Trang trong tổng số 100 trang (1000 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [42] [43] [44] [45] [46] [47] [48] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://encrypted-tbn0.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcTR05JFi_W5mGSBaTZpGpl-Udn7oWziUKyZRJOMMhVZeDuL3l0p


Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (843)

Thơ hoạ chuyện trò vui

Vợ Chồng Du Ngoạn (8)

Hứ ừm anh hãy nhìn xem
Miệng em nhểu dãi đang thèm nhắm nhuôn
Hơm hơm lành lạnh từng luồn
Thấm vào thớ thịt vị muôn đậm đà

Mình đừng nhắc nó nữa nha
Thôi đi lè lẹ qua phà kẻo hông
Chuyến này còn chỗ trống không
Để em bước lại....nhõng mông nhướn giò

Người đâu nờm nượp như kho
Thân ốm gầy cò em hổng thấy chi
Vậy thôi mình cứ đại đi
Cuốc bộ rồi thì đói sẽ ăn thêm

Nước sông xuôi chảy êm đềm
Tay quấn môi mềm tặng nụ tình xuân
Thấy anh mắt nhắm lâng lâng
Cái dạ bần thần xao xuyến nào thaoooooooo....

TM

Nhìn phà lố nhố lau nhau
Thôi thì cuốc bộ hơi lâu cũng đành
Vừa đi nhìn quất nhìn quanh
Xám nâu trắng tím vàng xanh đỏ đèn

Thả dài tìm quán bán kem
Kẻo không quợ 8888 đang thèm...khổ em!
Ô kìa! Cái bảng đề tên
“Ngọc Hân Công Chúa” chẳng quên khi về

Chỉ tay... “yêu dấu” hề hề
Vậy thì hai đứa...sang lề bước vô
Xung quanh lác đác cặp bồ
Cũng đang múc muỗng ồ ồ lâng lâng

Liếc ngang có cái bàn gần
Chưa ai ngồi đó “xực phàn” vị ngon
Vợ chồng bước tới toạ mông
Một em cà vạt áo bông nhoẻn chào.....

NTS

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/GhxWwBdQ/unnamed.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (844)

Thơ hoạ chuyện trò vui

Vợ Chồng Du Ngoạn (9)

Anh chị có khoẻ không nào?
Bữa nay đặc biệt kem ngào hạt dưa
Thanh thanh hổng ngọt lại vừa
Có mùi lá dứa vị đưa đã thèm

Đây là những món của kem
Mời anh chị nếm cho em biết nè!...
Anh ơi quợ chọn món he?
Cưng cho một dĩa kem me sữa bò

Một ly sinh tố thật to
Ở trên cưng để trái nho tạo hình
Quả tim nho nhỏ lung linh
Tượng trưng chỉ mối duyên tình chị đây

Cưng cho chị biết trái cây
Loại nào ngon nhất đem xây luôn giùm
Mình oy chuẩn bị “bùm bum”
Lạnh phê tê cứng lùm xùm lỗ tai...ừmmm...yummy!

TM

Ba tầng kem sữa ly đầy
Quợ đang nhỏ dãi “xực” bay ào ào
Bất ngờ thấy quợ...làm thao?
Nhăn nhăn cái mặt, tay cào màng tang

Thì ra “yêu dấu” vội vàng
Quất kem “mãnh liệt” khiến noàng toé mây
Lẹ làng anh vói bàn tay
Vuốt ve lên xuống mép tai của mình

Lim dim hà hít làm thinh
Khoảng chừng vài khắc em nhìn...ngơ ngơ
Đợi cho thôi hết vật vờ
Tả xung hữu đột tiếp quơ...từ từ

Thấy em anh cũng mắc cừ
Phê phê, nhíu nhíu, hừ hừ lùa kem
Khiến anh cũng thấy phát thèm
Vội quên xực lẹ...lại rêm giống noàng...

