Trang trong tổng số 9 trang (83 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [6] [7] [8] [9]

Ảnh đại diện

LÕI TÁO CẮN DỞ

Ngồi với đám bạn cũ, ta như lạc giữa hai miền hư thực
Tuổi thơ ngũ sắc và thực tại đen như mực
Xưa kiếm tre chỉ thiên, và ta là ông vua một cõi
Nay kiếm vàng từ đất, nhưng vẫn mãi là bề tôi
Người học toán, nhưng thích viết chữ
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

LÕI TÁO CẮN DỞ

Đây không phải là thơ

Anh đã đọc những bài thơ, chục câu mà như đúng một
Già rồi mà da như trứng lột
Thực không hiểu gì cả, nhưng kiên nhẫn đọc thêm vài lần
Lưu đồ lược sử cứ dài dần
Và tiếp tục kiên nhẫn đọc thêm
Vẫn không hiểu gì cả, như là thiên la địa võng
Cắm dưới lòng sông vô số cọc nêm

Tự bào chế thảo dược,
Hoá thuốc độc lúc chẳng hay.
Thế giới có đang đảo ngược,
Ai đó giết anh thẳng tay

Đưa địa võng bằng trắc
Ấy mới gọi là thơ
Hắn gọi ta thằng nhoắt
Ừ thằng nhoắt cà lơ

Ngôn xuôi nhiều khi gò bó
Để diễn tả hết tiếng lòng
Sao sợ thế gian dòm ngó
Để thơ mình đẻ vẹo cong

Bắt câu thơ gánh tạ từ đầu tới chân, nên tiếng lòng sinh ra thật quái dị
Thoảng nghe lầm tưởng Xuân Diệu, tát mặt một phát hoá Xuân Quỳnh
Xem kỹ chẳng thấy thù hình, đọc ngược lại thấy hoá con bù nhìn

Và còn buồn hơn cả
Anh buồn, nhưng không biết hắn buồn không, thậm chí khi sắp mất
Là cái cách hắn buồn, ha ha, cũng không là duy nhất
Nó đi vào tuỷ của hắn rồi, đoạn giẫm nát đám cỏ trên cánh đồng hắn
Tầng tầng cái nếp hắn nghĩ, chằng chịt nhiều rãnh rồng rắn
Nó có thực là của hắn, hay của anh mình và chị ta
Hay nó là cái hạt nhị hoa
Mang độc địa, mộng mị, và nỗi buồn giai cấp cần được trọng thị
Gieo lên cái giọng ngâm nhựa nhựa lúc hắn hai mươi lăm tuổi
“Đi lại nghìn lần và ghé thăm trăm buổi”
Giờ thì cái cây đã cắm rễ
Đã quá trễ để có thể ngồi lại một lần dưới gốc đa
“Ôm cái cây, ta khóc ta”
Không thể xuất gia bằng việc nhổ tóc ra
Hắn chẳng thể còn có tư kiến nữa
Thành kiến, nhiều như kiến lửa
Chẳng phải của hắn, mà được nghe trên phát thanh
Trong lúc nâng tay húp vội bát canh
Tối nằm, hắn ợ lên và nhai lại, thật giống bò
Để sáng hắn lại dõng dạc với bạn bè, như cái trống to
Những điều hắn cho là đại sự, cứ như hắn sống chết qua rồi
Những thứ tình cảm nhỏ nhặt và tiểu tiết, hắn suýt miệng ba hồi
Những giây phút vợ hắn nâng niu báu vật trên tay
Hắn sẽ quên ngay
Rồi hắn mắc phải căn bệnh hiếm gặp, hoàng hôn hắn tím dập
Hắn nhận ra hắn là con mối tầm thường
Tìm nơi xây tổ nhưng lại nhầm đường
Hắn sống bằng hai hệ giá trị
Một, là lúc hắn nhạo báng một bài báo lá cải lố lăng
Tức sôi máu khi bọn quan tham cố ăn
Hai, là một ngày trước thời điểm hắn vào phòng xưng tội
Hắn là ai? mà ngoài kia cứ hô tên gọi.

Anh chui qua cầu tàu vẫn chưa xây xong
Nhịn đói để mà mua cây bông
Đem trồng trong vườn hồng
Người học toán, nhưng thích viết chữ
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

LÕI TÁO CẮN DỞ

Không cần dùng đến gương soi, con biết rõ mình lẻ loi, con cừu lông đen chiếc bước
Trò chuyện với kẻ lạ mặt, con vẫn thích, mặc dù không quen biết trước
Con không buồn vì cái chết của người đến sớm và bất ngờ
Chiến tranh vẫn chưa kết thúc, người đã chết ốm và phất cờ
Con tìm kiếm bóng đen giữa ban mai rực sáng
Nhưng ê chề khi không thấy bạn đồng hành
Một sự thoát ly thực đáng
Ai ban phát lòng thành
Con không thấy đau, cũng không buồn vì vết trầy xướt nhỏ
Cái miệng giếng là cả bầu trời, mơ con ếch ngày trước ngõ
Đêm về ếch con lại buồn những vì sao xa
Nỗi buồn bay lên tầng 04 của tháp Maslow bỏ lại vũng lầy ao ta
Chẳng có ai thấy con đáng thương, con cũng nhận con không đáng thương
Có những công lao bị chối bỏ, có những tội ác được tán dương
“Có đáng buồn không, loại quỷ như mi không đáng được buồn”
Những hèn mọn cuộc sống và trả vay như thế
Chẳng thấm vào đâu với mênh mông bóng tối
Hơi ấm lan toả nơi nào, ở phía bên trong ống khói?
Con sẽ đặt mình vào vòng gai thép nóng
Không còn ong bướm ba hoa và nhìn mông kén giống
“Nếu nỗi đau của con là hoan hỉ của Ngài
Con xin nguyện suốt đời vác mang thập tự”

Con thèm niềm vui hưởng ở tầng đáy tháp Maslow
Những niềm vui hèn mọn, thức ăn và giường ngủ
Những thói quen đến nghiện ngập, con ngựa lại quen đường cũ
Con đã mất gì, trong chục năm yên bình, không dông bão bôn ba
Hay được gì, khi thận lọc hết các hóc môn trong não hôm qua?
Người học toán, nhưng thích viết chữ
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook

Trang trong tổng số 9 trang (83 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [6] [7] [8] [9]