếc khăn thêu, dấu lệ nhoà
Tôi vừa nhận được tối hôm qua
Em nhờ người bạn mang trao lại
Khiến kẻ trọn đêm cận góc nhà…

Lặng lẽ, bâng khuâng sát bậc thềm
Âm thầm, chầm chậm mở ra xem
Để rồi da diết bầu tâm sự
Tê tái ngập tràn, nghẹn trái tim

Hồn Phong quyện đó chính là tôi
Thuở đã cùng Ai dưới bóng trời
Yêu dấu ngọt ngào muôn thắm thiết
Non thề biển hẹn gửi trăng soi!

Vậy mà giờ lại kẻ tên Phong
Khắc khoải đau thương, nát cõi lòng
Ôm trọn khối sầu nơi tĩnh mịch
Chờ ngày trông thấy sáo sang sông

Em sẽ theo chồng bỏ lại đây
Một bờ kỷ niệm lá me bay
Có con đò nhỏ chèo trên nước
Ấp ủ tin yêu đợi tháng ngày…

Giờ thì tất cả chẳng còn chi
Cũng bởi do tôi hổng có gì
Tay trắng, quê mùa, sương giá lạnh
Làm sao đủ sức dẫn em đi

Công lao dưỡng dục, nghĩa sanh thành
Đâu thể cam tâm dõi mắt nhìn
Tuổi hạc xế chiều canh cánh khổ
Thì thôi! Em hỡi! Chuyện đôi mình…


12/3/2019
Nguyễn Thành Sáng

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://encrypted-tbn0.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcSkCD_llWAM43zfGrKvs9grjtGMMI9lw_KdYWdXvQI0dftyxhQOCA



Nhớ! Để Buồn

Mười năm đăng đẳng bóng thời gian
Vương vấn hình em biết bấy lần
Vì sợ cơ hàn, mong chuyển mới
Để giờ day dứt cả tâm can…

Đôi ta vui sống ở đồng quê
Cảm mến, yêu thương, dạ ước thề
Mong mỏi se tròn tơ chỉ mối
Kết thành duyên nợ, nghĩa Phu Thê

Nhưng rồi đối diện cảnh cần lao
Hôm sớm loanh quanh cuốc với đào
Xong lại ruộng nương cùng lưới bắt…
Khiến niềm ngao ngán đọng vào sâu

Bởi hoài trăn trở ngại mai đây
Vất vả nắng mưa suốt chuỗi dài
Xế bóng, chiều tàn dầy điểm trắng
Cũng nầy mộc mạc dưới sương mây…

Anh tạm xa em, đến thị thành
Cố tìm gì đó giữa bôn ba
Cho đời thay đổi, thêm tiền bạc
Về chợ định cư, mua sắm nhà…

Tiếng sét ái tình chợt đẩy xuôi
Trăng thanh, gió mát một khung trời
Có đôi thắm thiết thầm xây mộng…
Bỗng chốc lòng anh nỡ phụ rồi

Đám cưới lẹ làng, vội có con
Vai oằn trĩu nặng nỗi lo toan
Thế mà chồng vợ khô khan nhạt
Kỷ niệm, người xưa…Nhớ! Để buồn…


13/3/2019
Nguyễn Thành Sáng

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://encrypted-tbn0.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcSNQRSzrksLgWhdSADp2Iv05dp9yc_P6G_OAbetYEPEJw74XQWo



Giây Phút Cuối Lặng Nhìn
Người Yêu Lên Xe Hoa

Chút nữa thôi cung đàn nức nở
Nghẹn sông thương đoạn lở đoạn bồi
Lục bình nhấp nhố lờ trôi
Dưới bầu diệu vợi vào nơi im lìm…

Chút nữa thôi mảnh thuyền trăng mộng
Đậu đợi chờ đôi bóng hồn Ai
Giờ ghì dây lại, bàn tay
Nhổ neo lặng lẽ rời ngay khỏi bờ

Chút nữa thôi ầu ơ điệp khúc
Ru giấc nồng những lúc kề nhau
Hoá thành điệu nhạc sầu đau
Tiễn đưa thả gót qua cầu lắc lư

