Trang trong tổng số 78 trang (774 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [67] [68] [69] [70] [71] [72] [73] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Poet Hansy

Đoàn Dự
Suốt đời phụng hiến cho tình yêu


Tục ngữ bảo: “ Con gái đôi tai, con trai đôi mắt”, nghĩa là trong tình yêu, phái nữ thường vì đôi tai mà trái tim bị chinh phục, còn phái nam thường do đôi mắt mà thần hồn bị đảo điên. Cho nên người đàn bà suốt đời chỉ khao khát nghe được câu " Anh yêu em " từ người đàn ông mà họ thương yêu, còn người đàn ông thì ngược lại, suốt đời họ cứ trăn trở mãi với câu hỏi " Ta yêu ai?)”. Nếu ta đem câu hỏi này để chất vấn Kim Dung, ắt hẵn ông, với nụ cười hóm hỉnh, sẽ đưa ra hình ảnh đáng yêu của vị vương tử đa tình nước Đại Lý: Đoàn Dự!

Những nhân vật chính diện trong tác phẩm Kim Dung, cũng như trong các tác phẩm võ hiệp khác, thường là đối tượng thương yêu của nhiều trái tim kiều nữ, như Lệnh Hồ Xung, Trương Vô Kỵ.... Nhưng trong tình yêu của Đoàn Dự vẫn có chỗ khác biệt: đó là sự đắm say trong tất cả mối tình với những người con gái kiều diễm trên đời, mà chàng ta yêu ngay từ lần đầu gặp gỡ:kiss:. Từ Chung Linh, rồi pho thạch tượng cho đến Mộc Uyển Thanh... Chỉ đến khi gặp được Vương Ngữ Yên thì tất cả hình ảnh giai nhân trên thế gian này mới thực sự bị xoá nhoà đi như không còn nữa. Tự tòng nhất kiến khanh khanh hậu. Trần thế giai nhân tổng thị vô. (Kể từ một lần gặp được khanh khanh, thì tất cả giai nhân trên đời này coi như không còn nữa).

Vị vương tử đa tình họ Đoàn đi đến đâu đều đắm say tình yêu đến đó, như một thỏi sắt cứ mãi mãi bị hút bởi từ lực của giai nhân. Chàng ta chỉ tôn thờ nhan sắc, chẳng thèm quan hoài chi đến võ công hay quyền lực. Được cầm cương ngựa cho giai nhân là nỗi khát khao suốt đời của chàng ta. Mà hồng nhan thì có khắp trong thiên hạ, cho nên tình yêu của chàng ta cũng bén rễ khắp chốn khắp nơi:kiss:. Đối với chàng ta thì chỉ có tình yêu là tất cả, như một Xuân Diệu thời trai trẻ " Tôi khờ khạo lắm ngu ngơ quá, chỉ biết yêu thôi chẳng biết gì”. Nhưng trong tình yêu của Xuân Diệu " Yêu là chết trong lòng một ít” vẫn ngầm chứa nỗi khát khao được yêu lại, mà không đạt được nên đâm ra khổ đau và chết một ít trong lòng. Còn Đoàn Dự thì hơn thế, chàng ta tìm đến với người đẹp dường như chỉ để chiêm ngưỡng tình yêu dưới quan điểm mỹ học thuần nhiên. Yêu chỉ để mà yêu, yêu chỉ để thoả mãn nỗi khát khao tôn thờ vẻ đẹp, yêu như một sự bộc phát tuôn trào của những cảm xúc tự nhiên là muốn được phụng sự cho khách má hồng. Nhất là trong tình yêu chàng ta dành cho Vương Ngữ Yên. Suốt đời cứ mê mẫn lẽo đẽo theo nàng ta rong ruỗi khắp giang hồ, như một kẻ tuỳ tòng hờ, chỉ ước mong nàng hạ tứ ban cho một nụ cuời, một ánh mắt nhìn là mãn nguyện. Cái thiết tha say đắm đã được đẩy tới chỗ tận cùng “Ta đâu biết cõi vô tình vô tận, nhưng tình ta ta biết tận vô biên- Thơ Hồ Văn Thắng). Chàng công tử đa tình ấy như muốn tìm một chốn an tâm lập mệnh trong chút hương thừa của quốc sắc thiên hương! Vương Sóc, một nhà văn Trung Quốc chuyên bài xích Kim Dung, đã phê phán rằng nhân vật Đoàn Dự chỉ là hình ảnh lặp lại của anh chàng công tử ẻo lả đa tình Giả Bảo Ngọc trong kiệt tác Hồng Lâu Mộng của Tào Tuyết Cần mà thôi. Nói thế không khỏi cho chỗ oan uổng và bất công. Đoàn Dự làm gì uỷ mị đến mức sướt mướt khóc gió than mây như Giả Bảo Ngọc? Nhưng cả hai đều rất giống nhau ở điểm: xem nhan sắc, hay đúng hơn phái nữ, là biểu trưng cho những gì đẹp đẽ nhất trên cõi đời này. Giả Bảo Ngọc cho rằng cốt cách đàn ông được cấu tạo từ đất, còn cốt cách đàn bà thì được cấu tạo từ nước. Nước thì mềm mại, nhu nhuyễn, cho nên giai nhân thì mong manh và đáng yêu vô kể:kiss:!

Khi Đoàn Dự nhìn thấy Du Thản Chi - đang là Bang chủ Cái Bang - chấp nhận quì lạy Đinh Xuân Thu và gọi lão bằng sư phụ để mong lão tha chết cho A Tỷ, một cảnh tượng làm tất cả các nhân vật võ lâm trong đương trường phải phẫn nộ vì xấu hổ cho “thân phận nam nhi”, thì chàng ta lại thán phục và ngầm so sánh với mình. Chàng ta cứ ngỡ rằng tấm lòng mình dành cho Vương Ngữ Yên tưởng chừng như đã đạt đến chỗ sơn cùng thuỷ tận của tình yêu, đã đến mức hoan hỷ tận hiến tất cả thân tâm, nhưng ngẫm ra hãy còn thua xa Du Thản Chi, là kẻ tình nhân đã đạt đến trình độ yêu đương quỷ khốc thần sầu. Và chàng ta thầm khen Du Thản Chi mới đích thị là " bậc hiền thánh trong tình yêu” (tình trung hiền thánh)! Trong tình yêu của Đoàn Dự và Du Thản Chi không còn một chút dấu tích so đo tính toán của lý trí, còn “cái tôi” thì đã hoàn toàn biến mất để hoà tan trong đối tượng thương yêu. Hai ông " tình thánh” kia quả rất xứng đáng là những kẻ si tình vĩ đại nhất của mọi thời đại, suốt dưới vòm trời bốn bể năm châu!

Còn môn Lăng ba vi bộ kỳ tuyệt mà chàng ta học được, khi vô tình lạc vào thạch thất của phái Tiêu Dao sau núi Vô Lượng, cũng nhờ đắm say chiêm ngưỡng bức thạch tượng tạc một phụ nữ dung nhan tuyệt đại trông tợ thần tiên. Những kẻ muốn đùa cợt hoặc xúc phạm bức tượng ắt phải chết vì những mũi tên tẩm độc ngầm dấu trong các cơ quan rồi. Chỉ có chàng ta vì mê mẫn bức tượng, xem đó là bậc thần tiên giáng thế, nên mới chịu khó cung kính quì lạy đủ 1000 lạy! Và chính tấm lòng đa tình lãng mạn đó vô tình cứu chàng ta khỏi hoạ sát thân. Kim Dung đã cực tả cái thần trong đôi mắt của thạch tượng(*) làm người đọc liên tưởng đến sự quyến rũ kỳ diệu trong nụ cười Mona Lisa của Leonardo da Vinci. Nhan sắc ấy và đôi mắt ấy thì trách sao anh chàng đa tình Đoàn Dự không điên đảo thần hồn, hân hoan quì lạy, gọi bằng " Thần tiên nương tử, Thần tiên tỷ tỷ ", và hứa hẹn thời gian sau sẽ quay về đoàn tụ, dù vị “thần tiên nương tử” đó chỉ là pho thạch tượng! Cái tình yêu ấy đã được thăng hoa gần như thoát tục, và còn như muốn đi xa hơn cả cái khái niệm amor platonicus(**) trong văn học phương Tây. Dưới ánh sáng của tình yêu như thế, thì mọi vật dù vô tri giác cũng sẽ tràn đầy sức sống và được gán cho một linh hồn. Đó cũng là tình yêu mà sau này chàng ta mãi mãi dành cho người con gái diễm kiều thông tuệ Vương Ngữ Yên - một bản sao của pho thạch tượng thần tiên đó.

