Zaolin đã viết:
Nguyệt Thu đã viết:
Gió...
Gió thổi từ tim... Có thật không?
Là ngọn mềm đưa khúc tình nồng
Hay làn roi quất vun vút lạnh?
Buốt hồn ai giữa những chiều đông?
Hoa thơm, bướn lượn, áng mây hồng
Cỏ ngọt, đồng xanh, trời mênh mông...
Nào ai dám chắc tình sẽ đẹp
Thơ đắp nắng chiều, mắt mỏi trông...
NT, 13/3/2010
Cứ hễ thấy đông ... gió lại buồn
Phải chăng như thế ... có thật không ?
Hay người tức cảnh lùa vào gió
Gán tội chưa xuân ... gió phải buồn!
Là gió, là mây hay hương hoa, cỏ mật
Là bốn mùa... dẫu nắng sớm, chiều mưa
Người mượn hết để thổi hồn thêm nữa
Vay bao nhiêu hình như mãi chẳng vừa..."Hương Giang nhất phiến nguyệt
Kim cổ hứa đa sầu"
☆☆☆☆☆ Chưa có đánh giá nào
Zaolin đã viết:
Ngày thật dài cho những lối cũ thật quen
Tôi lại tìm thấy tôi trong căn gác nhỏ
Bụi có phủ mờ tường có rêu cỏ
Vẫn là tôi trong chính cuộc đời mình
Những lúc buồn ngắm ánh bình minh
Trong sương sớm nghe tim mình òa vỡ
Tuổi đá buồn trong tâm hồn lỡ dở
Đốt một đời không cháy nổi yêu thương
Khờ dại quá nên ôm trọn đau thương
Để rồi khóc như trời mưa trút nước
Có những vết thương không bao giờ lành được
Như cuộc đời đâu thiếu những vết loang
Rồi một ngày sẽ có người sang ngang
Hẹn biển làm chi, thề non làm gì
Đi đến tận cùng cũng chỉ là nước mắt
Thấy bóng mình che kín bóng hoàng hôn ...
@Zaolin: không biết nỗi buồn của em là gì nhưng đọc thơ em, cảm nhận sao mà nó mênh mông đến thế!
Chia sẻ cùng em dăm câu nhé.
Chút an ủi dịu dàngCó nỗi buồn mênh mông như là biển
Có yêu thương nghiến ngấu cả tâm hồn
Những đau thương nuốt trọn hết đời thường
Ta ngả nghiêng ôm sầu
Đêm nhừ nát!
Có những ngày ta ngồi cùng sóng bạc
Lòng rỗng không mặc ngoài kia biển hát
Con dã tràng
Bới cát
Vùi lấp mảnh hồn say...
Bình minh rồi hoàng hôn...
Mỗi ngày lại qua đây
Chỉ người đi
Xa khuất...
Ta biết ta không còn gì để mất
Đá bên bờ cau mặt
Mà ta, sao dửng dưng?
Thôi, hãy vỗ lên con sóng
Cho tan niềm miên man
Có thể không xua hết vệt dầu loang
Nhưng biết đâu
Gió từ bờ lại thổi
Mang đến cùng ta chút an ủi
Dịu dàng...
![[:)] :)](/image/emot_1.gif)
NT, 18/3/2010"Hương Giang nhất phiến nguyệt
Kim cổ hứa đa sầu"
☆☆☆☆☆ Chưa có đánh giá nào
@Chị NT :
"Hôm nay gió nhẹ lên cao
Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn"
Trời thương gieo giọt gianh tuôn
Nghĩ mình cô độc nên buồn cùng mưa
Sống đời danh lợi có thừa
Sao lòng trĩu nặng như vừa can qua
Thôi thì rượu nhạt chẳng hà
Buồn vui mấy chén, bạn già cùng thơ ...Tự cổ chí kim đông phong vịnh
Sầu đa như thử tự đông phong ...!!!
☆☆☆☆☆ Chưa có đánh giá nào
@Zaolin:
Đón mùa mới sangNỗi buồn
Không gió mà đưa...
Không lay
Mà rụng lưa thưa
Chốn này...
Hẩm hiu
Mấy chén rượu cay
Không vay mà trả
Vơi đầy
Lòng ai...
Mái hiên
Nặng hạt mưa dài
Sầu chi?
Túy khách
Chau mày ngắm mưa...
Bao giờ
Vợi chuyện ngày xưa
Tàn đi niềm cũ
Đón mùa mới sang...
