Trang trong tổng số 34 trang (333 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [28] [29] [30] [31] [32] [33] [34] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Death Violinist

Mới đẻ

Quyết định

Ta sẽ quên đi dấu thực tại
Đan trên những lằn ranh dệt chéo mây mờ
Hay là ta sẽ mặt đối mặt
Nhìn em tan hoại, tự tình với thời gian
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Death Violinist

Đẻ 9h tối

Ta nhìn nhau trong tiếng sai chào
Lời từng lời đan bện trau nguyên
Ta nhìn ta như là bụi cát
Bước qua rồi, còn lại màu xuân
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Death Violinist

Ở thế giới thần kì, người ta đi bằng chân mây
Những ngọn lửa màn thầu theo sát mặt huyền tinh anh
Tiếng suối chảy quyên hoà từ tại tao dung bách hội lễ
Nơi trái tim tịnh trị, nhịp khởi vô vàn lời ca quang lâm

Cái màn thầu chắc nghĩ quẩn chế bậy quá. Lúc làm thì thấy song tính, nên quyết định. 1 là cái gót, cũng như tổng hình khi di chuyển đó, nó phát lửa, ngọn lửa tốt, sáng đẹp như dùng nấu màn thầu, 2 là lửa đó đơn giản bình dị như cái màn thầu.

Có thể nghĩ lại. Hoặc tạm thời để vậy. Còn câu cuối đã cho ta thấy, đó là thế giới nào r, khỏi tìm đâu xa, phải vậy ko.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Death Violinist

Chả hiểu cái gì. Hình như làm 2-3 tuần r. Nay rảnh post lên chơi

Những câu chữ đã chết
Còn lại trò đời vẫn mãi treo ngang
Đi vào thế giới của tàn dư liêu trí
Thế giới của chuỗi mục ruỗng nát thường
Những kẻ liêu tao mang mặt cắt lờ mờ dở dại
Cơn quỷ lạnh cười đùa phản thức trầm luân
Kẻ phá ngữ gục đầu tự hỏi, làm được gì, hay chỉ hư ma
Những hình dung lạc lẽ du thường vây sát
Ta thấy ai, giữa hỗn độn cuồng sinh
Một điểm sáng, nơi cuối tận chân trời
Đây là chỗ khởi lên tuyệt tri thi bút
Trong thể diện bạo cuồng trạo cử man di
Kẻ đứng lại, trở nên vô sự tự do
Samantha, chuyện này là hợp lý
Đến một ngày nàng đi hia ko còn vừa vặn
Đó là lúc nàng sẵn sàng vứt bỏ
Và bước đi với bàn chân trần này, tự tình nhiên
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Death Violinist

Nữa nè, cùng đợt

Những câu đầu từ hiu quạnh
Bên màn tối hôn trầm mỏng manh
Lời chiêu thông cảm thụ lạc rời bỏ lửng
Khúc hát lạ thường, vang cách vọng về miền khơi
Cơn du ca nghe như đến lần cuối
Rồi diệt tận những mùa từ tạ điển tích hoa nghiêm
Dòng huy sanh vẫn còn đó cuộn chảy bên đời
Nhưng nay lưng chừng ngơ ngác, huyễn hoặc cội tình huyền tri
Niềm tin giữ lại hay đánh mất
Khúc liêu thao huyền nhiệm bên bờ đá
Sóng vỗ về vạn liễu rêu phong
Mồ châu dung phủ phục dưới thiên đường
Những lúc tự do, ta nhớ gì
Một màu mờ trong mắt em xanh
Hay hình dung lạc tưởng điêu tàn quẫn bách
Ồ ta chợt nghĩ, khó có khả năng nào
Vì ta chưa bao giờ có tự do
Sự bận bịu này, đưa ta vào cõi mê
Hãy đưa ta lên trời cao, để không còn thấy đất lìa
Hoặc đưa ta vào biển cạn, nơi tận đáy của tiêu điều
Cho ta quên thực tại ngay trước mắt, với góc nhìn mẫn trĩu bao dung
Vì lẽ rằng
Ôi tiên nữ, ta biết sẽ có ngày này
Thiên trình đứt đoạn, tỏ hiền một nguồn sầu nhiên
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Death Violinist

Còn cái này bữa nay, mới đây. Cũng chả hiểu gì luôn

Vô song, ta để lại đây, một bài thơ diệu
Có ai ngờ, những nhục chữ rời rạc đã tạo nên kỳ công
Ta thấy người em nhỏ không còn khóc nữa
Nàng cười mạnh mẽ qua hư biền, và tia nắng thắp lại trong ta
Với những hàng mi siêu chào đón cơi đời rộng mới
Niềm phận trở được thắp lên hi vọng một ngày gột dung
Tiếng cây là tiếng thần, hoà lá triều âm la vang
Dòng đã chảy không ngừng trên thác lộ thiển đức cao vân
Đây là chỗ dựa thưa bằng hữu
Với chính sống lưng này, vững chắc, ko hư phai
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Death Violinist

17/7 nè. Thấy cũng hay hay

Lại một bước nữa, và một bước này
Nếu người bảo, có sai nhịp, cũng vẫn là sai dung
Nếu nắm bắt được điều gì trong không trung, chắc chắn và không lung
Điều đó ấy thật là tâm thức ngàn mây, gửi vô hạn gió và lời
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Death Violinist

18/7

Trời mưa bong bóng phập phồng
Con điên rồi tỉnh làm lòng ông lo
Con điên hoả diệt cam lồ
Ông điên không lại thẹn thò chao ôi

Con điên ông đã biết rồi
Con điên rồi tỉnh bồi hồi tâm ông
Đoán gì điên tỉnh long nhong
Khi điên khi tỉnh phiêu bồng chịu chơi
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Death Violinist

Ngắn nữa. Làm hm bữa. Còn 1 bài lục bát kì kì chưa post, để dính lẹo, bữa nào post

Khi đếm thức phong đài
Thấy muôn tình nở nhuỵ
Bàn tay ta là lá
Đan với cội và hoa
Tinh thần rồi hoàn tịnh
Một ngày nọ tái sanh
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Death Violinist

Bài này thấy hay nè, mới làm. Có gì sau này sửa

Cho em hay cái chết bây giờ
Làm gột nên những bài ca vui
Nên em thấy trang tờ nhựa mới
Vẽ lên đàn, ước nguyện mai sau
Ôi hân hoan, cơn mơ bích toàn
Ta vui đùa, dưới trời mật nắng
Một mùa xuân, qua đi vĩnh viễn
Một hình dung còn mãi nơi đây

Bình: Hay! Sao làm dc? Hên, vô tình quậy chữ cái ra?

Bài này ko có gì để diễn giải cả. Nếu lấn cấn câu đầu, thì chẳng qua đúng vậy, chết liên tục. Cái chết trút hơi thở chỉ là giai đoạn cuối cùng thôi. Thật ra là già chết liên tục. Cho nên nói, cái chết bây giờ.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook

Trang trong tổng số 34 trang (333 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [28] [29] [30] [31] [32] [33] [34] ›Trang sau »Trang cuối