Ngoài nhan sắc, chàng ta chẳng thiết tha gì với những cái mà thiên hạ sẵn sàng đổ máu để tranh giành nhau. Đường đường là vị hoàng thân quốc thích của nước Đại Lý, chuẩn bị kế thừa ngôi vua, nhưng vì không muốn học võ công, không ham chính trị, nên chàng ta dấn thân phiêu bạt giang hồ, kết bạn với anh hùng hảo hán. Hễ thấy nơi nào có tranh chấp là chen vào can thiệp, bằng lý lẽ của anh đồ gàn, bất chấp họ có thèm nghe theo mình hay là không. Võ công thì siêu đẳng với tuyệt kỹ Lục mạch thần kiếm độc bá võ lâm, nhưng chàng ta chẳng thèm mơ màng chi cả, nên khi thì thi thố thần diệu tuyệt luân, lúc thì ngơ ngơ ngẩn ngẩn như đứa bé không biết võ công. Chỉ có một môn võ công chuyên dùng để “chạy trốn” mà chàng ta luôn sử dụng thành công, đó là những bước Lăng ba vi bộ. Chàng ta học bộ pháp kỳ tuyệt đó rất dễ dàng bởi vì nó chỉ dùng để tránh đòn mà không phải sát thương một ai..Như vậy mới hợp với tấm lòng đôn hậu của chàng ta: muốn tất cả mọi người vất bỏ hận thù, và sống chan hoà với nhau như anh em. Một anh đồ gàn rong ruỗi giữa cõi giang hồ đầy bất trắc và ân oán thị phi, để rao giảng thuyết " Tứ hải giai huynh đệ " của Khổng Tử bằng cái tâm trong sáng hồn nhiên, giống như một Don Quichotte ở phương Đông. Ấy vậy mà đôi khi những lời lẽ gàn gàn, tưởng chừng như dở hơi đó, lại cứu vãn được nhiều cục diện căng thẳng sắp đi đến chỗ bất khả vãn hồi, và võ công cũng không thể giải quyết được gì.

Kim Dung để cho Đoàn Dự kết nghĩa anh em với Tiêu Phong, Hư Trúc và mối giao tình của họ, như một dòng nước ngầm chạy suốt bên dưới tác phẩm Thiên long bát bộ, như để nêu lên những mối tư lường thâm huyền cho tư tưởng.

Nếu tạo hoá đã dùng đại lực lượng, đại ý chí để sáng tạo nên những vưu vật hiếm hoi, những cảnh tượng thiên nhiên hùng vĩ, thì con người phải biết thưởng ngoạn chiêm ngưỡng để khỏi phụ tấm lòng Hoá công, cái mà thơ Lý Hạ gọi là " Nguyên hoá tâm”. Cũng vậy, khi con người đã bỏ tâm huyết cả một đời người để sáng tạo nên những công trình trác việt, như một thể cách đáp ứng lại đức Sinh của tạo hoá, thì những kiệt tác đó của con người cũng không thể bị vùi chôn trong quên lãng được. Đỗ Phủ đã từng cảm thán “Văn chương thiên cổ sự, đắc thất thốn tâm tri”(***) (Văn chương là chuyện ngàn năm, được hay mất chỉ tấc lòng biết thôi). Nặn óc vắt tim, đẻo gọt gan ruột làm ra sách là để gởi lại cho hậu thế, mà không một ai biết đến, điều đó há chẳng đáng xót xa sao? Nhưng đâu chỉ trong văn chương, mà trong tất cả những công trình nghệ thuật do con người sáng tạo, đều là chuyện đem tấc lòng gởi vào thiên cổ cả, nên con người của vạn đại mai sau không có quyền để cho mai một. Do đó, khi Đoàn Dự phát hiện ra bao võ công uyên áo của phái Tiêu Dao còn lưu trong thạch thất núi Vô Lượng, nhưng lại hờ hững bỏ qua không chịu học, (vì ấn tượng mạnh nhất đối với chàng ta là pho thạch tượng chứ không phải các bí cấp võ công), thì Kim Dung phải bố trí cho người anh kết nghĩa của Đoàn Dự là Hư Trúc hưởng được toàn bộ chân truyền của các tuyệt kỹ đó trên cung Linh Thứu. Đó cũng là cách để Hư Trúc, thay mặt anh chàng tam đệ si tình, mà tạ lỗi với cổ nhân!

Nào phải chỉ có những cái hợp nhau mới tìm đến với nhau theo lẽ " Thanh khí ứng cầu ", mà những cái cực đoan cũng hay gặp gỡ nhau. Và chính hai cái thái cực đối nghịch, khi kết hợp lại, mới làm sáng tỏ thêm ý nghĩa đời. Ngạn ngữ phương Tây bảo " Les extrémités se touchent” cũng là ý đó. Một Đoàn Dự không thiết tha chi ngoài nhan sắc, một Tiêu Phong không thích gì ngoài rượu và võ công, hai người tưởng chừng như khác nhau một vực một trời đó, ở chỗ thẳm sâu lại vô cùng gần gũi nhau trong tâm hồn quãng đại. Kim Dung đã sâu sắc biết bao khi sắp xếp hai người đại diện cho hai cực đoan đó gặp nhau trên Tùng hạc lâu và kết nghĩa anh em. Để khi đối cực bên này đổ vỡ thì đối cực bên kia đi đến chỗ tựu thành, như một sự điều hoà và cứu vãn cho nhau.

Người anh hùng Tiêu Phong lạc bước vào Mê Cung, và đã kết thúc cuộc đời trong bi hận. Mối tình ngậm ngùi đau đớn của ông với A Châu đã vỡ tan cung bậc, thì chút tâm nguyện xem như phó thác lại cho người em kết nghĩa là Doàn Dự, để chàng ta tựu thành những gì ông để dỡ, bằng khối tình si đối với Vương Ngữ Yên. Tấm lòng đó của Đoàn Dự cho dẫu không cứu vãn được, thì cũng an ủi được rất nhiều cho những tình yêu ngang trái. Đoàn Dự sinh ra chỉ để phụng hiến cho tình yêu, và đối với một kẻ đa tình như chàng ta thì có lẽ trong tình yêu, người đàn bà không bao giờ có tuổi và người đàn ông không bao giờ có mối tình đầu!