NTS

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/GmpSWqML/unnamed.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (845)

Thơ hoạ chuyện trò vui

Vợ Chồng Du Ngoạn (10)

Chờ oy ngon xiệt đoá choàng
Mùa nầy trời nóng thả doàng mà ăn
Hồi nãy cái mặt em nhăn
Là vì kem lạnh khiến răng ê chề

Mình xơi thêm muỗng nữa đê
Quất lẹ xong về em thích rong chơi
Dưới khung trăng sáng toả trời
Đèn màu đủ loại rạng ngời không gian

Mắt nhìn âu yếm tay đan
Trải hồn du mộng chứa chan tình nồng
Đó đây nghĩa vợ tình chồng
Quấn chặt tơ đồng chung thuỷ bền lâu

Thanh thanh gió mát trên cầu
Hai đứa chụm đầu quyến luyến niềm thương
Mới đây mà nửa canh trường
Thôi mình đi lẹ xuống đường dìa dinh...

TM

Mình ui! Gờn gợn sóng tình
Lâng lâng dào dạt đôi mình tối nay
Trên cao lóng lánh trăng đầy
Niềm vui còn đó, đêm dài còn kia

Hai ta bách bộ tà tà
Tiếp xem đèn, cảnh để mà thêm vui
Chừng nào em thấy mỏi rồi
Lên lưng anh cõng cứ ngơi ấm tình...

Không gian đâu đó xập xình
Nhộn nhàng, rộn rã khiến mình lâng lâng
Xa xa ló dạng khoảng sân
Ngôi nhà ấm cúng cũng gần đến nơi

Ngoáy nhìn yêu dấu của tui
Khò khò ngáy ngáy từ hồi nào đây
Nhẹ nhàng ngồi xuống gốc cây
Ôm em chút nữa, thật say mới dìa...

NTS

25.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://encrypted-tbn0.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcS5zUCzBMVhaPDDJkgEYpp_pJJjMJkII6K3Ud2BE-PP6eWIEPAkhg



Vì Sao Dĩ Vãng…

Dòng duyên nợ! Trái ngang, định mệnh
Phải cam đành chấp nhận mà thôi
Dẫu rằng vương vấn đầy vơi
Nhớ nhung da diết, tả tơi nỗi niềm!

Sông ba ngã rẽ thuyền đôi hướng
Không gian mờ cánh lượn tách hai
Tôi về bên nẻo trời tây
Phía đông em đến trọn đời ly tan

Ôi! Đau đớn loang tràn tấc dạ
Khiến tim buồn rỉ rả tái tê
Và rồi ngày tháng lê thê
Dấu chân kỷ niệm kéo về từng cơn!

Để mỗi độ hoàng hôn xế bóng
Chốn thênh thang lồng lộng thổi đưa
Còn đây người của chuyện xưa
Ruột gan thắt thẻo, lắc lư quả sầu

Góc hiên mờ canh thâu ngồi đó
Nghe nỉ non nức nở thạch sùng
Từ sâu thăm thẳm cõi lòng
Trồi lên ngàn nhớ, bềnh bồng bâng khuâng

Đã khuất mất vầng trăng mộng thắm
Ánh toả vàng, trải lắm niềm mơ
Chỉ bầu quạnh quẽ, chơ vơ
Đêm đêm thao thức thẫn thờ ngắm sương

Tình yêu hỡi! Con đường lá đổ
Kẻ âm thầm dưới gió chiều nay
Hỏi rằng có hiểu, có hay
Vì sao dĩ vãng nhớ hoài chẳng quên…


29/1/2019
Nguyễn Thành Sáng

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://encrypted-tbn0.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcTBFEuNLgjyiTX8HCITKosZQfchWSHOmpqqt6SzrYq8OvhcQcHK1w



Cung Đàn Lạc Điệu

Em cứ nói, cứ hờn và cứ trách
Thật nhiều đi cho hết sạch nỗi niềm
Thuở hôm nào chất chứa giữa con tim
Bao ước vọng êm đềm đan gối mộng!

