Trang trong tổng số 1 trang (9 bài viết)
[1]

Ảnh đại diện

A.N.

THẾ HỆ TÔI, MỘT THẾ HỆ CÚI ĐẦU
     
GIA HIỀN

Thế hệ tôi, một thế hệ cúi đầu
Cúi đầu trước tiền tài, cúi đầu sau mông người khác
Cúi đầu trước chính mình, cúi đầu bạc nhược
Chỉ ngầng đầu…
…vì…
…đôi lúc…
…phải cạo râu!
Thế hệ tôi, cơm áo gạo tiền níu thân sát đất
Cuộc sống bon chen
Tay trần níu chặt
Bàn chân trần không dám bước hiên ngang.
Thế hệ tôi, nhận quá nhiều những di sản hoang mang
Đâu là tự do, đâu là lý tưởng?
Đâu là vì mình, và đâu là vì nước
Những câu hỏi vĩ mô cứ luẩn quẩn loanh quanh…
Thế hệ tôi, ngày và đêm đảo lộn tanh bành
Đốt ngày vào đêm, và đốt đêm không ánh sáng
Nếu cho chúng tôi một nghìn ngày khác
Cũng chẳng để làm gì, có khác nhau đâu?
Thế hệ tôi, tự ái đâu đâu
Và tự hào vì những điều huyễn hoặc
Tự lừa dối mình, cũng như lừa người khác
Về những niềm tin chẳng chút thực chất nào!
Chúng tôi nghe và ngắm những siêu sao
Chỉ với mươi lăm nghìn cho vài ba tin nhắn
Văn hóa ngoại giao là trà chanh chém gió
Và nồi lẩu tinh thần là những chiếc I-phone
Thế hệ tôi, ba chục đã quá già
Và bốn chục, thế là đời chấm hết
Không ghế để ngồi, thì thôi, ngồi bệt
Mối lo hàng ngày là tiền trong tài khoản có tăng lên?
Thứ đắt nhất bây giờ là từng lạng NIỀM TIN
Thứ rẻ nhất, lại là LỜI HỨA
Sự dễ dãi đớn hèn khuyến mại đến từng khe cửa
Có ngại gì mà không phản bội nhau?
Không, tôi không đại diện thế hệ mình đâu!
Và thế hệ tôi cũng không đại diện cho điều gì sất!
Trăm năm sau, lịch sử sẽ ghi vài dòng vắn tắt:
Có một thế hệ buồn, đã nhạt nhẽo đi qua…
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

A.N.

Đất nước đến hoa còn xấu hổ


Một nhà nước như không còn ai biết ngượng
Lại mọc đầy hoa xấu hổ nơi nơi

Cây thẹn thùng nép cỏ
Lá nhắm hờ mắt gió trêu ngươi

Nói dối mọi nơi
Nói dối mọi điều
Nói dối quá làm hoa đỏ mặt


Muôn năm cái không có thật
Không có thật ở đâu?
Ai áp giải nhân dân phải tìm ra ma xó?
Đất nước nằm mơ trên quả địa cầu
Đất nước khom lưng tìm thiên đường không có
Một thiên đường ý cuội mạo lòng dân

Hoa thay người xấu hổ
Kẻ gian manh mang mặt nạ thánh thần
Hoa xấu hổ mọc trong tờ hộ chiếu
Ra nước ngoài thương người Việt tủi thân

Sự trâng tráo làm vương làm tướng
Xấu hổ ơi xấu hổ mọc nơi nào?
Kẻ ăn cắp lên truyền hình dạy người tự trọng
Lê Chiêu Thống gào: phải yêu nước như tao…

Ai đang chọn quốc hoa giữa thời quốc nhục
Đất nước ơi xin thẹn với Tiên Rồng
Trong băng hoại hoa giữ mình nhân cách
Giữa lòng người hoa xấu hổ còn không?