Chút nữa thôi nắng mưa bậu bạn
Mật ngọt ngào, lai láng yêu đương
Dần theo khoảnh khắc vấn vương
Phôi pha chầm chậm bên đường vắng toanh

Chút nữa thôi bầu xanh muôn thuở
Mây sẽ đùn đậy ngõ người đi
Thầm như muốn nói điều gì
Nhưng ngần ngại bụi, li ti vụn vằn

Chút nữa thôi khung tầng ngập xám
Phủ trùm lên kẻ lặng đứng nhìn
Xót xa cay đắng chữ tình
Để từ quả tím rung rinh tủi hờn

Chút nữa thôi tiếng đờn êm ả
Sẽ đổi thành rỉ rả âm vang
Như thầm đưa tiễn vỡ tan
Về nơi bóng tối nhẹ nhàng chìm đi

Chút nữa thôi ánh thề khuất núi
Có một người thui thủi mình ên
Cõi lòng da diết buồn tênh
Cố quên lại nhớ mênh mang nỗi niềm…

Em theo chồng về bên xứ lạ
Tôi đứng nhìn theo gió đong đưa
Bóng hình kỷ niệm ngày xưa
Chập chờn, lởn vởn như là mới đây…


15/3/2019
Nguyễn Thành Sáng


15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://encrypted-tbn0.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcTmWowEV7VNaqbpT5LzJ__qxFGfTRRFzSQP-3KU6QI83NPcChKG



Ngang Trái Tiền Duyên

Quỳnh Nương ơi! Điệp trùng diệu vợi
Chợt bất ngờ một tối trăng thanh
Khiến xuôi ta gặp lại nàng
Giữa bầu lồng lộng ngập tràn du dương…

Kể từ ấy bâng khuâng, nhung nhớ
Cứ loang dần, cửa ngõ tâm tư
Để khi lặng lẽ, thẫn thờ
Lúc thao thức quạnh, vật vờ con tim

Cái gì đó nằm yên giữa trái
Mãi từng hồi động đậy, lắc lay
Khiến cho khoảnh khắc bàn tay
Xuýt xoa trăn trở, phôi phai ngậm ngùi!

Bởi lăn lốc nửa đời cát bụi
Gãy cánh ngàn thui thủi héo hon
Chùng dây rệu rã cung đàn
Nhịp dòng khoan nhặt võ vàng dư âm

Giờ bỗng chốc khung tầng mịt xám
Phủ bao trùm u ám bấy lâu
Nhẹ nhàng trôi giạt vào đâu
Trả bầu rạng rỡ thuở nào thênh thang

Nhưng chầm chậm bóng tàn chuyển đến
Nẻo phù vân khấp khểnh, éo le
Mặn nồng, ấm áp phu thê
Lỡ làng hiện kiếp đợi về mà thôi

Em có thấy bồi hồi không hỡi
Và có nghe rười rượi xót xa
Uyên Ương thắm thiết đậm đà
Phải đành cam chịu ngân nga nỗi buồn…


16/3/2019
Nguyễn Thành Sáng

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/WzNftkBp/nhung-hinh-anh-buon-co-don-nhat-trong-tinh-yeu-2688-5.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1031)

Ray Rứt Can Trường

Mưa dầm gió dạt đã bao đêm
Nước lũ tràn lan mảnh đất mềm
Đám dế khóc than, bìm bịp oán
Ềnh oang ếch nhái quạnh hiu thêm

Suy tư thao thức ngóng tia vàng
Rũ rượi sững sờ hạt lệ đang
Lã chã chảy dòng khơi đáy huyệt
Cảnh nhà thiếu hụt trĩu oằn mang

Mẹ Cha tuổi hạc sắp về trời
Cốt tuyết thân mòn sương trắng rơi
Cuộc sống thăng trầm dầy hiểm hóc
Ngẫm mà bứt rứt mãi chơi vơi

Đắn đo khép lại tháng ngày mơ
Dẫu ước thề duyên mộng bến bờ
Gợn sóng dập dồn hay bão nổi
Nguyền luôn tạc dạ kết hồn thơ