Để rồi đây dưới khung trời lồng lộng
Sẽ không còn ảnh bóng của người xưa
Đã một thời gặp gỡ, dựng xây mơ
Gieo cảm xúc, thẫn thờ qua lối ngõ

Theo ngày tháng sẽ phôi dần nhung nhớ
Hết âu sầu trăn trở trắng đêm thâu
Chẳng cả đời lởn vởn hướng về nhau
Khỏi bi luỵ, tím màu treo sắc ảnh!…

Còn ở tôi mỗi độ chiều nẻo vắng
Giũ tấc lòng canh cánh vọng về ai
Đường rụng lá lốc thổi giạt trôi bay
Như quét sạch, ửng dài lên xanh mướt

Mắt nhìn thẳng nhẹ nhàng rong ruổi bước
Dẫu lộ dần phía trước sẫm đìu hiu
Quyện côn trùng non nỉ khẽ lời kêu
Vẫn thanh thản, không điều chi nghĩ ngợi

Hồn lâng lâng, chẳng còn sầu diệu vợi
Dạ hết rồi nhức nhói chuyện ngày qua
Ngắm mênh mông tít tận rũ dương tà
Thôi không nữa xuýt xoa vì vướng bận!…

Bởi đôi ta tận cùng nơi đọng lắng
Nhịp chẳng hoà, hụt hẫng khúc âm vang
Đêm của ta, đêm chẳng thấy vầng trăng
Luôn ảm đạm, khung tầng treo sương tuyết

Chưa một lần thấy trọn lòng tha thiết
Vẫn không hề da diết luyến lưu hương
Tận tận cùng đỉnh ngạn của yêu đương
Mây xám trải ngập buồn giăng phủ kín

Gần gũi đó, tạm xa nào bịn rịn
Sát cận kề câm nín cảm rung sâu…
Thì duyên nầy có nghĩa lý gì đâu
Bởi lạc điệu, chân cầu đành trở gót…


30/1/2019
Nguyễn Thành Sáng

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/SsGDvz5Y/af487f0f4d99927992e0d39a53b09e8f.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (846)

Chỉ Còn Ước Hẹn Lai Sinh

Ánh trăng khuyết khuất dần sau núi
Tiếng thạch sùng dế nhũi ngân vang
Trống canh giục giã ngỡ ngàng
Chim khuya lạc lõng lang thang mây mờ

Tình cách trở đôi bờ buốt giá
Lệ tương tư lã chã khuê phòng
Non ngàn khắp nẻo hoài mong
Người xưa tái ngộ cho lòng phôi phai

Chuỗi u uẩn dáng hài ủ rũ
Dạ nghiêng chao quạ cú vọng đêm
Cô đơn thao thức bên thềm
Gió lay man mác nhói rêm giọt sầu

Thiếp cất bước làm dâu họ Nguyễn
Đẹp tông đường gia quyến hợp hôn
Nỗi niềm huyệt lạnh vùi chôn
Để chiều tiễn biệt càn khôn nghẹn ngào

Chàng thứ lỗi thiếp nào đâu muốn
Lời ước giao cuồn cuộn sóng ngân
Xót xa phủ khó sang bần
Tiền tài danh lợi thế nhân tiêu điều

Đêm phiền muộn đăm chiêu ray rứt
Ngẫm liều thân dứt phứt nợ đời
Nhưng vì nghĩa nặng biển khơi
Hiếu sâu tận đáy đất trời khó dung

Thôi đành hẹn tương phùng lai kiếp
Chung nhịp đờn khảy điệp hoà duyên
Tròn câu thệ ước phỉ nguyền
Dưới bầu thanh thoát ương uyên vẫy vùng.

