Trang trong tổng số 3 trang (29 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

lucson52

Hoa Phong Lan đã viết:

Bài viết của bác LucSon đọc hay quá! phân tích rất chặt chẽ, bác này chắc là giáo sư kinh tế nhỉ!

Chào bạn Hoa Phong Lan!
Cảm ơn bạn đã đọc bài viết của tôi. Thực ra những gì tôi viết về kinh tế là bài nhập môn của kinh tế vĩ mô, chương trình đại cương của đại học, không phải chuyên nghành kinh tế. Tât nhiên là tôi may mắn học trúng thầy giỏi và chăm học. Nó rất đơn giản chứ không có gì cao siêu. Còn các phần khác là do tôi hay đọc sách, xem TV và cập nhật tin tức, thời sự.
Rất mong được làm quen và trao đổi với các bạn trên diễn đàn.
Thân chào.
lucson52
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Cammy

Em cũng thấy hay! Và em cũng công nhận là mọi loại lao động đều đáng quý, và nếu như các loại hình lao động còn chưa được đánh giá đúng thì đó là do sự đánh giá của xã hội thôi! Em vào cũng chúc bác lucson52 viết thêm được nhiều bài viết chất lượng như thế ạ!
Em ngẩn ngơ ngắm khoảng trời chiều
Khoảng trời yên ả, nét phiêu diêu
Em lơ đãng vẽ anh lên đó
Vẽ cạnh tên anh, một chữ yêu
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Hoa Phong Lan

lucson52 đã viết:
Chào bạn Hoa Phong Lan!
Cảm ơn bạn đã đọc bài viết của tôi. Thực ra những gì tôi viết về kinh tế là bài nhập môn của kinh tế vĩ mô, chương trình đại cương của đại học, không phải chuyên nghành kinh tế. Tât nhiên là tôi may mắn học trúng thầy giỏi và chăm học. Nó rất đơn giản chứ không có gì cao siêu. Còn các phần khác là do tôi hay đọc sách, xem TV và cập nhật tin tức, thời sự.
Rất mong được làm quen và trao đổi với các bạn trên diễn đàn.
Thân chào.
lucson52

Rất vui được quen biết bác!
Tôi đang chờ để đọc bài viết của bác về mục 3-"Văn học vị nhân sinh".

"Anh ngỏ lời yêu em vào một đêm trăng khuyết"
Xích lô cửa lên khoá lại rồi
Trái tim không còn đa tình nữa
Quán học yêu bây giờ ai chăm sóc giúp tôi
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

lucson52

xin chào diễn đàn!
Sáng nay đọc báo thanh niên, thấy có 2 bài liên quan đến vấn đề "nghệ thuật vì cái gì??? Vì không tìm được tuỳ chọn insert link nên tôi ghi đường dẫn dưới đây. Các bạn chịu khó copy và paste vào Address để xem nhé.
- http://www2.thanhnien.com...nhoa/2008/5/15/238739.tno
- http://www2.thanhnien.com...nhoa/2008/5/15/238728.tno
Còn đây là 2 bài khác
- http://www2.thanhnien.com...nhoa/2008/5/15/238738.tno
- http://www2.thanhnien.com...nhoa/2008/5/15/238788.tno
Các bạn xem rồi tha hồ mà "bình lựng" nhé.
lucson52.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Phụng vũ cửu thiên

em cũng chờ tiếp phần 3 đây, phần 1 và 2 hay quá!
Ta chẳng muốn làm một mặt trời đỏ
Ôm hết mộng ngày
Ta chẳng muốn làm một ánh trăng bạc
Thâu hết đêm say
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

ahha

cái vụ nghệ thuật vị nghệ thuật hay nghệ thuật vị nhân sinh  này, cha ông ta đã tốn hết cả tấn giấy mực cách đây cả mấy chục năm rồi. Bạn biết thế nào là biện chứng không? Theo tôi, nghệ thuật nó phải hàm chứa cả hai giá trị đó thì mới là tác phẩm chân chính và trường tồn. Đừng bao giờ hô hào nhà văn, nhà thơ phải làm thơ như nông dân, họ là những người lao động trí óc kia mà. CHỉ cần những tác phẩm của họ có giá trị nghệ thuật, phản ánh, ngợi ca cuộc sống là coi như nhà thơ, nhà văn đã hoàn thành nhiệm vụ của mình
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

