Trang trong tổng số 22 trang (217 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [17] [18] [19] [20] [21] [22] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Death Violinist

Trùng dương (Vô xứ nhị thần)
(Cũng vậy, sửa mỗi tiêu đề)
(Ko có xứ cụ thể để kể, để tả, 2 thần, thần khí yêu nhau, vô biên => vô xứ nhị thần)

Anh hiểu rằng từ một bờ cát trắng
Đã tạo nên ngàn tự tánh dung môi
Khơi tri hồ mùa đầu tiên lấp diện
Theo ngôi lời vòng khép chặt đôi mi
Từ khởi trí thi đàn vang thiện khúc
Kể em nghe qua rất mực buồn vui
Em có nghĩ những điều đơn dị ấy
Là thật ra toàn vẹn hết tâm hồn
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Death Violinist

Hoang lạc tưởng

Này bằng hữu, anh có biết gì là hoang lạc tưởng
Là khi tôi đắm mình vào những việc tôi làm
Dù việc đó rất chi là nhỏ nhặt đi nữa
Vào lúc đó, tôi tự do, tháo gỡ mọi sự ràng buộc
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Death Violinist

Ly tao trong thế giới u mê này
Tận cùng tiếng thét phủ trùng đại dương
Ngay bây giờ đây, trên miên trường hoài lộ
Khải dĩ vẽ lên một dung hình thuỵ quyên
Ta không thấy được trò chơi ký ức
Từng bước xoay ngược vòng trở lại kiếp man di
Ý thức đánh rơi từ một lần thua cược
Với cuộc chếnh choáng đại mộng thần hoang du
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Death Violinist

Ngắn chưa đặt tựa

Một giấc ngủ đã qua bao mùa hoài vọng
Người nằm đây hồn chờ ai trên thiên giới
Ta chờ ai trong cõi đời đầy ưu tư
Hỡi những kẻ tìm hạnh phúc ở trời âu
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Death Violinist

Thế giới vọng tưởng - illusional world

Ta lạc vào thế giới vọng tưởng
Triều nguy nga phát tiết anh đài
Cơn say lời lẫm liệt hoa lư
Còn lại gì hay chỉ màu ma
Bao kẻ điên thường không biết dừng
Mộng lảo đảo như huyền châu dung
Ánh trăng tàn gương treo huyễn ảo
Đây là đâu giữa những niềm riêng
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Death Violinist

Những ông vua vô sân vùng ả rập
Vì tham quá tận nên chẳng thể sân
“Ô này tình ái, sân thật ích kỉ, vô vị
Bởi ta ko đủ thời gian cho các việc thừa”

Vì sao có câu này. Cái trong ngoặc kép chính là đúng nguyên văn của một ông vua ả rập thời nào đó. Ngoài ra ổng còn nói thêm lúc đó và mấy lúc lặt vặt kc, nên có dị bản, nhưng ko sai biệt nhiều, vdu như

Những ông vua vô sân vùng ả rập
Vì tham quá tận nên chẳng thể sân
“Ô này tình ái, sân thật ích kỉ, vô vị
Bởi nó giết chết cuộc vui của đôi ta”...
“Ta là 1 ông vua vô sân...”

Cái câu này bị lan truyền ra, ngta mới làm thơ, phổ nhạc về nó, dài ra. R mấy thằng vua chúa nhỏ lẻ kc, quý tộc kc thấy hay, học theo. Chủ nghĩa vô sân ra đời, đại loại, tập trung bù khú ăn chơi có học, tham si cho thoả chí, quên sân, quên thù hận lặt vặt. Đỉnh cao chủ nghĩa vô sân giai đoạn đó. Tình huống?

Là cái ông vua đó, đẹp trai, đa thê, có bà vợ chính. Dù dc chiều chuộng hết mực nhưng bả gato thiệt, hờn ghen, giận dỗi lặt vặt. Cho nên một hm thằng cha vua mới phớt tỉnh nói ba câu đó

“Ô này tình ái (tình iu, vợ, nương tử, hiền thê...), sân thật ích kỉ, vô vị
Bởi ta ko đủ thời gian cho các việc thừa
Bởi nó giết chết cuộc vui của đôi ta
A là 1 ông vua vô sân”

Là vậy. R tại sao nó bị lan truyền ra cũng ko rõ. Con hầu nào nghe lỏm chăng?

Lan man kết bình: Thời nào ko biết. Nh chắc có. Nhìu khả năng truyện tưởng tượng? Nh nếu có thiệt, thằng viết bài này từng là ông vua phát minh ra câu nói đó, cụm đó?

Is luân hồi real?

Ta là ông vua vô sân.
Vua vô sân.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Death Violinist

Mới làm hôm qua

Một màu đen sơ sài
Một phông nền đã cũ
Ai trả lại cuộc đời
Đánh mất bởi triều nghi

Điều gì còn giữ lại
Giữa vô số hư biên
Con sóng đi xa bờ
Trôi ra biển phù sinh

Mặt nào là mặt nào
Mắt nào là mắt nào
Môi nào là môi nào
Ôi những cuộc dở dang

Cung thiền bích vỡ vụng
Trên con đường viễn lý
Dư âm giữa đồi xuân
Nơi bóng người đi hoang
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Death Violinist

Làm trong năm nay

Tôi nhớ lại từ một phút giây
Thân tôi đau, và tâm tôi định tĩnh
Khoảnh khắc ấy, tôi nên bất tử
Tan biến đi, chẳng giữ lại điều gì
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Death Violinist

Anicca
Tôi thấy vô thường như một vị thầy
Một vị thầy truyền tâm pháp
Đây là những điều minh bạch
Đây là sinh
Đây là già
Đây là bệnh
Đây là tử
Không ai được phép quên

Cái bài này thật lạ lùng. Đơn giản vậy thôi mà hm đó, dg ngồi surf lướt net sau vườn nhà, tự nhiên đọc lên vậy, trong đầu, mấy ý tứ đại loại, r khóc đẫm nc mắt, cảm xúc ghê gớm. R mới ghi ra là như thế. Giờ đọc thì thấy bt, còn hơn bt. Còn lúc đó thì... kì quá. Ngộ

Như kiểu nhớ lại một lời giảng từ hồi tiền kiếp, cái hoàn cảnh khóc lúc đó là vậy. Như kiểu mình fail ông thầy, với lại mình chợt nhớ lại bản chất cuộc đời nó đúng như ổng nói, hay là mình tưởng nghĩ, tưởng nói bài thơ.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Death Violinist

Phổ eng bài tàm phương

Glimpse

I never know
Right in this life lies a solitary sky
My walk is trembling
The tender gaps, blurred colors; every pigment falling apart.

I never know
Statues are always silent
Stay nonchalant grasses and flowers
All eyes are seemingly overloaded
The pure tide one day goes far away.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook

Trang trong tổng số 22 trang (217 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [17] [18] [19] [20] [21] [22] ›Trang sau »Trang cuối