Sài Gòn 08-5-2013

Trần Mạnh Hảo
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

huongnhu

Sao lại có những con người như thế này trên đất nước này?
Đất nước nào, thời đại nào, thể chế chính trị nào cũng có mặt trái của nó. Loại người chỉ thích bôi đen lịch sử thì sống cho chật đất!

Đất nước còn nhiều những nghịch mắt trái tai
Những trẻ em đói cơm, đói chữ.
Tham nhũng, quan liêu lòng dân giận dữ.
Tự hỏi lòng, ta đã làm được gì?!

Trách thay kẻ hẹp hòi ích kỷ sân si
Gây lục đục, gây rối ren nội bộ
Như con tàu trong cơn bão tố
Phía mặt trời đỏ rực vầng dương.
Dẫu sướng-khổ; sang-nghèo - vẫn yêu lắm: Quê hương
HNhu 10/5/2013

Thế nhân một đoá Vô thường, hiếm hoi!
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

A.N.

Nhân dân
Thơ Nguyễn Trọng Tạo


Có thể thay quan, không thay được Nhân Dân
Thay tên nước, không thể thay Tổ Quốc
Nhưng sự thật khó tin mà có thật
Không thể thay quan dù quan đã thành sâu!

Quan thành dòi đục khoét cả đất đai
Vòi bạch tuộc đã ăn dần biển đảo
Đêm nằm mơ thấy biển Đông hộc máu
Những oan hồn xô dạt tận Thủ Đô

Những oan hồn chỉ còn bộ xương khô
Đi lũ lượt, đi tràn ra đại lộ
Những oan hồn vỡ đầu gãy cổ
Ôm lá cờ rách nát vẫn còn đi

Đi qua hàng rào, đi qua những đoàn xe
Đi qua nắng đi qua mưa đi qua đêm đi qua bão
Những oan hồn không sức gì cản nổi
Đi đòi lại niềm tin, đi đòi lại cuộc đời

Đòi lại những ông quan thanh liêm đã chết tự lâu rồi
Đòi lại ánh mặt trời cho tái sinh vạn vật…
Tôi tỉnh dậy thấy mặt tràn nước mắt
Nước mắt của Nhân Dân mặn chát rót vào tôi.

Ôi những ông quan không Dân trên chót vót đỉnh trời
Có nhận ra tôi đang kêu gào dưới đáy
Cả một tỷ tôi sao ông không nhìn thấy?
Vì tôi vẫn là người mà ông đã là sâu!…
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

A.N.

Nguyễn Đình Chính là con trai của cố thi sĩ Nguyễn Đình Thi. Những vần thơ của anh làm ứa máu trái tim tôi.

NGUYỄN ĐÌNH CHÍNH

THA THỨ

băng qua cái rét khắc nghiệt mùa xuân
những khóm cỏ gai vẫn xạnh biếc
tôi nhìn thấy
trong những lá cỏ
sự tha thứ

vượt qua những đau đớn khắc nghiệt hôm nay
nhân dân vẫn sống
tôi nhìn thấy
trong ánh mắt dân tộc tôi
sự tha thứ

tại sao thế

những tham vọng
bẩn thỉu
trắng trợn  
hung ác
sẽ rữa nát và
biến mất
trong sự tha thứ này

không thể khác được

chẹc chẹc
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

A.N.

"Đọc thơ người xấu hổ thơ mình"

LÂM THỊ HỒNG TÚ

NGOẢNH  LẠI

Mới vừa thôi mà đã bao xuân
Em ngoảnh lại nhìn trời ngơ ngác nắng
Hoàng hôn và bình minh lẫn lộn
Vẫn sững sờ như ngày mới gặp nhau
Biết “thời gian như bóng chim câu”
Em vội vàng dòng sông cho đôi bờ xích lại
Mà con nước vẫn vô tình trôi mãi
Những đỉnh non nào in bóng dòng xanh
Tình yêu ơi có phải cứ vô tình
Cứ lặp lại những gì mong né tránh
Trái tim thì mềm, cái đầu kiêu hãnh
Vẫn lẫn vào tỉnh táo, ngẩn ngơ say
Mây vẫn hồng, xanh biếc vẫn cây
Tình yêu vẫn một màu muôn thuở
Vẫn gặp, vẫn xa, vẫn nồng nàn nỗi nhớ
Vẫn ngỡ ngàng ngoảnh lại: một trời yêu.