Hẩm phận thuyền quyên kiếp lạc lòi
Tơ chùng khung cửi xót con thoi
Chiều buông ảm đạm sầu chim nhạn
Khoan nhặt mịt mù đợi bóng soi

Dạm ngõ nhà trai ở thị thành
Phụ bần tham phú phải xa anh
Từ nay khuất nẻo tình ngăn lối
Vinh nhục hèn sang cũng đoạn đành

Chiếc khăn kỷ vật thuở sơ giao
Giờ khắc tên Phong với giọt đào
Thắt thẻo can trường nay nhắn gửi
Đàn trơ đứt chỉ quyện tầng cao.


March 12, 2019
Tam Muội


Em Hãy Yên Lòng Mà Quên Đi

Đây chiếc khăn thêu, dấu lệ nhoà
Tôi vừa nhận được tối hôm qua
Em nhờ người bạn mang trao lại
Khiến kẻ trọn đêm cận góc nhà…

Lặng lẽ, bâng khuâng sát bậc thềm
Âm thầm, chầm chậm mở ra xem
Để rồi da diết bầu tâm sự
Tê tái ngập tràn, nghẹn trái tim

Hồn Phong quyện đó chính là tôi
Thuở đã cùng Ai dưới bóng trời
Yêu dấu ngọt ngào muôn thắm thiết
Non thề biển hẹn gửi trăng soi!

Vậy mà giờ lại kẻ tên Phong
Khắc khoải đau thương, nát cõi lòng
Ôm trọn khối sầu nơi tĩnh mịch
Chờ ngày trông thấy sáo sang sông

Em sẽ theo chồng bỏ lại đây
Một bờ kỷ niệm lá me bay
Có con đò nhỏ chèo trên nước
Ấp ủ tin yêu đợi tháng ngày…

Giờ thì tất cả chẳng còn chi
Cũng bởi do tôi hổng có gì
Tay trắng, quê mùa, sương giá lạnh
Làm sao đủ sức dẫn em đi

Công lao dưỡng dục, nghĩa sanh thành
Đâu thể cam tâm dõi mắt nhìn
Tuổi hạc xế chiều canh cánh khổ
Thì thôi! Em hỡi! Chuyện đôi mình…


12/3/2019
Nguyễn Thành Sáng

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/YS9Cytq0/giphy.gif



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1032)

Nhỏ Lòng

(TNBC - Nhất Vận)

Ra đi để lại mối tơ vương
Vò võ năm canh khóc đoạn trường
Gió mộng ưu buồn xuôi đổi hướng
Trăng tình thảm đạm ngược quay phương
Cô đơn lặng lẽ trôi dòng tưởng
Quạnh quẽ âm thầm nhỏ lệ thương
Tan tác trưa hè, rơi đoá phượng
Đêm tàn lạnh lẽo nhểu hàn sương


Nguyễn Thành Sáng


Duyên Sầu Cô Lẻ

(Nhất Vận - Song Thanh Điệp Vận)

Trầm ngâm hứng đựng giọt lường sương
Quạnh ánh lêu nghêu lấm tấm hường
Lúi húi mây gầy trông hướng phượng
Lui cui dế trễ ngóng đường mương
Rèm em bóng vọng âu sầu tưởng
Gác hạc duyên nguyền lỡ dở vương
Trách mạch ngăn lằn đau trượng chưởng
Tình rinh thảm trạm lệ tương trường.


March 13, 2019
Tam Muội

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/X7rfC00f/download.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1033)

Mộng Hồn Trôi

Hồn thương ơi! Từ xa em vọng lại
Khúc tiêu buồn, tê tái cõi lòng anh
Dưới ráng chiều mây nhạt phủ mờ xanh
Nghe da diết, quẩn quanh niềm trăn trở!