__________
Chú thích:

(*) Trong đôi mắt như mơ màng có ánh sáng long lanh lưu chuyển, Sở dĩ pho tượng này giống hệt như người sống là nhờ đôi nhãn quang linh động… Thần sắc ở trong đôi mắt khó mà mô tả cho đúng: dường như mừng vui, lại dường như hờn oán; dường như chan chứa tình ý tha thiết sâu xa, lại dường như đau xót ngậm ngùi (Nhãn lý ẩn ẩn hữu quang thái lưu chuyển. Giá thạch tượng sở dĩ tự cực liễu hoạt nhân, chủ nhân đương tạ nhãn quang linh động chi cố… Nhãn quang trung đích thần sắc tiện thị nan dĩ mô tả, tư hỷ, tự vưu, tự thị tình ý thâm chí, hựu tự ảm nhiên thần thương)

(**) Platon (427-347 BC), triết gia duy tâm lừng danh thời cổ đại Hy Lạp. Ông không hề sáng tạo hay nói đến thuật ngữ tình yêu mang tên mình, nhưng ông xem khao khát tình dục như là phương tiện để làm nảy nở một tình yêu cao thượng hơn. Vào thời Phục Hưng khoảng năm 1533, Marsilio Ficino - một môn đồ Platon - mới sử dụng thuật ngữ amorplatonicus (tình yêu kiểu Platon) để chỉ tình yêu đôi lứa thiên về tinh thần, hướng về Thượng đế, Trong khoảng thế kỷ XX, từ nay được hiểu là tình yêu gữa những người đồng giới tính!!! Trong bài này, tôi dùng từ amor platonicus theo nghĩa thông thường ban đầu của Marsilio Ficino

(***)Thiên địa chi đại đức viết Sinh (Cái đức lớn của Trời Đất là đức Sinh – Kinh Dịch, Hệ từ thượng)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Poet Hansy

Tản mạn chuyện thất tình


Trong số các anh hùng hảo hán của Kim Dung tiền bối, Lệnh Hồ đại ca chính là ông vua thất tình. Được nuôi nấng từ khi còn là một đứa trẻ côi cút, sống chung ngọn núi với một đứa con gái, chứng kiến những lúc nó vui nó buồn, rồi lớn lên một chút với những đêm trăng luyện kiếm, rồi những lúc hiểm nguy trên chốn giang hồ có nàng bên cạnh, phải nói Lệnh Hồ Xung sinh ra là để nên duyên với Nhạc Linh San tiểu sư muội.

Nhưng than ôi duyên quá bẽ bàng, chỉ vì lòng tham vô đáy của Quân Tử Kiếm Nhạc Chưởng Môn mà trăng thề lỗi hẹn, oanh yến chia lìa. Lệnh Hồ Xung có cái tật là thích uống rượu, uống tới chỉ mút mùa lệ thuỷ luôn:nhau. Lúc thất tình lại càng uống bạo nữa, hổng đủ tiền thì cởi kiếm báu chơi luôn, rượu không chưa đủ, la cà đánh bạc bầu cua cá cọp với tụi đầu đường xó chợ nữa. Con người Lệnh Hồ Xung sống bằng tình cảm, không bằng bạo lực hay võ công. Nếu như Tống Thanh Thư lúc thất tình là bày mưu đặt kế hãm hại hòng chiếm đoạt Chu Chỉ Nhược cô nương, thì Lệnh Hồ Xung chỉ biết tìm quên bên bầu rượu:nhau. Rượu này là rượu thất tình nên càng uống càng đắng. Ôi sao sự đời nó ra nông nỗi này, Sư phụ hiểu lầm, Sư nương buồn bã, huynh đệ đồng môn không ai an ủi, thì sống làm chi nữa. Lệnh Hồ Xung hiệp khách quả thiệt thơ ngây, không hiểu đằng sau đó là cả âm mưu của Quân Tử Kiếm. Hiểm quá ai mà biết được, ngay cả người chung chăn gối, Nữ hiệp Ninh Trung Tắc, mà còn không biết nữa.

Cái đau của Lệnh Hồ Xung là bao nhiêu năm đôi trẻ cùng nhau lớn lên trong sự yêu thương trìu mến của Sư phụ, Sư nương. Vậy mà đùng một cái ... mà nào Lâm Bình Chi nếu đem so sánh với Lệnh Hồ Xung thì kiếm pháp có hơn gì cho cam. Kẹt một điều là nhà họ Lâm có một thứ bảo bối vô địch thiên hạ là Tịch Tà Kiếm Phổ. Vậy là đủ rồi. Nếu thời buổi ngày nay cái thứ nâng cao tầm cỡ con người là tiền bạc châu báu, là xe hơi nhà lầu thì ở thế giới giang hồ ngày xưa, Bảo bối Kiếm Pháp là trên hết, bất kể luân lý đạo thường. Ngày nay các bậc cha mẹ đáng kính có thể tỉ tê dụ dỗ con gái đem dâng cho kẻ có tiền, thì hồi xưa mấy ông Chưởng Môn Nhân có thể ám hại cả đệ tử ruột, hi sinh cả con gái để đoạt Kiếm Pháp. :chair:

Biểu hiện của thất tình thì cũng tuỳ người. Lệnh Hồ Xung đã vậy, còn mấy người khác thì sao? Nhân vật đẹp trai nhứt Minh Giáo là Hữu Sứ Phạm Dao ôm mối tình tương tư Tía Sam Long Vương, buồn rầu coi như tấm thân này cái thế võ công làm gì, lấy dao rạch mặt chơi, giả câm vài chục năm đặng chui vô hàng ngũ của Triệu Minh làm điệp viên. Con người của Phạm Hữu Sứ lúc tương tư ốm lăn lóc vẫn không quên nhiệm vụ. Khâm phục thay. Nếu ai cùng vậy đã là hay, đằng này lại có một Tống Thanh Thư bị cự tuyệt tình yêu đâm ra biến bạn thành thù, không phân biệt phải trái gì hết, bị tụi nham hiểm Trần Hữu Lượng bức cho phải bỏ thuốc độc các vị sư thúc, nào đã thoát nợ đâu, còn phải lụi Mạc Thất Hiệp một kiếm chết tốt, tay đã dính máu, khỏi kể đường về. Cũng tại thất tình mà ra nông nỗi.

Lệnh Hồ Xung bị tình phụ thật đáng thương, nhưng nàng Chu Chỉ Nhược còn đáng thương hơn nhiều. Đồng ý nàng đã dùng thủ đoạn ma giáo đẩy Triệu Minh ra biển, chém nát mặt Hân Ly... Nhưng vì chữ tình mà con người ta hành động vậy. Cái đáng thương ở đây là nàng bị bà Sư phụ Thượng Diệt Hạ Tuyệt đem ra làm vật hi sinh để thoả mộng bá chủ võ lâm, đến lúc chết vần còn trối trăn bắt Chu Cô Nương tìm mọi cách thực hiện âm mưu.

Trong cuộc đời Chu Cô Nương, điều đau đớn nhứt là bị mất chồng ngay trong ngày hôn lễ). Bị tình phụ như vậy, có là thánh thì cũng tìm cách rửa thù chứ đừng nói chi người phàm. Còn gì đau đớn hơn, mộng ước đêm hợp cẩn tan thành mây khói. Đó là một lỗi rất lớn của Trương Vô Kỵ. Thì ra trên trường tình, cũng phải tranh giành âm mưu hại nhau hay sao?

Có người thất tình bộc phát ra ngoài dữ dội, có người ngậm câm ôm mối tình sầu là Nghi Lâm tiểu ni cô. Không biết làm sao, chỉ biết bắt gia gia đem chàng về cho thoả nhớ mong. Tương tư cỡ đó, lại bị kẹt một điều là Lệnh Hồ Đại ca đã trao tim tặng ruột cho Linh San Sư muội rồi. Thôi chậm một bước coi như đau khổ một mình.

Nói đến thất tình cũng phải kể đến Quách Tương Nữ Hiệp, thầm lặng ôm mối tình với đại ca Dương Qua, chịu khép đời giang hồ, không màng đến tình yêu nam nữ nữa, lập nên Nga Mi Phái, lãng quên chuyện đời. Cũng như ông già Trương Tam Phong ôm mối tình câm trong suốt cả cuộc đời.

Vậy đó thất tình làm cho con người tốt hơn, đẹp hơn như Lục Vô Song, Trình Anh, Nghi Lâm,... nhưng cũng có thể dẫn con người đi đến những hành động xấu xa, phạm lỗi tày trời như Tống Thanh Thư. Biết sao được.