lucson52

ahha đã viết:
cái vụ nghệ thuật vị nghệ thuật hay nghệ thuật vị nhân sinh  này, cha ông ta đã tốn hết cả tấn giấy mực cách đây cả mấy chục năm rồi. Bạn biết thế nào là biện chứng không? Theo tôi, nghệ thuật nó phải hàm chứa cả hai giá trị đó thì mới là tác phẩm chân chính và trường tồn. Đừng bao giờ hô hào nhà văn, nhà thơ phải làm thơ như nông dân, họ là những người lao động trí óc kia mà. CHỉ cần những tác phẩm của họ có giá trị nghệ thuật, phản ánh, ngợi ca cuộc sống là coi như nhà thơ, nhà văn đã hoàn thành nhiệm vụ....
Xin Chào diễn đàn! Xin chào chị ahha.
Rất mừng vì chị cũng đồng quan điểm với tôi là nghệ thuật phải có đầy đủ 2 thuộc tính là nghệ thuật và vị nhân sinh.
Ông cha tốn nhiều giấy mực nhưng không biết là tranh luận có đến cùng chưa thì tôi cũng không rõ. Nếu biện chứng thì vụ tranh luận này sẽ rõ ràng hơn.
Thật ra chúng ta không cần biện chứng. Vì biện chứng dành cho các  phạm trù(khái niệm lớn và trừu tượng)triết học lớn. Còn đối với vấn đề này chỉ cần dùng luận lý học hình thức(logique formel) phân tích các khái niệm là đủ.
Xin mạo muội sơ lược về luận lý học  hình thức. Đây là môn học giúp suy nghĩ(tư duy) đúng. Có 3 hình thức suy nghĩ: Khái niệm, phán đoán và suy luận.
Trong phạm vi này chỉ xin nói đến nội hàm-ngoại diên và loại-hạng của khái niệm. Ví dụ cho dể thấy. Khái niệm NHÀ có nội hàm là chổ để ăn, ngủ, tắm rửa, sum họp gia đình... Ngoại diên của khái niện NHÀ là nhà trệt, nhà lầu, nhà tường gạch, nhà vách đất...Nội hàm càng chi tiết thì ngoại diên càng bi thu hẹp.
Còn loại và hạng của khái niệm thì xin lấy ví dụ trong Bạch mã luận của Công tôn Long. Ông nói:"Bạch mã phi mã". Tức ngựa trắng không phải là ngựa. Mới nghe tưởng sai nhưng thật sự là đúng. Vì ngựa là khái niệm chung(loại) chỉ động vật thuộc bộ móng guốc mà mổi chân chỉ có 1 móng. Còn ngựa trắng gồm khái niệm ngựa(loại) cộng với màu trắng(tức là hạng). Rõ ràng hạng không phải là loại.
Vậy trước khi bàn Nghệ thuật vì cái gì thì tôi xin nêu 1 vi dụ để chúng ta cùng xem xét. Trong 1 buổi thảo luận. Thầy ra đề tài: Trong việc sử dụng pháp luật thì chúng ta nên áp dụng pháp luật hay vận dụng pháp luật? Sinh viên cãi rất hăng. Người bảo rằng phải áp dụng vì vận dụng dễ sai lầm, tuỳ tiện, kẻ bảo rằng phải vận dụng vì áp dụng sẽ cứng nhắc...Nhưng nếu chúng ta quy về luận lý học hình thức thì sẽ thấy rất rõ là sử dụng là LOẠI còn áp dụng, vận dụng, tận dụng, lưu dụng, ích dụng, một dụng, lợi dụng, lạm dụng, tiện dụng, hữu dụng, vô dụng...đều là HẠNG. Vậy câu hỏi của thầy là: Có phải loại là hạng không? Sinh viên đều trả lời là phải!!!???
Đến đây chúng ta thấy có thể lý giải được Nghệ thuật vì cái gì. Vấn đề là lý giải làm sao cho thuyết phục được mọi người.
Xin chào và hẹn gặp lại.
lucson52
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Hoa Phong Lan


"Chi hồ giả dã"
Đọc xong, chẳng hiểu gì cả!
"Anh ngỏ lời yêu em vào một đêm trăng khuyết"
Xích lô cửa lên khoá lại rồi
Trái tim không còn đa tình nữa
Quán học yêu bây giờ ai chăm sóc giúp tôi
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Khung trường tử đinh hương