January 25, 2019
Tam Muội


Vì Sao Dĩ Vãng…

Dòng duyên nợ! Trái ngang, định mệnh
Phải cam đành chấp nhận mà thôi
Dẫu rằng vương vấn đầy vơi
Nhớ nhung da diết, tả tơi nỗi niềm!

Sông ba ngã rẽ thuyền đôi hướng
Không gian mờ cánh lượn tách hai
Tôi về bên nẻo trời tây
Phía đông em đến trọn đời ly tan

Ôi! Đau đớn loang tràn tấc dạ
Khiến tim buồn rỉ rả tái tê
Và rồi ngày tháng lê thê
Dấu chân kỷ niệm kéo về từng cơn!

Để mỗi độ hoàng hôn xế bóng
Chốn thênh thang lồng lộng thổi đưa
Còn đây người của chuyện xưa
Ruột gan thắt thẻo, lắc lư quả sầu

Góc hiên mờ canh thâu ngồi đó
Nghe nỉ non nức nở thạch sùng
Từ sâu thăm thẳm cõi lòng
Trồi lên ngàn nhớ, bềnh bồng bâng khuâng

Đã khuất mất vầng trăng mộng thắm
Ánh toả vàng, trải lắm niềm mơ
Chỉ bầu quạnh quẽ, chơ vơ
Đêm đêm thao thức thẫn thờ ngắm sương

Tình yêu hỡi! Con đường lá đổ
Kẻ âm thầm dưới gió chiều nay
Hỏi rằng có hiểu, có hay
Vì sao dĩ vãng nhớ hoài chẳng quên…


29/1/2019
Nguyễn Thành Sáng

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/Px8pd9W1/bigstock-Couple-Silhouette-Breaking-Up-85806257.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (847)

Tình Chơi Vơi

Ánh chênh chếch lững lờ treo ủ rũ
Điệu bổng trầm loài cú vọng ngân nga
Đêm ngổn ngang thao thức lạnh chén trà
Mộng chưa thắm duyên đà chia hai lối

Niềm trăn trở trót bào mòn cằn cỗi
Nghe nghẹn ngào nhức nhối ghịt con tim
Thuyền lênh đênh cơn sóng vỗ nhận chìm
Nỗi da diết cắt ghim đau quặn thắt

Ngọn gió thổi lùa qua hồn se sắt
Mất nhau rồi héo hắt tím ruột gan
Anh hay chăng giọt nước mắt lan tràn
Dòng nhung nhớ lệ chan bao trĩu nặng

Anh đã khiến võ vàng khơi giọt đắng
Sợi muộn phiền lẳng lặng siết suy tư
Chuỗi cô đơn giày xé dáng lừ đừ
Hoài nuối tiếc khoảng dư âm ngày ấy

Nay nghĩa tận dù em luôn vùng vẫy
Môi mỉm cười che đậy những tan thương
Nhìn mưa rơi mà nức nở can trường
Bờ ngang trái đôi phương đành cách biệt…

Hãy sánh bước dìu người ta mãi miết
Hãy đan tay tha thiết đượm tơ hồng
Hãy vợ chồng ngây ngất trải tầng không
Hãy đón nhận bềnh bồng vui hạnh phúc

Hãy xoải cánh dưới bầu yêu thúc giục
Hãy so dây dạo khúc phụng nghi đình
Hãy rạng ngời phấn khởi nét lung linh
Hãy tận hưởng ánh bình minh ngạo nghễ…

Đây còn lại khẽ khàng khăn lau lệ
Nén tủi hờn dâu bể quấn canh thâu
Một lần trao lầm lỡ sắc bạc đầu
Tình nhạt thếch chỉ mầu đen ngao ngán

Em cố gắng phôi phai miền chán nản
Chân lê la đợi mãn kiếp nợ đời
Vá thăng trầm chẳng vướng bận chơi vơi
Để khoảnh khắc thảnh thơi nơi trần thế.


