Trang trong tổng số 10 trang (96 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [5] [6] [7] [8] [9] [10] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Diệp Bá Thông

Một nửa
(người viết: Nhạt Huyền)

Một điều ước chỉ vừa tròn một nửa
Còn nửa kia xin gửi lại vấn vương,
Một người đi xa cách cả quãng đường
Người ở lại chẳng còn là gì nữa…

Một lời hứa ví như bao lời hứa,
Người để tâm người lại quá hững hờ.
Một người đi bỏ lại một người chờ
Cả trong mộng vẫn lưu thành hoài niệm.

Quỳnh thương mến, trong mơ em tìm kiếm
Ở cách xa và chỉ ngắm nhìn thôi,
Thấy chị vui em hạnh phúc lắm rồi
Niềm an ủi với em là duy nhất.

Nếu cơ hội cho đôi ta họp mặt,
Em ngậm ngùi tự cất bước ra đi,
Em sợ rằng đến lúc phải chia ly,
Em không để chị rời xa được nữa.

Nguồn hơi ấm trong tim còn một nửa,
Là nhớ nhung về chị suốt đêm dài.
Ở trong mơ em chẳng dám nắm tay
Vì lòng chị vẫn kề bên một nửa.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Diệp Bá Thông

Vì sao?!
(người viết: Nhạt Huyền)


Vì sao lại nhớ? Vì sao lại thương?
Để trên đôi mắt lại vương chút buồn.
Phải chăng tình là sợi chỉ tơ vương,
Khâu nỗi nhớ về người yêu thành mộng.
Ngày dài thật mà dường như lắng đọng
Bao buồn vui nay chẳng nói chẳng rằng,
Cho bốn mùa, cả bốn: khỏi băn khoăn.

Vì sao lại nhớ? Vì sao lại thương?
Để cho đôi mắt, đôi môi dỗi hờn.
Gần bên người chợt thấy mặn nồng hơn,
Khi xa rời bỗng thấy thật cô đơn.

Vì sao lại nhớ?! Vì sao lại thương?!
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Diệp Bá Thông

Nước nhà và em
(người viết: Nhạt Huyền)


Anh đứng đây, trên thảm đảo xanh rì
Để gìn giữ một vùng trời tổ quốc,
Vùng đất thánh và thiêng liêng hơn ngọc
Mà nghìn năm xương máu đã gọi tên.

Em biết không, từ những lúc mới quen
Anh đã nghĩ có ngày ta cách biệt,
Anh phải nói điều chi cho da diết
Về cuộc tình chỉ trọn vẹn một bên.

Đã xa rời ngày tháng cũ chưa quen
Ngày tháng mới vẫn điềm nhiên kéo đến
Bao nỗi nhớ và bao niềm yêu mến
Có lúc tròn, có lúc khuyết như trăng.

Em biết không, anh đã nhận ra rằng:
Yêu là để người mình yêu hạnh phúc,
Dù không được bên nhau trong mọi lúc
Thì cũng vui khi mái ấm bên người.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Diệp Bá Thông

Mùa me chín
(người viết: Nhạt Huyền)

Vì em bảo: thơ nào em cũng thích.
Nên thơ tình, anh chọn để tặng em,
Mà cũng tại em “nài”, anh mới viết.
Cớ vì sao, em lại nói không thèm.

Lúc vắng anh, em buồn, em hay khóc,
Trách người ta, thường ghét bỏ, vậy mà…
Anh gần chút, em thờ ơ khẽ mắng:
- Cứ theo hoài, đồ đáng ghét khó ưa!

Mùa me chín, mùa nào anh cũng hái
Dưới gốc cây, em chỉ đủ hướng vào
Mặc anh thở, anh leo, anh quoằn quoại
Hái cả cây, em chẳng thích quả nào.

Một cơn mưa hai mươi chiều mùa hạ,
Mắt môi cười, em tựa vào vai tôi:
Tất cả vì: - “anh ngốc nghếch quá thôi
Và cũng vì, vì em là con gái!”
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Diệp Bá Thông

Chết( Sự vĩnh cửu)
(người viết: Nhạt Huyền)
(tặng Nguyễn Thuỳ Dương)


Anh đứng dưới mặt trời hồng đỏ rực
Chỉ lặng nhìn, tưởng nhớ bóng dáng em
Chỉ ở xa, xa lắm tận hai miền
Của nỗi nhớ không bao giờ xa cách.

Hỡi ngày tháng vội chi làm minh bạch,
Lời tỏ tình biết gắm gửi tặng ai
Và ngày mai, đừng hái đoá hoa ly
Đến đứng viếng trước thi hài anh nhé.

Anh buồn lắm, sẽ rưng rưng nước mắt
Dù trong hòm vẫn trót dại yêu em
Yêu bằng tâm, bằng khối óc yếu mềm
Chứ tim chẳng là gì ngoài nhịp đập.

Anh sẽ chết nhưng hồn anh sẽ vấp
Phải chỉ hồng của lão nguyệt bà tơ
Hận bản thân sao quá dại quá khờ
Linh hồn cũng biết yêu thương nữa nhỉ.