Lệnh Hồ Xung lúc đau khổ vì cú đá quá đẹp của Nhạc Linh San, thì đã có Thánh Cô Doanh Doanh nâng đỡ vỗ về, còn đàn hát cho nghe suốt đời nữa.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Poet Hansy

A Tử
Một đời hồng nhan bạc mệnh


Có chị thì phải có em cho đủ bộ. Đoàn A Tử cũng là một hồng nhan bạc mệnh đúng với ý nghĩa của nó. Cũng giống như cô chị A Châu, cô bé A Tử khi mở mắt chào đời đã không thể có được sự chăm sóc nâng niu của mẹ cha. Nhưng kém may mắn hơn cô chị, tuy là tì nữ nhưng dù sao cũng ở trong nhà một danh gia võ lâm, cô bé A Tử thông minh lanh lợi đã rơi vào cái vũng bùn nơi Tinh Tú Hải, làm đồ đệ của Tinh Tú Lão Quái Đinh Xuân Thu. Tuy trong truyện không đề cập tới nhiều, nhưng chúng ta ai cũng hiểu rằng đấy là một cái ổ rắn độc, không cẩn thận tất bị cắn ngay. “Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng”, ông bà ta dạy chả sai. Cô bé A Tử điêu ngoa xảo trá, tàn nhẫn ác độc cũng chỉ vì lớn lên trong phái Tinh Tú, nơi mà nịnh bợ, mặt dầy, cùng tôn chỉ “thà ta phụ người chứ đừng để người phụ ta” là những môn võ công lợi hại nhất. Cuộc sống như thế đối với một cô bé mới 15-16 tuổi quả là chẳng dễ chịu lúc nào. Những sự hồn nhiên ngây thơ của tuổi ô mai chẳng thể nào có được ở cái vũng bùn ấy. Chính cái tuổi thơ ấy đã gây ra biết bao bất hạnh cho cô bé sau này.

Cô bé ấy cuối cùng cũng gặp lại cha mẹ, nhưng vì bản tính của mình, đã hại chết Lăng Thiên Lý, nên bị mọi người chán ghét. Những tưởng tìm lại gia đình sẽ được hưởng một cuộc sống êm ấm, nào ngờ cha lại quay về Đại Lí, phút đoàn viên lại trôi qua mau. Sinh trong gia đình có cha lăng nhăng quả thật vô cùng bất hạnh.

Nỗi bất hạnh lớn nhất của A Tử chính là yêu phải người anh hùng của chúng ta, Tiêu Phong. Chỉ có điều trái tim Tiêu Phong đã chôn sâu vào lòng đất cùng A Châu rồi. A Tử lại không phải là A Châu nên chẳng thể nào thay thế được hình ảnh của chị mình trong trái tim Tiêu Phong. Một A Tử nhõng nhẽo, đanh đá đâu thể nào thay thế một A Châu thuỳ mị dịu dàng. Tiêu Phong là đại anh hùng, mà đại anh hùng thì rất có truyền thống chung tình. Thiên hạ có thể ca ngợi sự chung tình của Tiêu Phong, nhưng nó lại là nỗi bất hạnh của A Tử. Còn gì đau khổ hơn khi ngày ngày đối diện với người mình yêu mà chẳng thể thổ lộ tâm tình? Cũng chỉ vì quá yêu Tiêu Phong mà A Tử đã làm một chuyện dại dột: định đánh bị thương Tiêu Phong để được chăm sóc cho tỉ phu!!! Kết quả là ăn một chưởng tí nữa là đi bán muối. Cũng chỉ vì quá yêu Tiêu Phong, yêu quá hoá giận, cho nên mới bị mù mắt. Thiên hạ có thể nói A Tử bị báo ứng như thế cũng do mình tự chuốc lấy mà thôi, nhưng mấy ai nghĩ đến bản tính độc ác của A Tử từ đâu mà có. A Tử luôn luôn cô đơn. Mọi người không quan tâm đến cô bé đã đành, ngay cả người tỉ phu thân thiết nhất thì trái tim cũng gửi tận đâu đâu, chỉ vì trách nhiệm mới chăm sóc cho cô mà thôi. Tiêu Phong có thể là một đại anh hùng, một cao thủ võ lâm xông pha vạn quân như chỗ không người, nhưng ông không phải là một nhà tâm lí học giỏi giang. Giá như, phải chỉ giá như thôi, Tiêu Phong quan tâm tới A Tử một tí, dịu dàng với cô một tí thì bi kịch đã không xảy ra. Có điều Tiêu Phong vẫn mãi mãi là Tiêu Phong. Ông không có cái thói đa tình hào hoa của Đoàn Chính Thuần, cũng không có cái tình cảm văn nhân ấm ớ như Đoàn Dự. Trái tim ông đã theo A Châu xuống dưới cửu tuyền rồi. Tiêu Phong chung tình, A Tử si tình, Du Thản Chi lại càng si tình. Một cuộc rượt đuổi vì tình yêu không có kết quả, một cái vòng luẩn quẩn không mối gỡ ra. Cuối cùng cả ba cùng chôn thân nơi vực sâu ngàn trượng. Du Thản Chi chết không đáng tiếc, Tiêu Phong thì đã chết về phần hồn từ lâu lắm rồi, chỉ đáng thương cho cô bé A Tử đã sớm lìa bỏ cuộc đời khi tuổi chưa đầy đôi chín chỉ vì một nỗi si tình đáng thương. Hỏi thế gian tình ái là chi?
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Poet Hansy

Đại Lý Hoàng Thái Đệ Đoàn Chính Thuần
& các hồng nhan tri kỈ


Thiên long bát bộ là tác phẩm có nhiều hồng nhan bạc mệnh nhất. Đau khổ nhất dĩ nhiên là chị em A Châu và A Tử, tuy nhiên các nhân vật nữ khác cũng không hạnh phúc gì.

Trước hết phải kế đến vợ và tình nhân của Đoàn Chính Thuần. Mang tiếng là Trấn Nam Vương phi nhưng thử hỏi Thư Bạch Phụng đã hưởng được bao nhiêu ngày ân ái mặn nồng? Mỗi lần chồng ra đi là lại có thêm một tình nhân mới. Để đến nỗi một vị Vương phi thân vàng lá ngọc vì quá tức giận đức lang quân mà đã trao thân cho một tên khất cái dơ bẩn (tên này may không thuộc Cái Bang, nếu không Kiều Phong nhất định nghiêm trị). Sau đó lại để tóc đi là đạo cô, bao năm trời không trở lại Vương phủ, cuối cùng tự tử theo chồng. Một người phụ nữ tuy sống trong nhung lụa cao sang, nhưng không thể giữ được người đàn ông của mình bên cạnh thì cho dù có cao lương mĩ vị, kẻ hầu người hạ cũng cảm thấy vô vị mà thôi.

Bên cạnh đó là những người tình nhân của Đoàn Chính Thuần. Số phận của họ cũng chẳng may mắn gì. Tu La đao Tần Hồng Miên trốn mình trong u cốc, đến con gái cũng không cho nhận mặt. Nguyễn Tinh Trúc thì phải đem con cho người khác nuôi, cô đơn chờ đợi nơi Tiểu Kính Hồ. Cam Bảo Bảo, Vương phu nhân vì con dại mà phải chịu gả vào nhà họ Chung, họ Vương, đánh mất cả tuổi xuân của mình. Tất cả cũng chỉ vì một chữ “tình” mà chịu hi sinh. Đoàn Chính Thuần hỡi Đoàn Chính Thuần, sao ông lại tốt số thế)?

Cũng có lẽ vì Đoàn Chính Thuần đã làm nhiều người phụ nữ đau khổ cho nên tất cả con gái của ông đa số đều bất hạnh cả. A Châu, A Tử chết tức tưởi. Người thứ ba lại là Hương Dược Xoa Mộc Uyển Thanh. Chỉ vì một lời thề “ai thấy được mặt ta thì phải làm chồng ta”, cô gái ngây thơ trong trắng đã gửi trọn trái tim cho người đường huynh Đoàn Dự của mình. Chịu biết bao gian lao khổ cực vì người yêu để cuối cùng chỉ đổi lại được hai tiếng “đại ca”. Cho dù cuối cùng Đoàn Dự có thể lấy cả ba cô Vương Ngữ Yên, Mộc Uyển Thanh, Chung Linh, nhưng trái tim chàng đã hoàn toàn trao cho Vương Ngữ Yên, không còn chỗ cho Mộc Uyển Thanh nữa rồi. Kết thúc tác phẩm Kim Dung tuy không đề cập đến số phận của Mộc Uyển Thanh, nhưng độc giả có thể đoán được nàng sẽ chẳng vui vẻ gì. Chung Linh ngây thơ nhí nhảnh, Đoàn Dự là đại ca hay là chồng nàng cũng không quan tâm, nhưng Mộc Uyển Thanh, với trái tim nhạy cảm của mình, chắc chắn sẽ không có hạnh phúc nơi hoàng cung Đại Lí cô đơn lạnh lẽo để ngắm nhìn Đoàn Dự hạnh phúc bên Vương Ngữ Yên.