EM ĐÃ THUỘC VỀ…

Anh biết không? Em đã thuộc về…
Thuộc về hoàng hôn, thuộc về ánh lửa
Thuộc về nơi không bình thường nữa
Thuộc về nơi mải miết trái tim yêu.
Rồi bỗng nhiên có một buổi chiều
Rạo rực lửa bỗng như chùng xuống
Vị mặn chát ly cafe em uống
Ngắm người ta… em chợt thấy thèm.
Bỗng ước mơ mình được bình thường
Cùng anh bình minh, cùng anh nắng quái
Cùng thăm bạn bè, cùng mơ cuồng dại
Cùng si mê bóng tối giữa ban ngày.
Anh và em không rượu mà say
Say ngả nghiêng, say tận cùng thế giới
Say nơi bước chân người chưa tới
Say như người đời say thủa hồng hoang.
Gói cồn cào trong nỗi nhớ mêng mang
Em bình tâm đi, em bình tâm hát
Bình tâm thả hồn theo dòng nhạc
Bình tâm trong khao khát miên man…
Bỗng một ngày như muốn hét vang
Với cỏ, với cây, với trời, với gió
Với dòng người đang ào ào ngoài đó
Với anh: em thèm được bình thường.
Em day dứt không được bình thường
Bình thường thôi, mà không hề dễ
Mơ bình thường, dẫu biết mình không thể
Bởi anh biết không? Em đã thuộc về…

MÂY VÀ SÓNG

Em lớn lên giữa sóng và mây
Thành phố xanh chòng chành biển cả
Để anh đến anh làm khách lạ
Không rượu hồng vẫn ngấm men say
Hoàng hôn về tím biếc màu mây
Anh tìm em giữa mịt mù sóng nước
Tuổi trẻ qua rồi một lần day dứt
Để đến giờ chẳng thể nguôi ngoai
Em xa rồi hạnh phúc tuột khỏi tay
Anh nuối tiếc những ngày xưa cũ ấy
Cứ tha thẩn giữa mây dồn sóng dậy
Bao tháng ngày sông nước chẳng rời nhau
Em ở đâu? em ở nơi đâu?
Anh sẽ đi cùng trời cuối đất
Cái giá thực của tình yêu anh biết
Nên anh vẫn tìm em dẫu đến cuối cuộc đời.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

A.N.

Thơ Phương Uyên:

Ơi Đồng bào Việt Quốc


Đất nước không chiến tranh
Cớ chi đau thắt ruột
Sự tự hào ngộ nhận
Một chế độ bi hài sau chiến tranh

Bọn cường quyền gian manh cơ hội
Đào bới bóc lột dân lành
Núp dưới bóng cờ máu, bác đảng
Âm thầm bán từng mãnh đất quê hương


Tổ quốc thân yêu ơi!
Đồng bào thân yêu ơi!
Ôi, ta thương quá đi thôi!
Vết sẹo hằn sâu vào trái tim, trải dài theo năm tháng

Xuyên qua chiến tranh có những đống mồ hùng vĩ
Người phơi thây ngã xuống mắt trừng trừng nhìn nhau
“Hậu thế ơi hãy giữ gìn non sông”
Ôi đất nước giờ tả tơi từng mãnh trao cho giặc!

Sự hy sinh bất công!
Xứ sở linh thiêng có còn không?
Phật khóc, Thánh rơi lệ!
Công lý lưu lạc để đức tin chìm vào đáy biển

Tràn ngập hôn mê
Ơi thanh niên Việt Quốc!
Chúng ta là ai?
Hãy đứng lên trước vận mệnh tổ quốc

Giặc đang tràn tới ngõ
Hãy đứng lên đi
Đứng lên niềm tự hào để sử sách lưu danh
Đứng lên đi cho tự do tỏa sáng

Đứng lên đi giành lại Nước của dân lành
Hỡi tất cả những ai là đồng bào việt quốc
Hãy chung tay gìn giữ cội nguồn cho con cháu mai sau
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

A.N.