January 24, 2019
Tam Muội

Cung Đàn Lạc Điệu

Em cứ nói, cứ hờn và cứ trách
Thật nhiều đi cho hết sạch nỗi niềm
Thuở hôm nào chất chứa giữa con tim
Bao ước vọng êm đềm đan gối mộng!

Để rồi đây dưới khung trời lồng lộng
Sẽ không còn ảnh bóng của người xưa
Đã một thời gặp gỡ, dựng xây mơ
Gieo cảm xúc, thẫn thờ qua lối ngõ

Theo ngày tháng sẽ phôi dần nhung nhớ
Hết âu sầu trăn trở trắng đêm thâu
Chẳng cả đời lởn vởn hướng về nhau
Khỏi bi luỵ, tím màu treo sắc ảnh!…

Còn ở tôi mỗi độ chiều nẻo vắng
Giũ tấc lòng canh cánh vọng về ai
Đường rụng lá lốc thổi giạt trôi bay
Như quét sạch, ửng dài lên xanh mướt

Mắt nhìn thẳng nhẹ nhàng rong ruổi bước
Dẫu lộ dần phía trước sẫm đìu hiu
Quyện côn trùng non nỉ khẽ lời kêu
Vẫn thanh thản, không điều chi nghĩ ngợi

Hồn lâng lâng, chẳng còn sầu diệu vợi
Dạ hết rồi nhức nhói chuyện ngày qua
Ngắm mênh mông tít tận rũ dương tà
Thôi không nữa xuýt xoa vì vướng bận!…

Bởi đôi ta tận cùng nơi đọng lắng
Nhịp chẳng hoà, hụt hẫng khúc âm vang
Đêm của ta, đêm chẳng thấy vầng trăng
Luôn ảm đạm, khung tầng treo sương tuyết

Chưa một lần thấy trọn lòng tha thiết
Vẫn không hề da diết luyến lưu hương
Tận tận cùng đỉnh ngạn của yêu đương
Mây xám trải ngập buồn giăng phủ kín

Gần gũi đó, tạm xa nào bịn rịn
Sát cận kề câm nín cảm rung sâu…
Thì duyên nầy có nghĩa lý gì đâu
Bởi lạc điệu, chân cầu đành trở gót…


30/1/2019
Nguyễn Thành Sáng

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/Fs9NpNdz/20170212-123724-1-3-600x399.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (848)

Thơ hoạ chuyện trò vui

Vợ Chồng Du Ngoạn (11)

Tung chân đấm đá lia chia
Bỗng đâu sấm chớp vạn tia rạng ngời
Rồi giàn tinh tú rụng rơi
Thuyền chao đọt sóng tả tơi buông dần

Giật mình tỉnh giấc bâng khuâng
Cảm người uể oải bần thần đứng tim
Tay ai siết chặt hãm kìm
Té ra ông xã đang chìm đắm say

Mơn man chiếc lá bàng lay
Ánh trăng nghiêng ngửa mây bay lưng đồi
Chợt nghe cảm xúc lên ngôi
Hơi ấm từng hồi loang toả thật nhanh

Vấn vương tha thiết tình anh
Dệt giấc mộng lành êm ả du dương
Dẫu đời còn lắm tai ương
Anh mãi là đường vững chắc em đi...

TM

Nghe trong gió thoảng thầm thì
Nhẹ nhàng non nỉ rù rì của Thương
Lòng anh xúc cảm lâng lâng
Từng cơn sóng gợn, nhịp tràn nơi tim

Nhìn quanh khung cảnh lặng yên
Từ sâu thăm thẳm nỗi niềm bâng khuâng
Xương em trọn nghĩa đá vàng
Bao năm đạo vợ trải ngàn ái yêu

Sớm hôm bận bịu thật nhiều
Cửa nhà vén khéo, bao điều lo toan
Chẳng hề than thở nhọc nhằn
Toàn tâm, toàn ý muôn phần thiết tha...