Thưa các cô, các chú, các anh, các chị! Trong diễn đàn này, hiện tại có không ít những người giống như em, đơn giản chỉ là yêu thơ và xem đó như là một thú vui để trải lòng. Chính vì thế, đối với em mà nói, em không thể sống bằng thơ được, hihi…Còn đối với ý kiến của bác ThichAnLac thì cháu nghĩ rằng hơi thái quá một chút ạh! Cháu nghĩ rằng, nếu ai làm về nghệ thuật cũng đều phải khắc khổ, đều phải xông pha như bác nói thì chắc chẳng mấy ai dám làm nghệ thuật nữa đâu bác. Cháu không học hành giỏi giang gì nên chỉ dám lấy 1 ví dụ đơn giản thôi nhé! Khi đêm xuống, giữa một người nông dân và một người làm nghệ thuật, bác nghĩ ai sẽ là người ngủ ngon hơn ạh? Thưa bác, là người nông dân đấy bác ạh! Cháu nghĩ rằng, làm việc gì cũng là lao động cả thôi, nhưng những người làm việc về trí óc thì sự mệt mỏi là triền miên. Vậy thì việc họ được hưởng những gì xứng đáng với họ thì có gì đâu, thưa bác? Bác ạh! Thu nhập của họ đối với người nông dân là cả một gia tài thật đấy, nhưng với mức sống ở thành thị hiện nay, số văn nghệ sĩ hoạt động "vị nghệ thuật" (theo như bác nói) sống được bằng nghề không có nhiều đâu, thưa bác. Không lẽ, tất cả họ nên về quê để hoạt động và làm đúng với mấy chữ "vị nhân sinh"? Mỗi thời một khác, bác ơi! Cũng như không thể bắt chúng cháu ở thời bình này mà ngày ngày ăn khoai, ăn sắn để đi học, phải không bác? Nếu như giàu hay kiếm được nhiều tiền là một cái tội thì tội của chúng cháu lớn lắm, bác ạh.
Trên đây chỉ là một vài ý kiến nho nhỏ của cháu, một dân yêu thơ amateur thui ạh! Xét cho cùng, không ai có quyền phán xét hay áp đặt một điều gì đó cho ai cả, vì một lẽ thật giản dị, thế giới này là hoàn toàn bình đẳng ^*
Này cô bé !
Em muốn làm tung tăng mây trắng ,
Hay muốn làm một vạt nắng xa xôi ?
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

lucson52

Hoa Phong Lan đã viết:

