18
MÀI NHỚ

Anh mài nỗi nhớ gửi về em
Hái cả vầng trăng đẹp diễm kèm
Biển sóng ngoài khơi thầm thĩ vọng
Trời mây trước ngõ mộng mơ thèm
Thuyền trôi lặng lẽ bên bờ cảm
Nước chảy êm đềm cạnh luỹ xem
Có phải tình ta còn nặng nghĩa
Hay là phận kiếp mãi hồng len

Hay là phận kiếp mãi hồng len
Để nguyệt âm thầm diễm ý xem
Vũ điệu đan thùa ươm cảm xúc
Vần thơ quấn quyện ủ ham thèm
Còn đây nỗi nhớ ngày sum họp
Vẫn đó niềm thương buổi hẹn kèm
Hãy viết đôi lời cho thoả nguyện
Vun từ nhả chữ nhé tình em...

Hưng Nguyên

*
Những lời thì thầm sâu lắng tận tâm khảm được nhà thơ Hưng Nguyên gửi gắm vào lời thơ “Anh mài nỗi nhớ gửi về em”. Lần đầu đọc bài thơ, tôi thật bất ngờ vì khái niệm “mài nhớ”, sau càng đọc càng thấy thấm thía, phải chăng nỗi nhớ ấy quá bao la, tích tụ ngày càng nhiều để mỗi ngày ta lại gặm nhấm từng chút, từng chút một. Cảm động làm sao trước tình yêu quá lớn anh dành cho em, nên anh muốn làm tất cả thậm chí cả những điều không tưởng “hái cả vầng trăng” để gửi cho người thương.

Người ta bảo nhà thơ thường mơ mộng để “tâm hồn treo ngược ở cành cây” thì ở đây nhà thơ Hưng Nguyên “hái cả vầng trăng đẹp diễm” để tặng cho người yêu. Trong mắt anh, nàng đẹp lắm chỉ có thể mang đến vầng trăng để tặng mới xứng... Ngọt ngào quá! Nỗi nhớ bờ thương cứ thủ thỉ suốt trong 2 thức của bài thơ Đường Luật “Mài Nhớ” với trăng, sao, thuyền, nước, mây trời.... khiến ta như thấy bồng bềnh trên sóng nước cùng đôi tình nhân trẻ. Bởi còn duyên nợ nên cứ vấn vít quyện vào nhau dẫu muôn vàn khoảng cách, người nào luôn ở trong tim ta thì mãi mãi là thật cho dù không có được nhau.

Thơ Đường Luật vốn dĩ hay sử dụng *ý tại ngôn ngoại*, tức ta cảm nhận nhiều hơn là phân tích rạch ròi từng câu chữ để thấy được cái tình ý của tác giả. Với bài thơ Mài Nhớ của tác giả Hưng Nguyên, ta đi lạc vào vườn tình đầy lãng mạn thơ mộng, không có một từ “yêu” nào nhưng lại thấy được tình yêu sâu lắng ngọt ngào mà anh dành cho người con gái của mình mà hình như nàng cũng rất yêu thương anh:

Còn đây nỗi nhớ ngày sum họp
Vẫn đó niềm thương buổi hẹn kèm


Một bài thơ tình mượt mà, da diết diễn tả về nỗi nhớ, một tình yêu hạnh phúc, tất nhiên có tình yêu nào không phải trải qua những thử thách của cuộc đời, đó là những khoảng cách về không gian, thời gian... để người trong cuộc cứ hoài mong ước.

Có lẽ trôi theo dòng cảm xúc nên nhà thơ Hưng Nguyen vẫn để một số lỗi nhỏ khiến khi đọc có chút gợn như dùng lại hơi nhiều từ của thức 1 ở thức 2 của bài thơ, hay câu “Nước chảy êm đềm cạnh luỹ xem” tuy mắc lỗi đại vận nhưng dường như lại là một nét duyên ngầm của bài thơ. Xét toàn cục, bài thơ đường luật Mài Nhớ của nhà thơ Hưng Nguyên cho ta thấy một lối viết điêu luyện, các cặp đối không thể chê vào đâu được, chuẩn xác và tuyệt hay...
Câu cuối kết thúc bằng một lời lơ lửng như hỏi lại như không, để người đọc hoài tưởng tượng, có thể tác giả gửi cho một Nàng Thơ nào đó trong tâm tư của mình, cái này chỉ có tác giả mới biết được chính xác... “Vun từ nhả chữ nhé tình em...”

Minh Hien

https://1.bp.blogspot.com/-H5F2jNlvQus/X7oLb-znL-I/AAAAAAACPjI/YBkUGYDhqIsIuFknG3RjQOWbHE0kdyAlwCLcBGAsYHQ/w552-h640/000.1.jpg