Những nhân vật nữ trong Thiên long bát bộ đều khổ vì tình. Từ A Châu, A Tử cho đến Thiên Sơn Đồng Mỗ hay Lý Thu Thuỷ, những ân oán hận thù đau khổ cũng chỉ vì một chữ “tình” mà ra. “Đa tình tự cổ không dư hận”, tại sao thế gian lại khổ vì tình?
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Poet Hansy

Tiêu Phong
Người anh hùng trong mê cung của định mệnh


Một chiêu cực kì cương mãnh trong Hàng Long thập bát chưởng tung ra, và A Châu - trong lốt cải trang Đoàn Chính Thuần - đã ngã gục dưới ánh sấm chớp loè và cơn mưa đêm tầm tã. Kim Dung đã bố trí cái chết oan uổng của cô tì nữ thông minh A Châu trong một bối cảnh vô cùng thê lương và bi đát. Tiêu Phong lặng người ôm xác chết người yêu do mình lỡ ra tay ngộ sát. Cùng với cái chết của A Châu, một Tiêu Phong chỉ biết rượu và võ công đã chết, sự thanh thản tâm hồn đã cáo chung và từ đây kẻ anh hùng kiệt xuất của Kim Dung bắt đầu cung bật của đoạn trường khổ luỵ.

Trong tất cả các nhân vật của Kim Dung, có lẽ chỉ có Tiêu Phong là nhân vật gây ấn tượng sâu đậm nhất về thân phận bi tráng của người anh hùng trong mê cung của định mệnh. Số phận của ông thật là nghiệt ngã. Thoạt tiên ông ngỡ mình là người Hán, và với tư cách là Bang chủ Cái bang, ông đã vì xứ sở Hán mà phục vụ. Vốn bản chất sôi nổi anh hùng, cả đời ông chỉ giao du cùng hảo hán khắp giang hồ. Ông không hề biết đến tình yêu, chưa bao giờ biết rung động trước một khách má hồng nào, dẫu người đó có thuộc nòi thiên hương quốc sắc. Ông chỉ đam mê rượu cùng võ công. Và chính cái đó đã dẫn đến thảm kịch của đời ông, một thảm kịch cực kì bi tráng.

Một trang hán tử vô cùng kiêu dũng, là niềm ước mơ của biết bao nhiêu khách má hồng thế mà ông cứ vô tình đi giữa cõi đời, cứ mãi mãi “ví dầu trần gian có người quốc sắc, thì ta cũng chỉ dừng chân vuốt mặt rồi đi”, cứ hờ hững với tấm lòng say đắm của người ta, ông xem trọng rượu và võ công hơn nhan sắc, trách nào người ta không hờn dỗi. Từ hờn dỗi biến thành hờn căm. Rồi từ hờn căm đi đến hận thù và tìm cách trả thù cũng không xa. Định Mệnh đã muốn thay mặt cho khách má hồng trả thù anh chàng Narcisse phương Đông. Và người được Định Mệnh chọn ra để làm công việc ấy lại là Mã phu nhân, vợ của Phó Bang chủ Cái bang. Một phu nhân dung nhan tuyệt đại, luôn tự hào về sắc đẹp của mình, đã khiến biết bao nhiêu khách anh hùng điên đảo thần hồn chỉ bằng một khoé mắt thu ba hoặc một nụ cười hàm tiếu. Trong một buổi tiệc lớn của Cái Bang, khi các khách anh hùng dự tiệc đều ngây ngất trước sắc đẹp của Mã phu nhân, thì Tiêu Phong chỉ chào nàng chiếu lệ và say sưa uống rượu với quần hào. Tiêu Phong vô tình như xem phu nhân không có mặt trên đời! Vì tình yêu vô vọng, và vì tự ái, phu nhân rắp tâm báo thù. Báo thù bởi vì người mà mình thầm yêu lại không quan tâm đến mình như bao người khác:help1:. Tìm mọi cách báo thù người mình yêu, khiến cho họ thân bại danh liệt dù điều đó làm cho trái tim mình thêm tan nát! Tâm lí người đàn bà khi yêu, khi ghen thực cực kì mâu thuẫn và phức tạp). Có lẽ chỉ có thần thoại Hy lạp và các bi kịch của Shakespeare, Racine mới sánh kịp ông Kim Dung vễ lãnh vực này.