Cùng Hát Lên

Tôi muốn chia sẻ với bạn
phải không một miếng cơm ăn
không phải một manh áo mặc
cũng không phải một chút ít tiền bạc
tôi muốn chia sẻ với bạn
một dúm không khí tự do
để thở
dúm không khí tự do sặc sụa rác bẩn
quằn quại hàng ngày trên đầu chúng ta
khó thở quá
bạn ơi hãy xiết chặt tay với tôi
và cùng hát lên thật to
bài hát của bà chúa liễu
bài hát của bà tổ mẫu po inu nagar
kể về hạt lúa trổ bông ngả nghiêng trên cánh đồng
kể về bụi cỏ mắt trâu nở hoa rực rỡ trên ngọn đồi cao
kể về đàn cá da trơn quẫy mình tung tăng ngoài biển
bài hát ngàn năm
kể về sông núi đất đai này là của ông bà anh em chúng ta
đâu phải của riêng một bọn mấy thằng người dấu mặt
đang tàng hình
tôi muốn chia sẻ với bạn
nỗi buồn không thể nói lên thành lời
không của riêng ai
nỗi buồn vô gia cư
như ngọn gió
lang thang
đi hoang
trong ngôi nhà tổ quốc.

Nguyễn Đình Chính
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

A.N.

David Thiên Ngọc


II. Cô gái sông Hương.


5 giờ chiều hoàng hôn đỏ ối cả dòng Hương.

Cô gái trẻ trầm mình mà thoát chết.

Bởi dòng Hương đã đứt mạch tự trên ngàn.

Đôi bờ hiu quạnh…

Sông không còn nước “Cát Vàng” chung số phận.

Dòng Hương cạn thuyền nan sao cập bến?

Chở trăng vàng cho thi sĩ làm thơ!

Cô gái kia gieo mình tự bao giờ?

Từ lúc các thầy giáo, nhà thơ xứ Huế.

Bỏ phố, trường, sách vở trốn lên “xanh”.

Gom thả về xuôi vạn chiếc lá xa cành.

Mạo hồn Nguyễn Trãi, xác Thạch Sanh lừa dân tộc.

Hỡi cô gái bên dòng Hương đang ngồi khóc!

Khóc cho nước non hay khóc phận mình?

Khóc vì cố đô qua bao bận điêu linh…

Vua Hàm Nghi bỏ cung đình lên “xanh” chống giặc.

Các thầy giáo (Hoàng phủ ngọc Tường…), nhà thơ lên “xanh” cúi đầu hướng về phương Bắc.

Ngông cuồng chà đạp non sông.

Đêm đêm gió từ Biển Đông.

Vọng về oan hồn ngư phủ.

Tiếng gào thét từ rừng rú.

Lời tử sĩ biên cương.

Gần thế kỷ qua là một giấc miên trường…

Nên cô gái kia chọn đường tìm cái chết!

Thạch Sanh bị giam cầm nơi ngục thất.

Bọn Lý Thông lại nghễnh ngãng đăng đàn…

Đất Thần Kinh còn mỗi Ngự Bình san.

Cũng cúi đầu nhỏ lệ.

Không riêng dòng Hương cùng cô gái kia nhỏ bé!

Mà Cửu Long Giang, Vàm Cỏ, sông Hồng.

Từ đại ngàn ra đến Biển Đông.

Đêm nức nở thét vang gào tự tử.

Trí thức, thi nhân…ai bán mình cho quỉ dữ!

Hãy trùm chăn mà lén nhìn lịch sử sang trang.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook

Trang trong tổng số 1 trang (9 bài viết)
[1]