Muốn dang tay hốt vầng trăng sáng tỏ
Trải về em để đuổi bóng mờ đen
Mà xa xôi, tít tận chốn trời đêm
Đành day dứt, tim sầu ôm nỗi nghẹn

Lửa hương yêu tháng ngày ta vun vén
Bằng hồn trăng, ánh quyện rải trời mây
Lan toả về hoa lá với ngàn cây
Cho kết nụ, đâm chồi phơi tuế nguyệt

Có đôi lúc thâm trầm mang tha thiết
Cũng khi buồn chẳng biết nói sao hơn
Dòng suối ngọt theo ngõ ngách man mơn
Rồi tụ lại, gom về sông tình mộng!

Từng đêm sương gió trăng say lay động
Rượu chun đầy kết bóng vút tầng mây
Giữa không gian ngây ngất thả hồn bay
Đẩy bóng tối đoạ đày rơi khuất nẻo

Nhưng em ơi! Lòng anh như thắt thẻo
Bởi cây trồng, tưới nước để mà xem
Khi phong ba, tơi tả cuốn thân mềm
Chỉ xa xót, không đem vào giữ được

Nhìn sông xanh lững lờ ra phía trước
Chiếc thuyền đời vẫn lặng lẽ mờ khơi
Mà sao như bến dừng nơi diệu vợi
Nhịp cung đàn rười rượi kéo hồn trôi!


Nguyễn Thành Sáng


Bên Đời Lạc Lõng Hồn Hoa

Đêm thao thức với tàng dầu khắc lụn
Nỗi niềm riêng nát vụn đoá quỳnh lan
Mối tình sâu bỗng phấp phỏng ngập tràn
Đời rã mộng miên man chùng tâm khảm

Thế là hết duyên treo lồng mây xám
Anh hững hờ trải thảm bước phồn hoa
Em chênh vênh lạnh lẽo suối loà xoà
Khơi hệ luỵ vỡ oà bao nhức nhối

Tiếng xào xạc khẽ khàng cơn gió thổi
Điệu phong linh cứ trỗi khúc liên hồi
Cho não nề mắt hướng vọng xa xôi
Tim quặn thắt vành môi ươm giọt đắng

In đối bóng trong căn phòng vắng lặng
Nhặt tơ vò đằng đẵng chuỗi suy tư
Anh ra đi là giết nửa trái nhừ
Nụ héo úa ngất ngư rầu dâu bể

Buồn dằng dặc bão trùm lên cung quế
Xuân chưa tàn sao để lá vàng rơi
Nghe chơi vơi ray rứt dưới khung trời
Những thương nhớ khiến tơi bời cõi dạ

Mưa nhểu hạt hay châu ròng lã chã
Mà gối chăn như đã thấm đọt sầu
Ngẫm mai nầy em biết phải về đâu
Khi lạc lõng phủ bầu đen đơn chiếc

Thuyền rẽ lối trập trùng trên sóng biếc
Cố níu ghì tàn tiệc nhận chua cay
Đành đôi nơi dẫu nghịch cảnh đoạ đày
Chôn đáy mộ chuỗi ngày xưa thân ái.


March 13, 2019
Tam Muội

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/fLvKB7HY/hinh-5-1552.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1034)

Bên Đời Lạc Lõng Hồn Hoa

Đêm thao thức với tàng dầu khắc lụn
Nỗi niềm riêng nát vụn đoá quỳnh lan
Mối tình sâu bỗng phấp phỏng ngập tràn
Đời rã mộng miên man chùng tâm khảm

Thế là hết duyên treo lồng mây xám
Anh hững hờ trải thảm bước phồn hoa
Em chênh vênh lạnh lẽo suối loà xoà
Khơi hệ luỵ vỡ oà bao nhức nhối

Tiếng xào xạc khẽ khàng cơn gió thổi
Điệu phong linh cứ trỗi khúc liên hồi
Cho não nề mắt hướng vọng xa xôi
Tim quặn thắt vành môi ươm giọt đắng

In đối bóng trong căn phòng vắng lặng
Nhặt tơ vò đằng đẵng chuỗi suy tư
Anh ra đi là giết nửa trái nhừ
Nụ héo úa ngất ngư rầu dâu bể