Khi tài liệu mật về Tiêu Phong được Mã phu nhân công bố trước quần hào Cái bang, với sự dàn dựng công phu của trưởng lão Cái bang Bạch Thế Kinh, người ta mới sững sờ phát hiện ra thân thế thật của Tiêu Phong. Ông vốn là người Khất đan. Song thân ông, năm xưa khi đi ăn tiệc nơi Nhạn môn quan đã bị quần hào Trung nguyên, tưởng lầm là những người có âm mưu xâm nhập Trung nguyên, nên phục kích vây đánh chết. Lúc đó ông mới chỉ là một hài nhi còn ẵm ngửa. Ông được quần hào đưa về chùa Thiếu Lâm nuôi dưỡng và rèn luyện võ công, xem như để chuộc lại phần nào lỗi lầm trong cuộc giết người vô tội. Vốn tư chất thông minh, đôn hậu và có khí độ trầm hùng, nên chỉ sau một thời gian, ông trở thành Bang chủ Cái bang. Ông hồn nhiên sống như người Hán và xem người Khất đan như kẻ thù. Ông trở thành biểu tượng của hào khí và võ công, khiến tất cả các tay cao thủ của hai phái chính tà đều ngưỡng mộ. Thế mà đớn đau thay, khi thân thế ông bị phát hiện, dù còn đang là nghi án, thì số đông quần hào lại nhanh chóng quay lưng và phủ nhận tất cả những gì tốt đẹp của khách anh hùng. Người anh hùng của Kim Dung từ nạn nhân của một trái tim hờn ghen uất hận tiếp tục biến thành nạn nhân của một mưu đồ chính trị: đó là âm mưu lật đổ ngôi vị Bang chủ của ông. Tâm lí con người cổ kim xưa nay đều có một điều quỉ dị kì lạ, ấy là khi chứng kiến sự sụp đổ của một thần tượng hay một người đang được tôn vinh thì trong thâm tâm họ lại cảm thấy một niềm hoan hỉ và thoả mãn ngấm ngầm[-X! Sau đó, Tiêu Phong bị xua đuổi khỏi cả hai phái chính tà. Trong tâm trạng cực kì hoang mang đau đớn, ông quyết tâm đi tìm cho ra nguồn gốc thân thế của mình. Trên đường điều tra, ông lại tiếp tục bị ngộ nhận là giết cha mẹ nuôi Kiều lão, giết ân sư Huyền Khổ và chịu bao nỗi oan uổng khác. Khi ôm A Châu đến Tụ Hiền trang để cầu Tiết Thần Y chữa bệnh, ông mới biết quần hào đang tụ họp nơi đây để tìm cách đối phó với ông, một người giờ đây bị xem như là một tên cực gian ác, một kẻ thù chung của võ lâm! Một trong những bi kịch của cuộc đời là nhiều khi vô tình tạo ra ngộ nhận và đẩy con người vào chỗ ngờ vực hận thù. Lắm lúc con người muốn làm việc thiện mà không được và muốn tránh việc ác cũng không xong:whistling. Thôi được, các ngươi trước kia đã từng là bạn hữu của ta, có người còn mang ơn ta nữa, giờ đây Định Mệnh đã bôi mặt ta lem luốc không cho bạn bè võ lâm đồng đạo nhận ra ta nữa, lời ta nói không còn ai nghe ra nữa, đính chính không xong, biện bạch không được thì hào khí ta trỗi dậy trong huyết quản, ta sẽ cùng quần hào các ngươi uống cạn một chén rượu tuyệt tình rồi quyết tâm cùng nhau một phen sống mái để tỏ rõ mặt hùng anh! Trong tất cả tác phẩm của Kim Dung, trận huyết chiến đơn thân độc đấu giữa Tiêu Phong với quần hùng tại Tụ Hiền trang có lẽ là trang sử bi tráng vào hào hùng nhất trong lịch sử võ lâm. Trong Ỷ Thiên Đồ Long kí, khi Trương Vô Kỵ xuất hiện ngẫu nhiên trên Quang Minh đỉnh để một mình đánh bại tất cả quần hùng, cứu Minh giáo khỏi thảm hoạ bị tận diệt, thì chàng thiếu niên anh hùng đó dựa vào môn Càn Khôn Đại Nã Di siêu tuyệt và tấm lòng đôn hậu để hoà giải tình thế nguy cấp. Lúc đó, Vô Kỵ chỉ là một chàng thiếu niên hoàn toàn xa lạ với cả hai phe, người bị thua lại được chỉ điểm thêm võ công, ai cũng hân hoan cảm tạ. Phe chính giáo do phái Võ Đang đại diện không muốn lợi dụng thời cơ để tận sát phe Minh giáo, họ cùng quần hùng rời Quang Minh đỉnh ra đi trong tâm trạng hân hoan với là cờ sáng ngời chính nghĩa: Công đạo võ lâm vẫn được duy trì. Nó khác hẳn cuộc huyết chiến của Tiêu Phong nơi Tụ Hiền trang. Đệ huynh đồng đạo không nhìn nhận ra nhau và gây nên thảm cảnh tương tàn. Bi kịch nối tiếp theo bi kịch, ngộ nhận chất chồng lên ngộ nhận. Máu càng đổ, hận cừu càng kết chặt, oan khiên càng nặng nề thêm. Cứ điên cuồng cùng nhau đem hết sức lực bình sinh quyết đấu, đem tính mạng phiêu bồng ra chơi trò chơi kì tuyệt của Định Mệnh, cứ tự cuốn trói nhau vào mới bòng bong rối mù của ân oán thị phi cực kì phi lí để rồi mai đây, khi tỉnh ngộ và dừng tay lại, nhìn ra nhau chân dung của đệ của huynh, thì buổi trùng lai cuối cùng nơi Nhạn môn quan đã nhuộm quá nhiều sắc màu ngậm ngùi cay đắng! Rồi cuộc truy tìm thân thế đưa đẩy Tiêu Phong đến chỗ ngộ sát người yêu duy nhất trong đời là A Châu khi hai người đã ước nguyện sẽ từ giã giang hồ, cùng tìm về Nhạn môn quan để sống cuộc sống thanh bình chăn dê trên đồng cỏ. A Châu, do ngộ nhận, cứ ngỡ người cha mà mình không dám nhìn nhận - Đoàn Chính Thuần - là chủ mưu trong việc giết cha mẹ Tiêu Phong năm xưa ngoài quan ải. Còn Tiêu Phong cũng không biết người mà mình yêu thương hơn cả tính mệnh, nguồn an ủi duy nhất trong đời, lại chính là con của Đoàn Chính Thuần. Khi hội diện với Đoàn Chính Thuần nơi rừng trúc, Tiêu Phong hỏi về thân thế của một hài nhi là mình thì Đoàn Chính Thuần lại ngỡ là hỏi về một đứa con rơi ngày trước của ông. Cuộc đối thoại vô tình lại càng tăng thêm ngộ nhận. Lời lạc điệu, tiếng lạc âm. Mọi mối cảm thông đều bị cắt đứt. Định Mệnh đã giăng một màn lưới oan nghiệt để không ai còn nhận ra nhau! Đối diện nhau mà cứ như lạc trong cõi sương mù. A Châu vì chữ Hiếu đã tự nguyện đem thân mình ra hoá giải mối oan cừu không có thực! Hiếu Tình đôi đường không trọn thì chỉ còn có cái chết mà thôi. Người con gái thông minh, đáng yêu mang nặng tâm hồn phương Đông đó đã tìm cách điều hoà những mâu thuẫn trong đời bằng một giải pháp bi thương! Tình yêu chân chính đầu đời luôn mở ra những chân trời vô biên và tuyệt đích khiến cho con người trở nên cao thượng. Và để đạt đến chân trời đó, đôi khi con người sẵn sàng khước từ cả đối tượng thương yêu và hân hoan chấp nhận hi sinh. Trong dang dở, trong đau khổ, thậm chí trong cái chết, lòng người vẫn tự hào vì đã sống xứng đáng với tình yêu đó. Cái chết oan nghiệt của A Châu đã làm sáng tỏ những điều ngộ nhận nhưng tất cả đã quá muộn màng! Mọi người lần lượt bỏ đi chỉ còn một mình Tiêu Phong ôm xác A Châu kêu gào giữa cảnh đồng không! Võ công quán thế, hào khí ngất trời. Tất cả những cái đó nào có nghĩa gì trước cái xác lạnh giá của người yêu? Bi kịch ngàn năm của con người vẫn hiện ra đấy trong các kiệt tác kim cổ Đông Tây. Đấng Tối cao vẫn cứ muôn đời lặng thinh trước những tiếng kêu trầm thống tuyệt vọng của con người. Trong Le Malentendu của A. Camus, người câm đã bỏ đi khi người mẹ ra sông tự vẫn vì do ngộ nhận lỡ giết con trai, bỏ lại một mình Martha đang kêu bào, đối diện với sa mạc nhân gian! Tiêu Phong không có được diễm phúc như Trương Thuý Sơn là được cùng chết với Hân Tố Tố để nối kết những gì còn để dang dở trong cuộc sống (Ỷ Thiên Đồ Long kí), mà chàng buộc phải sống để truy tìm thân thế trong khi chỉ muốn được chết để tạ tội với A Châu! Cuối cùng, Tiêu Phong phát hiện ra phụ thân là Tiêu Viễn Sơn vẫn còn sống. Ông cũng chính là ân nhân đã cứu thoát Tiêu Phong ra khỏi Tụ Hiền trang trong cơn nguy khốn. Và đau đớn thay chính Tiêu Viễn Sơn đã tự tay đẩy con mình vào những cảnh ngộ oan uổng trớ trêu. Ông đã tự tay giết chết những nạn nhân rồi đổ hoạ cho con trai! Hai cha con nhận diện ra nhau ở giai đoạn cay đắng dị thường trong Mê Cung Định Mệnh. Cùng với bi kịch thầy trò Thành Khôn - Tạ Tốn (Ỷ Thiên Đồ Long kí), Kim Dung đã dày công bài thiết thêm bi kịch cha con Tiêu Viễn Sơn - Tiêu Phong như một ngẫu nhiên để song đôi về những oan nghiệt tồn sinh. Cuộc gặp gỡ hai phái chính tà trên đỉnh Thiếu Lâm tưởng chừng rơi vào chỗ bất khả vãn hồi thì nhà sư quét rác vô danh trong Tàng Kinh các xuất hiện, dùng võ công siêu tuyệt và Phật pháp vô biên để hoá giải mối oan cừu giữa Tiêu Viễn Sơn và Mộ Dung Bác, đồng thời khai ngộ cho hai nhân vật kiêu hùng đó khiến họ tỉnh ngộ và qui y cửa Phật. Một lần nữa Kim Dung lại nhờ đến Phật pháp để hoá giải oan cừu. Cõi đạo mênh mông Đông phương luôn có chỗ để con người hồi tâm quay về tìm cách hoá giải mọi ân oán thị phi khi chúng bị đẩy đến chỗ tột cùng và mọi biện pháp giải quyết tưởng chừng như bế tắc: Sơn cùng thuỷ phúc nghi vô lộ. Liễu ám hoa minh hựu nhất thôn (Đến chỗ sơn cùng thuỷ tận cứ ngỡ như không còn lối nữa, thì lại thấy thấp thoáng có một thôn xóm trong những rặng liễu mờ và những cành hoa sáng - thơ Lục Du). Trong khi xưa nay quần hùng đều lên án và nguyền rủa Tiêu Phong thì nhà sư vô danh dị thường đó lại hết lời ca tụng! Sách ông Kim Dung thường âm thầm mở ra những khoảng vắng lặng để ta có dịp suy ngẫm thêm về Đức Lí Uyên Nguyên. Tiêu Viễn Sơn đã xuất gia, nhưng Tiêu Phong lại phải âm thầm sống để chăm lo cho A Tử theo lời trăn trối của A Châu, dù từ sau cái chết của người yêu, tâm hồn ông bắt đầu đối diện với sự trống vắng hãi hùng. Tiếng sáo chăn dê mơ hồ trên đồng cỏ Nhạn môn quan vẫn vọng về như một sự đoạ đày của kỉ niệm. Ông Kim Dung lại càng đẩy cái đoạn trường của tình yêu lên cao độ khi để cho nhân vật A Tử yêu người anh rể Tiêu Phong, bên cạnh đó lại bài thiết thêm mối thảm kịch của Du Thản Chi trong mối tình si dại cuồng điên đối với A Tử! Suốt quãng đời còn lại, mỗi lần khuyên giải A Tử, Tiêu Phong rất ít khi nhắc đến A Châu, nhưng mỗi khi đọc, ta vẫn hình dung được tâm hồn ông và cảm thấy ngậm ngùi khôn tả. Ở đoạn cuối tác phẩm, để cứu quần hùng bị kẹt tại Nhạn môn quan và buộc vua Liêu lui binh không được xâm lược Trung Nguyên, Tiêu Phong đã dùng võ lực áp chế nhà vua bẻ tên thề trước ba quân, rồi ông dùng tên đâm vào ngực tự vẫn để giữ trọn chữ trung thì ta hiểu đó chỉ là cái cớ. Tiêu Phong đã chết thực sự từ sau cái chết của A Châu! A Tử móc mắt ném trả lại cho Du Thản Chi rồi ôm xác Tiêu Phong rơi vào vực thẳm để Du Thản Chi mù loà kêu gào tên người yêu giữa cảnh trời chiều quan ải. Trong tất cả các tác phẩm Kim Dung, Thiên long bát bộ là bộ sách hay nhất và chỉ có Thiên long bát bộ mới có cái chung cục đau thương đến cực độ nhường kia. Và dường như định mệnh luôn luôn đem bi kịch vây quanh cuộc sống của những kẻ anh hùng?
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Poet Hansy