"Chi hồ giả dã"
Đọc xong, chẳng hiểu gì cả!
Xin chào diễn đàn! Xin chào bạn Hoa Phong Lan.
Hehehe. Đang ngon trớn, nghe bạn nói chi hồ giả dã làm tôi "đứng máy" mấy hôm nay. Đùa tí cho vui, lổi tại tôi nó sơ lược quá. Vậy nên tôi suy nghĩ, tìm cách viết sao cho bạn nắm được vấn đề. Nay xin viết lại cho rõ.
1/ Về nội hàm và ngoại diên của khái niệm:
Tôi xin lấy ví dụ mà mình học để minh hoạ. Đó là khái niệm hình tứ giác trong hình học phẳng.
Tứ giác là hình được giới hạn bởi 4 ĐOẠN THẲNG GẤP KHÚC, KHÉP KÍN... (đoạn sau không cần). Vậy với nội hàm là 4 đoạn thẳng gấp khúc, khép kín...chúng ta có các cá thể ngoại diên bao gồm: tứ giác thường, hình thang, hình bình hành, hình thoi, hình chữ nhật, hình vuông.
Khi nói nội hàm càng chi tiết, mở rộng thì ngoại diên càng thu hẹp thì ta sẽ thấy như sau: Nếu chúng ta thêm vào nội hàm 4 ĐOẠN THẲNG GẤP KHÚC, KHÉP KÍN...các chi tiết CÓ 2 ĐƯỜNG CHÉO BẰNG NHAU VÀ 1 GÓC VUÔNG thì ngoài diên thu hẹp lại chỉ còn hình vuông và hình chữ nhật. Nếu chúng ta tiếp tục thêm vào chi tiết CÓ 4 CẠNH BẰNG NHAU thì chúng ta chỉ còn lại hình vuông. Rõ ràng nội hàm càng chi tiết, mở rộng thì ngoại diên càng thu hẹp.
2/ Loại và hạng của khái niệm: tứ giác chỉ là khái niệm chung, trừu tượng, chưa chỉ rõ tứ giác là hình nào. Còn các hình thang, hình bình hành, hình thoi, hình chữ nhật, hình vuông là hạng của khái niệm tứ giác vì nó rõ ràng cụ thể. Nó bao gồm nội hàm của tứ giác cộng thêm các đặc điểm riêng của nó. Cho nên mới nói ngựa trắng không phải là ngựa.
Qua đó chúng ta thấy rằng câu hỏi của thầy tôi tương đương với câu hỏi" Hình tứ giác là hình vuông hay là hình bình hành". Và câu trả lời của các bạn tôi tương đương: hình tứ giác là hình bình hành (hoặc hình tứ giác là hình vuông). Như vậy bạn đã thấy cái sai trong việc khẳng định loại là hạng rồi chứ?
3/ Trong bài trước do không nói về hình thức tư duy thứ hai là phán đoán cho nên cũng gây khó hiểu. Chỉ xin nói trong phán đoán có 2 luật là luật đồng nhất(có hệ quả là luật mâu thuẫn và luật triệt tam) và luật cứu cánh. Luật đồng nhất phát biểu: A là A.
Câu hỏi của thầy tôi vi phạm luật đồng nhất khi hỏi loại có phải là hạng không?
Giới thiệu thêm với các bạn 1 câu hỏi vi phạm luật mâu thuẫn. Luật mâu thuẫn phát biểu: A là A, hoặc không A, chứ không thể vừa A vừa không A. Hỏi: NẾU THƯỢNG ĐẾ LÀ ĐẤNG TOÀN NĂNG THÌ NGƯỜI CÓ THỂ SÁNG TẠO RA 1 VẬT MÀ NGƯỜI VÁC KHÔNG NỔI HAY KHÔNG? Rõ ràng toàn năng là toàn năng, không toàn năng là không toàn năng, chứ làm gì có việc vừa toàn năng vừa không toàn năng???
Còn về luật cứu cánh hay còn gọi là luật hướng đích thì tôi không nhớ phát biểu như thế nào. Chỉ nhớ ví dụ điển hình là: CÁI LY LÀ DÙNG ĐỂ UỐNG NƯỚC. Ở đây cái ly là phương tiện, còn uống nước là cứu cánh hay có thể hiểu là mục đích chính. Chúng ta thấy rằng cái ly còn có thể dùng để cắm hoa, chặn giấy hoặc úp lại thì có thể làm chân nến…nhưng chúng không phải là cứu cánh. Còn việc uống nước thì có thể không dùng ly mà dùng bát, gáo, dùng tay vốc nước…nhưng chúng không phải là phương tiện chủ yếu.
Vì vậy mới nảy sinh ra nguỵ biện kiểu: "lấy cứu cánh biện minh cho phương tiện".
4/ Một vấn đề nữa tôi xin có ý kiến là khi gặp các câu hỏi, chúng ta không nên mặc nhiên cho rằng câu hỏi là luôn luôn đúng, chúng ta chỉ việc tìm cách trả lời. Mà phải xem xét câu hỏi ấy như thế nào…
5/ Sở dĩ tôi đưa ra 2 câu hỏi của thầy tôi và câu hỏi về THƯỢNG ĐẾ như vậy là để chúng ta cùng so sánh với câu hỏi: "Nghệ thuật(1) vị nghệ thuật(2) hay nghệ thuật(1) vị nhân sinh"? Cũng thông qua việc đề cập đến nội hàm và ngoại diên; loại và hạng của khái niệm là nhằm để chúng ta cùng xem xét khái niệm nghệ thuật(1) là như thế nào và khái niệm nghệ thuật(2) như thế nào. So sánh đối chiếu hai khái niệm này. Chính bạn(Hoa Phong Lan) đã nhìn ra 1 phần của vấn đề khi nói "Văn Học vị nhân sinh".
Tôi rất mong muốn chúng ta cùng tìm hiểu, trao đổi và giải quyết về vấn đề này, chứ không muốn viết 1 mình. Tôi xin mạo muội đưa ra các gợi ý để cùng nhau giải quyết.
a- Khái niệm nghệ thuật(1) và (2)có nội hàm và ngoại diên như thế nào? (1) có phải là loại,(2) có phải là hạng, mối quan hệ giữa (1) và (2).
b- Thế nào là vị nhân sinh? Nhân sinh phải bao gồm các cá thể ngoại diên nào?
c- (1) có phải là phương tiện; (2) và nhân sinh có phải là cứu cánh? Có vi phạm luật mâu thuẫn hay không? Đây là trường hợp" Lấy cứu cánh biện minh cho phương tiện". Vậy nó có nguỵ biện hay không?
Tôi rất mong các bạn cùng tham gia
lucson52
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook

Trang trong tổng số 3 trang (29 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] ›Trang sau »Trang cuối