Tình này sẽ chẳng bao giờ bền bỉ
Yêu ngày mai, ngày mốt sẽ quên liền,
Nên chỉ còn xâm nốt ảnh vào tim
Để khi chết vẫn còn hoài tưởng nhớ.

Linh hồn sẽ mãi luôn luôn rộng mở
Đón chờ người từ thế giới bên kia

Một tiếng chân như nhịp đập tim là
Một vũ trụ chứa ngàn sao lấp lánh.

Sẽ chờ người ấy và rồi tim đập mạnh,
Mạnh lắm cơ như thoát khỏi thân mình.
Còn gì nữa khi những ánh bình minh
Nơi hai cõi chẳng bao giờ khác biệt.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Diệp Bá Thông

Ảo băng( Mãi không đơn lạnh)
(người viết: Nhạt Huyền)
(tặng Nguyễn Thuỳ Dương)


Quả đất tròn, quả đất chẳng được yên
Quả tim tròn, tình mới lắm muộn phiền.

Chưa được gặp thì đành yêu mù quáng
Gặp được rồi thì hoán lại đơn phương.
Một người đi xa cách cả quãng đường,
Một người đã thầm thương còn trộm nhớ.

Quen biết được là duyên thôi, còn nợ:
Huỵt cho rồi chứ khổ quá trả chi?
Muốn không nợ thì cứ đuổi yêu đi
Rồi ở giá, mồ chôn cũng lẻ bóng.

Nếu cách xa nửa quãng trời lắng đọng
Lời tỏ tình anh biết gửi tặng ai?
Và một ngày sẽ chẳng có ngày mai,
Anh hy vọng, em đã được hạnh phúc.

Niềm an ủi với anh là chút chút
Nhỏ quá ha, em cướp mất hết rồi!!
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Diệp Bá Thông

Tám tháng ba của em
(người viết: Nhạt Huyền)
(thân tặng những cô gái thân thương)


Tám tháng ba, ngày ấy của em mà
Đừng vô tình đừng lặng lẽ cho qua
Em hãy để anh vui lây ngày ấy
Vì em vui, anh cũng thấy vui mà.

Anh đợi chờ ngày ấy cũng đã lâu
Anh đợi chờ thay thế một người nao.
Từng nỗi nhớ sẽ men theo ngày ấy
Đến bên em, bên hạnh phúc muôn màu.

Hãy cho anh nhìn thấy một nụ cười
Trên môi em hé nở thật là tươi.
Anh sẽ đến bên em và khẽ nói:
Em thấy vui, anh cũng đã vui rồi!

Tám tháng ba, ngày ấy của em mà
Đừng vô tình đừng lặng lẽ cho qua!
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Diệp Bá Thông

Hoa Đỗ Uyên
(người viết: Nhạt Huyền)
(tặng Nguyễn Thuỳ Dương)


Môi em thắm khi vừa tròn mười tám
Anh còn khờ, mười tám vẫn còn ngu,
Bao ước mơ vội vã bỏ đi tu
Tại em đó, không anh hay sớm.

Hồi còn nhỏ thích mua hoa bắt bướm
Lớn lên rồi thích ngắm bướm nhìn hoa,
Thương một người con gái ở nơi xa
Nhưng lại để dòng thời gian đánh mất.

Nếu cơ hội cho đôi ta họp mặt
Anh ngậm ngùi tự cất bước ra đi.
Anh sợ rằng đến lúc phải chia ly,
Anh sẽ khóc giữa dòng người huyên náo.

Lời thơ thẩn chứa chan đầy mộng ảo,
Còn lời tình ẩn náo phía đôi môi,
Khi ai kia hé nở một nụ cười
Phương xa lắm, có người cười theo đó.

Sẽ tìm đến một loài hoa chưa nở
Sẽ tìm về một thoáng những ước mơ

Sẽ phải quên bao khúc hát ơ thờ
Và sẽ nhớ một hình nhân trìu mến.

Thuỳ Dương ơi, lỡ mai anh tìm đến
Trên vòng tròn của quả đất không gian
Anh sẽ nói một câu hơi dỗi hờn:
- Hai chúng mình, khi nào thành đôi bạn!
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Diệp Bá Thông

Cười lên cho bớt cơn đau,
Lên miền hạnh phúc, ghé vào tình thương.
Đi qua dốc thẳm tơ vương
Em không muốn ghé, yêu đương cứ mời.
-Đỗ Huyền Sương-
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Diệp Bá Thông

Cô đơn
(người viết: Đỗ Huyền Sương)


Cô đơn em nhỡn nhơ xinh,
Cô đơn anh tới để mình “kua” nhau.
Cô đơn em đợi người nao,
Cô đơn anh ngó đường nào cũng thương.

Phải chi anh hỏng đến trường
Thì giờ đâu có thầm thương yêu người.
Ông trời như chọt con ngươi,
Để anh trông thấy em cười cùng ai.

Bỗng nhiên anh muốn hôm mai
Đi xa, xa mãi... đừng quay lại gần.
Một ngày thiếu vắng hình nhân,
Lòng buồn man mác, buồn bâng khuâng buồn.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook

Trang trong tổng số 10 trang (96 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [5] [6] [7] [8] [9] [10] ›Trang sau »Trang cuối