Buồn dằng dặc bão trùm lên cung quế
Xuân chưa tàn sao để lá vàng rơi
Nghe chơi vơi ray rứt dưới khung trời
Những thương nhớ khiến tơi bời cõi dạ

Mưa nhểu hạt hay châu ròng lã chã
Mà gối chăn như đã thấm đọt sầu
Ngẫm mai nầy em biết phải về đâu
Khi lạc lõng phủ bầu đen đơn chiếc

Thuyền rẽ lối trập trùng trên sóng biếc
Cố níu ghì tàn tiệc nhận chua cay
Đành đôi nơi dẫu nghịch cảnh đoạ đày
Chôn đáy mộ chuỗi ngày xưa thân ái.


March 13, 2019
Tam Muội


Nhớ! Để Buồn

Mười năm đăng đẳng bóng thời gian
Vương vấn hình em biết bấy lần
Vì sợ cơ hàn, mong chuyển mới
Để giờ day dứt cả tâm can…

Đôi ta vui sống ở đồng quê
Cảm mến, yêu thương, dạ ước thề
Mong mỏi se tròn tơ chỉ mối
Kết thành duyên nợ, nghĩa Phu Thê

Nhưng rồi đối diện cảnh cần lao
Hôm sớm loanh quanh cuốc với đào
Xong lại ruộng nương cùng lưới bắt…
Khiến niềm ngao ngán đọng vào sâu

Bởi hoài trăn trở ngại mai đây
Vất vả nắng mưa suốt chuỗi dài
Xế bóng, chiều tàn dầy điểm trắng
Cũng nầy mộc mạc dưới sương mây…

Anh tạm xa em, đến thị thành
Cố tìm gì đó giữa bôn ba
Cho đời thay đổi, thêm tiền bạc
Về chợ định cư, mua sắm nhà…

Tiếng sét ái tình chợt đẩy xuôi
Trăng thanh, gió mát một khung trời
Có đôi thắm thiết thầm xây mộng…
Bỗng chốc lòng anh nỡ phụ rồi

Đám cưới lẹ làng, vội có con
Vai oằn trĩu nặng nỗi lo toan
Thế mà chồng vợ khô khan nhạt
Kỷ niệm, người xưa…Nhớ! Để buồn…


13/3/2019
Nguyễn Thành Sáng

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/RCkqRgrW/1470538314-147030249313921-co-don.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1035)

Em Hãy Đi Thật Xa Đừng Trở Lại…

Nhìn em đi mà lòng tôi da diết
Cũng cam đành chớ biết phải sao hơn
Khi hiện tại chẳng còn chi tha thiết
Thì làm gì có được nghĩa trăng son…

Cuộc sống chung sớm hôm nhiều chán nản
Đối diện buồn, hụt hẫng nỗi tâm tư
Bởi tất cả hiện giờ là gượng gắng
Sẽ đẩy ngầm dai dẳng đỉnh chơ vơ

Vần thơ cũ! Vần thơ tình chan chứa
Trổi cung đàn loang giữa cõi mênh mông
Còn giờ đây phập phòng vài đóm lửa
Dưới khung mờ dần rã trước hàn đông

Năm tháng nào mặn nồng duyên chồng vợ
Thắm đượm đầy, thương nhớ mỗi lần xa
Nay thành vạt ráng tà treo ngọn gió
Chìm lụn dần, khuất ngõ bãi tha ma

Chuỗi thời gian đậm đà hương chăn gối
Men ái ân vời vợi ngút tầng mây
Phút giây nầy kéo dài thành nhức nhói
Ép bụng mình buộc trói, tránh phôi phai…

Bao“vết sẹo”phủ dầy nơi ký ức
Sẽ ít nhiều day dứt lúc em đang…
Còn ở tôi nhìn vầng trăng rụng mất
Sợ đêm dài gió giật mảnh sương tan

Thôi thì hãy! Chịu lần đau vĩnh biệt
Còn hơn là nuối tiếc cánh hoa rơi
Để kỷ niệm một thời trên biển biếc
Âm ỉ hoài, rũ riệt bóng chơi vơi