Mối tình kỳ lạ của
Chu Bá Thông & Anh Cô


Tình yêu giữa Chu Bá Thông & Anh Cô là một tình yêu mập mờ, một tình yêu trẻ con và một tình yêu …ngớ ngẩn. Chúng ta sẽ không bao giờ quên hình ảnh một “lão” ngoan đồng ngây ngây ngô ngô, phủi tay ném trả Anh Cô chiếc khăn tay, rồi bỏ đi trước con mắt cực kỳ đau khổ của người con gái ấy. 2 người họ gặp nhau rồi quen nhau, thân thiết với nhau, quyến luyến nhau, tất cả giống y như một trò chơi. Một bên là một gã khờ giỏi võ, một bên là một cô gái đa tình hiếu động. Gã khờ ấy đã làm những việc mà chính gã cũng không biết là việc gì. Gã đã hớp hồn một cô gái, đã khiến một hoàng phi cao quý phải trao gửi tất cả. Thế mà gã vẫn không hay biết gì. Tự ngàn xưa đã có một câu nói rất đúng: “đàn bà trong thiên hạ này đều là của ta, trừ vợ của bạn bè”). Gã khờ ấy đã phạm vào đại kỵ ấy, đã khiến thể diện của môn phái gã mất cả. Xưa nay người ta vẫn nói vì tình mà một con người có thể làm tan nát tất cả, thế nhưng việc làm này của gã thì có lẽ chưa phải là vì tình. Gã đã bỏ đi, đã khiến “bạn” gã mất mặt, khiến sư huynh gã mất mặt, và khiến cô gái kia đã chết một nửa. Đa phần chúng ta đều trách cứ Chu Bá Thông, nhưng sự ra đi “ lạnh lùng” ấy của gã lại là một giải pháp cực kỳ cao minh. Nếu đồng ý lấy Anh Cô thì nhất định là nàng vui vẻ, gã cũng vui vẻ. Nhưng còn Đoàn Hoàng Gia, liệu lão có còn mặt mũi nào?. Một đại tông sư võ học mà để người ta đến nhà cướp vợ ư?. Sư huynh lão sẽ ra sao? Đúng là không thể lường trước được hậu quả. Tự tử để đền tội ? Cách này xem ra không hợp với gã, mà trước đấy sư huynh gã đã định giết gã rồi, Đoàn Hoàng Gia đã không muốn giết gã, thì tự tử lại càng làm gã tức giận. Thôi thì đi béng đi là hay nhất.

Nào ngờ tình yêu không phải tầm thường. Ngay một lúc nào đấy thì người ta khó mà xác định được có yêu một người hay không? Mà yêu hay không yêu một người chỉ có thể khẳng định khi đã xa cách nhau rồi. Nếu yêu thì ngày mong đêm nhớ, nếu không yêu thì chẳng chút vấn vương. Ở đây Chu Bá Thông & Anh Cô đều đã nhớ về nhau, luôn nhớ về nhau, thế thì đúng là họ yêu nhau rồi. Tình yêu đã khiến Anh Cô ngày đêm học tính toán ngũ hành để đi cứu Chu Bá Thông. Tình yêu đã khắc ghi trong tâm trí Chu Bá Thông ngay cả khi lão biết chắc mình sẽ chết. Đấy mới là tình yêu chân chính.

Trên 50 năm trời xa cách, cuối cùng thì đôi trai gái cũng được gặp nhau, cũng được cùng sống với nhau. Nhưng khi ấy thì họ không còn là đôi trai gái nữa. Họ đã là những lão nhân tóc trắng. Tóc trắng chẳng qua là quy luật của thời gian & tạo hoá. Họ sống yên ấm ở một nơi đầy hoa, đầy hương, đầy mật. Một nơi mà ngày xưa họ đã từng mơ đến & cuối cùng cũng đã được toại nguyện.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Poet Hansy

Trình Linh Tố
Một mảnh tình, một cánh hoa rơi


Tôi kể ngày xưa một mối tình
Một người con gái tuổi còn xanh
Ngậm ngùi một kiếp hoa rơi lạc
Một mảnh hương tình luống mong manh

Người con gái ấy họ Trình, tên Linh Tố, chữ “Linh” trong “Linh khu”, chữ “Tố” trong “Tố vấn”. Cái tên thanh nhã, sâu sắc gợi lên những ấn tượng đầu tiên về một con người. Nàng xuất hiện trong bộ dạng một cô thôn nữ đang tưới hoa trên con đường đi tìm Độc thủ Dược Vương của Hồ Phỉ. Kim Dung tiên sinh đã không dành cho người con gái này vẻ trầm ngư lạc nhạn, thoát tục thanh cao như những cô gái khác. Nàng gầy gò ốm yếu, mặt mày xanh xao, thân hình bé nhỏ như đứa trẻ 14, 15 tuổi. Nhưng đặc biệt, nổi bật lên tất cả là một đôi mắt sáng trong lạ kỳ, lấp lánh tinh quang. Trong đôi mắt ấy thẳm sâu một tâm hồn thuần khiết, cao thượng, một tấm lòng đẹp đẽ tinh khôi như giấy trắng, ấm áp và êm dịu như ánh ban mai:“>.