Tay anh vuốt nhẹ vóc ngà
Gửi đây trìu mến đậm đà tình sâu
Cúi người môi đặt má đào
Mi mi nhè nhẹ, ngọt ngào tặng em...

NTS

25.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/3wP3FGmQ/image007.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (849)

Thơ hoạ chuyện trò vui

Vợ Chồng Du Ngoạn (12)

Du dương trải mộng êm đềm
Gió sông man mát gợi thêm nghĩa tình
Nhìn dòng nước bạc lung linh
Chợt tiếng xập xình lội bộ từ xa

Mình ơi hai bóng lận kà
Ai trong đêm tối lại ra chỗ nầy
Cầm tay sít lại gần đây
Coi chừng ăn cướp, lóng rầy lộng chân

Tại đời thống khổ nghèo bần
Bà con lại muốn lan dần kiếm cơm
Góc kia có một đống rơm
Coi cũng chờm bờm mình núp vào nghen

Sáng đi hổng xách theo đèn
Trời giờ đen thủi mon men coi chừng
Đạp gai hay miểng nhoa cưng
Anh đi đằng trước níu lưng em cùng...

TM

Bởi lo quợ đẹp ốm tong
Rủi có bề gì biết chống sao đây
Thôi thì ứng biến lẹ ngay
Ẵm thương núp khuất gốc cây to nầy...

Ngắm xem hai kẻ là ai
Vì sao lại đến chỗ nầy canh khuya
Dáng như lấp ló vậy kìa
Thập thò dáo dác khắp bề xung quanh

Trước, sau chầm chậm tiến gần
Áo quần xốc xếch có phần lấm lem
Đi thì lựa chỗ không đèn
Phải chăng lợi dụng bóng đen che mình...

Sát bên đụng ngực phập phình
Nửa Xương nửa sợ quợ tình điếng run
Kề môi nhè nhẹ anh hôn
Co tay lên xuống...Nó còn đô nha...

NTS

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/htZDh6Gj/couple-1.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (850)

Thơ hoạ chuyện trò vui

Vợ Chồng Du Ngoạn (13)

Anh nầy khỉ quá đi ha
Người ta đang tiến lại nhà trên kia
Bây giờ chẳng lẽ đi dìa
Người run cầm cập khìa khìa lưng anh

Hổng chừng kẻ lạ không rành
Ban đêm lỡ bước nên đành lom khom
Bởi trời càng lúc tối om
Chớ nếu em nhòm cho rõ xem ai

Tự nhiên nhắc tới gốc gai
Nó nổi xuống dài, rã rụng chân tay
Giờ em tằng hắng đứng ngay
To tiếng hỏi này, ai đấy cần chi

Đột nhiên hai bóng tức thì
Tan thành mây khói thiên di cõi nào
Mình ơi chẳng phải ma sao?
Thôi mình phóng lẹ qua rào trốn nhanh....

TM

Vòng tay ôm chặt vào anh
Vuốt ve nhè nhẹ dỗ dành em đang...
Run run tay chỉ trước đàng
Má môi tím tái, võ vàng sắc hoa...

Dắt em theo sát lần ra
Tay anh nắm chặt đợi mà bùng bung
Nếu là ma dữ hành hung
Thì đây một cước đá tung mi nè

Bỗng đâu nghe tiếng khè khè
Bình ga ai đó rè rè hở van
Hơi lan toả dưới màn đêm
Quyện hoà không khí hoá thềm bóng loang

Xa trông ngỡ đó ma con
Làm cho Quợ 88888 hết hồn định dong
Xương xương vuốt nhẹ má hồng
Nhẹ nhàng khom xuống anh bồng mi mi...

NTS

15.00
Chia sẻ trên Facebook

Trang trong tổng số 100 trang (1000 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [42] [43] [44] [45] [46] [47] [48] ... ›Trang sau »Trang cuối