Thà chia tay để rồi nghe vương vấn
Còn hơn là bến vắng đậu con đò
Bởi khách đâu để mà chờ mà bận
Thả nhịp chèo phấn chấn điệp ầu ơ…

Em hãy đi thật xa đừng trở lại
Để cuộc đời còn đấy ở tim tôi
Bỗng một hôm chạnh bồi hồi tê tái
Nhớ bóng hình người ấy đã lìa nơi…


15/2/2019
Nguyễn Thành Sáng


Chỉ Còn Vỏn Vẹn Đêm Nay

Sáng mai nầy có lẽ chẳng còn chi
Thời gian xoá những gì hằng ao ước
Cao địa vị xa hoa vang lừng bước
Anh sang cầm đánh cược cuộc tình trao

Sáng mai nầy ngọn gió thổi hanh hao
Vầng mây xám nghẹn ngào ôm triền núi
Giàn thiên lý héo tiêu điều trơ trụi
Lầu dã tràng cát bụi cuộn cuồn bay

Sáng mai nầy đằng đẵng chuỗi đắng cay
Hẩm hiu kiếp heo may tàng lá rụng
Đường khập khễnh cheo leo vào thung lũng
Ngẫm bùi ngùi lúng phúng ngọn trường giang

Sáng mai nầy anh trải dọc thênh thang
Vui mệnh số bẽ bàng riêng em chịu
Hai lối rẽ chông chênh vòng bám víu
Dây lỡ làng nặng trĩu nỗi niềm đưa

Sáng mai nầy tí tách đọt phùn mưa
Dưới huyễn hoặc lưa thưa mờ nhân ảnh
Nàng tuyệt mỹ thẹn thùng vai sát cánh
Gửi má hường phúc hạnh toả long lanh

Sáng mai nầy em vĩnh viễn mất anh
Ngăn suối lệ thấm vành mi cách trở
Đơn thất thểu buồn vương câu duyên nợ
Bóng thẫn thờ tan vỡ rớt huyệt sâu

Sáng mai nầy lộng lẫy đón cô dâu
Hồng xác pháo cau trầu têm môi thắm
Nét phấn khởi cung đàn yêu say đắm
Ngưỡng đường đời vạn dặm mãi chung đôi

Sáng mai nầy tan hợp phận bèo trôi
Nay khép lại hỡi ôi bầu nghiệt ngã
Sóng cứ vỗ dập dồn mòn sỏi đá
Mảnh sắt son vội vã cuốn treo dòng

Hết thật rồi bao kỷ niệm hoài mong
Em thầm lặng khuê phòng rơi tủi ngọc
Mím rỉ máu dặn lòng thôi đừng khóc
Nhưng võ vò trằn trọc suốt năm canh.


March 14, 2019
Tam Muội

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/j2td7dkt/5d869c67bcd208d16986fe37cff72f85.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1036)

Mối Tơ Lòng

Vương vấn tơ lòng buộc bóng đi
Niềm mơ, ý mộng phổ hồn thi
Nhẹ nhàng điệp khúc phơi giang thuỷ
Dìu dặt trời mây trải mộng thì
Hỏi gió trở trăn trao ý nghĩ
Ngắm trăng thao thức gói tơ suy
Ánh vàng chốn ấy ngàn thâm thuý
Một mảnh hương tình mãi khắc ghi.

Nguyễn Thành Sáng


Tình Lỡ

(Nhất Vận - Thủ Vỹ Ngâm -Ngũ Độ Thanh)

Đường duyên lấp lửng tợ huyền mây
Đã vậy sao hoài ấp ủ xây
Tưởng bóng bao lần soi nguyệt quẫy
Mơ hình mấy bận duỗi trời vây
Ê chề nhạt nhẽo còn chưa ngấy
Mỏi mệt ơ thờ vẫn cứ nhây
Lặng lẽ đò xuôi dòng mái đẩy
Đường duyên lấp lửng tợ huyền mây

March 14, 2019
Tam Muội

15.00
Chia sẻ trên Facebook

Trang trong tổng số 93 trang (927 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [65] [66] [67] [68] [69] [70] [71] ... ›Trang sau »Trang cuối