NT, 18/3/2010"Hương Giang nhất phiến nguyệt
Kim cổ hứa đa sầu"
☆☆☆☆☆ Chưa có đánh giá nào
Ai cũng có một nỗi đời riêng
Anh cũng như tôi
Anh buồn vì bài thi không đạt
Tôi buồn vì mất vé gửi xe
Hai nỗi buồn chạm nhau méo xệch
Anh cũng cười như tôi
Anh nhìn đời bằng con mắt đầy vơi
Trong mắt tôi, buồn dâng lên quá nửa
Đứng chờ lấy xe, cố rướn cổ hít hà hương hoa sữa
Đời qua hai cặp kính dày,
Có lẽ anh cũng như tôi
Có đôi lần tôi cố hỏi
Có bao giờ anh thử ngắm hoàng hôn
Anh cười trừ "Tôi chưa già đến thế
Mặt trời tôi chưa khuất bóng cuộc đời"
Ra thế, anh cũng già như tôi
Anh tập tọe làm thơ, tôi gieo vần : bằng, trắc
Anh thả nỗi buồn, tôi hứng giọt gianh tuôn
Anh đùa với gió trăng, tôi say trong hoa, tửu
Cạn chén này, anh cũng như tôi ...
Ai cũng như ai trong cuộc đời
Có những nỗi niềm riêng
Là nỗi buồn đắp trong cơn mê ngủ
Là niềm vui trên ánh mắt nụ cười
Tôi gặp anh trên mọi nẻo đời
Trong sương sớm khi bình minh dữ dội
Trong đêm đen khi bóng tối bao trùm
... Như một nỗi đời riêng ...
Anh chỉ cách tôi một khoảng trời
Mà không sao với tới!
P/S : Cám ơn chị Nguyệt Thu vì những chia sẻ của chị ... xin phép được lấy tên "Như một nỗi đời riêng ..." làm tên của bài thơ này trên facebook ...!Tự cổ chí kim đông phong vịnh
Sầu đa như thử tự đông phong ...!!!
☆☆☆☆☆ Chưa có đánh giá nào
@Zaolin: Tên chủ đề của topic này cũng chính là tên tập thơ "Như một nỗi đời riêng" chị đã xuất bản trong năm 2009. Chị nghĩ nếu chỉ là tên của một bài thơ thì sẽ không sao, chỉ sợ thiệt thòi cho bài thơ của em thôi.
![[:)] :)](/image/emot_1.gif)
"Hương Giang nhất phiến nguyệt
Kim cổ hứa đa sầu"
☆☆☆☆☆ Chưa có đánh giá nào
Vâng, lỡ đặt rồi tìm hiểu ra mới biết có tập thơ của chị :D, thất lễ quá!
Tự cổ chí kim đông phong vịnh
Sầu đa như thử tự đông phong ...!!!
☆☆☆☆☆ Chưa có đánh giá nào
**Mang thơ ở Nhạc Vô Danh về: Mưa rơi…Mưa rơi
thả giọt ưu phiền
Em còn lận đận
bên miền nhớ thương...
Mưa rơi
Ngấm nỗi miên trường
Để lòng xa xót...
vấn vương
mãi hoài...
Mưa rơi
giọt ngắn giọt dài
Có ai ngăn được lòng ai...
Nhớ tình!
Mưa rơi
Tiếng dội vào tim
Chỉ còn mưa
với
ta tìm
vắng xa...
NT, 17/3/2010"Hương Giang nhất phiến nguyệt
Kim cổ hứa đa sầu"
☆☆☆☆☆ Chưa có đánh giá nào
Thế thôi!Là gió, là mây hay hương hoa, cỏ mật
Là bốn mùa... dẫu nắng sớm, chiều mưa
Người mượn hết để thổi hồn thêm nữa
Vay bao nhiêu hình như mãi chẳng vừa...
Đất trời bát ngát ngàn hương sắc
Chẳng đủ cho người một túi tham
Mải miết, khách bần cùng gom nhặt
Đam mê, tha thiết đến ngỡ ngàng!
Một đời, biết có bao yêu dấu
Bấy vui đủ khuất lấp buồn đau?
Đôi khi nghĩ mà thương, mà xa xót
Đâu còn bé thơ sao cứ ước phép mầu!
Mai bụi cát, ta lại về tay trắng
Cay đắng, ngọt ngào bỗng xa xôi
Thơ ơ? Hay luyến thương, tiếc nuối
Ta-người đều cũng chỉ thế thôi!
NT, 21/3/2010"Hương Giang nhất phiến nguyệt
Kim cổ hứa đa sầu"
☆☆☆☆☆ Chưa có đánh giá nào
Xin chào Nguyệt Thu ,
Lâu lắm rồi mới có chút thời gian rảnh ,xin có lời chúc các bạn vui khoẻ và trẻ trung nhé !
Cuộc sống quá thiếu thời gian ,làm sao không nhầm được ,Các bạn thông cảm cho mình nhé
Chúc bạn hạnh phúc và may mắn
☆☆☆☆☆ Chưa có đánh giá nào