Nàng chính là đệ tử chân truyền của Độc thủ Dược Vương lừng danh thiên hạ. Gặp được người con gái này, Hồ Phỉ xem như vô cùng may mắn, không những đạt được mục đích của chuyến đi muôn vàn khó khăn, tìm thần y cứu chữa đôi mắt cho Miêu Nhân Phụng mà còn khám phá bao điều bí ẩn lạ kỳ đằng sau huyền thoại về Độc thủ Dược Vương. Còn Trình Linh Tố, nàng đã gặp tiểu anh hùng Hồ Phỉ, gặp được mối tình của mình, oan gia của mình, và ý nghĩa cuộc đời mình. Tự lúc nào, người con gái sắc sảo thông minh ấy đã đem lòng yêu thương chàng trai nghĩa hiệp, và từ đó, nàng bỏ lại cuộc sống bình yên chốn thôn quê, ra đi cùng Hồ Phỉ, ở bên chàng và bảo vệ cho chàng đến cuối cuộc đời.

Nhưng mối tình thơ ngây của Trình Linh Tố cuối cùng cũng chỉ là mối tình đơn phương vô vọng. Hồ Phỉ từ lâu đã có trong tim hình bóng người nữ nhi khác. Trình Linh Tố hiểu rõ điều đó, nàng biết Viên Tử Y xinh đẹp hơn mình, và hơn cả, nàng biết rằng con người trọng tình trọng nghĩa như Hồ Phỉ sẽ mãi chân thành với tình yêu dành cho cô nương áo tím thanh tú diễm lệ kia. Nàng xót xa nhận lời kết nghĩa huynh muội cùng Hồ Phỉ, lắng nghe từng lời chàng tâm sự, tỏ bày tình cảm của mình dành cho Viên Tử Y mà nuốt thầm nước mắt. Một người nhi nữ ngày ngày nhìn ý trung nhân lo lắng, tương tư người con gái khác thì còn nỗi đau nào chua xót hơn! Nhưng Hồ Phỉ dường như không nhận ra điều đó, chàng không hiểu hay cố tình không hiểu, cứ vô tâm đối xử với Trình Linh Tố như một người tiểu muội, lo lắng, che chở cho nàng chung quy chỉ vì hai chữ “chi lan”. Hoa trôi hữu ý, nước chảy vô tình, Trình Linh Tố vẫn ngậm ngùi ôm mối tình thơ, chôn chặt trong lòng nỗi niềm thầm kín. Từng ánh mắt, nụ cười, từng cử chỉ, lời nói chan chứa thâm tình của nàng ẩn chứa một niềm đau xót vô bờ. Nàng vẫn dành một vị trí quan trọng trong lòng Hồ Phỉ - một người em gái tâm tư tinh tế, hiểu rõ tâm ý người khác, thông minh, chu đáo, toàn vẹn trước sau, đã bao lần cứu chàng thoát khỏi nguy biến, một người bạn tri âm để chàng dốc bầu tâm sự - nhưng mãi mãi nàng không bao giờ đến được chỗ đứng cao nhất, thiêng liêng nhất mà Hồ Phỉ dành cho người trong mộng. Đó là bi kịch của cuộc đời nàng, bi kịch về một tình yêu mãi mãi không bao giờ được đáp lại.

Vì lẽ gì Trình Linh Tố lại theo Hồ Phỉ từ bỏ chốn thôn quê - nơi nàng đã bao năm sống cuộc đời bình yên lặng lẽ? Tại sao nàng không nuôi ước mộng trở thành Độc thủ Dược Vương thứ hai tiếng tăm lừng lẫy, quyền uy và danh vọng? Tại sao nàng bỏ lại tất cả, suốt đời theo đuổi một mối tình đơn phương vô vọng, hy sinh quá nhiều, thậm chí cả sinh mạng nhỏ bé của mình vì nó?

Vấn thế gian, tình thị hà vật?
Trực giáo sinh tử tương hứa

Chữ “tình” thật lắm nỗi éo le. Nhân loại muôn đời không bao giờ hiểu hết được bản chất và cội nguồn của tình yêu. Tình yêu làm cho con người hạnh phúc, đắm say đến mức nào? Khổ đau, oan trái biết là bao? Sao con người cứ mãi vì một chữ “tình” mà quên đi tất cả?

Chỉ biết rằng Trình Linh Tố đã vì nó mà dâng tặng cả mạng sống của mình. Trong cơn hiểm nguy một còn một mất, nàng đã cúi xuống hút máu độc từ bàn tay Hồ Phỉ, để rồi chính mình trúng phải chất kịch độc vô phương cứu chữa: “Bích tàm độc cổ”, “Khổng tước đảm”, “Hạt đỉnh hồng”. Chất độc này vốn dĩ không gì có thể giải được, chỉ duy nhất Trình Linh Tố nàng biết cách hoá giải.

“Gia sư nói ba thứ chất kịch độc này không có thuốc nào chữa được. Vì trên đời này chẳng có thầy thuốc nào chịu vì bệnh nhân mà hy sinh tính mạng. Đại ca ơi! Lão nhân gia đâu biết có tiểu muội...tiểu muội đối với đại ca...”

Chỉ có nàng mới dám vì tình yêu, từ bỏ sinh mạng của mình, không hối tiếc.

Cho đến cuối cuộc đời, nàng mới nói rõ lòng mình cho Hồ Phỉ. Mãi đến phút giây tử biệt sinh li, Hồ Phỉ mới nhận ra tấm chân tình của nhị muội bấy lâu dành cho mình. Chàng đã hiểu ra, mỗi lời nói, nét mặt, mỗi nụ cười của Trình Linh Tố mà trước đây chàng không hề để ý, ẩn chứa biết bao nhu tình, bao nhiêu là tình cảm thiết tha. Lúc nào nàng cũng nghĩ đến chàng, lúc nào nàng cũng có mặt khi chàng cần đến, lúc nào nàng cũng lắng nghe chàng, còn chàng, dường như chưa bao giờ chàng hiểu được Linh muội.

Tiểu muội tử đãi tình lang
Ân tình thâm
Nễ mạc phụ liễu muội tử
Nhất ban tình
Nễ kiến liễu tha diện thời
Yếu đãi tha hảo
Nễ bất kiến tha diện thời
Thiên thiên yếu thập thất bát biến quải tại tâm!

(Tiểu muội tử chờ tình lang
Tấm lòng chờ đợi chứa chan ân tình
Chàng ơi, chớ phụ cô mình
Gặp nhau hãy giữ ân tình cho nhau
Rủi mai nước chảy xuôi cầu
Tấm lòng canh cánh, nỗi sầu khôn khuây)

Chúng ta đọc tiểu thuyết Kim Dung & đã yêu những mối tình trong những bộ tiểu thuyết. Chúng ta khóc cho A Châu ngày cô rơi xuống bên cầu đá. Lại một lần nữa chúng ta khóc Trình Linh Tố. Cả cuộc đời ngắn ngủi mười mấy năm, dường như nàng chỉ thực sự sống những ngày tháng cuối cùng, bên người mình yêu dấu. Nàng chỉ có tuổi xuân, mãi mãi chỉ có tuổi thanh xuân, chỉ có một tấm lòng, một tình yêu thiết tha, trọn vẹn. Nàng chỉ sống vì tình yêu, và chỉ chết vì nó. Còn cái chết nào đẹp hơn cái chết hiến dâng cho ái tình? Cũng nhẹ nhàng và cao cả như cái chết của người dũng tướng nơi chiến trận. Ở một nơi xa xôi nào đó, Trình Linh Tố sẽ nở nụ cười mãn nguyện, rằng nàng đã hy sinh xứng đáng cho tình yêu. Người con gái đáng thương ấy sẽ còn mãi tuổi xuân với tình yêu bất diệt, hạnh phúc sẽ mỉm cười với con người cao thượng đã lấy máu mình tô thắm con đường muôn thuở của tình yêu.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Poet Hansy

Lý Văn Tú
& nỗi lòng cô đơn


Nếu....

“Đạo dạy không nên yêu,
Vì yêu chỉ đau khổ.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại,
Thấy yêu vẫn tốt hơn”

Tự cổ chí kim, thiên hạ vẫn dạy nhau rằng không nên yêu, rằng yêu là cội nguồn của đau khổ, rằng tình chỉ đẹp khi còn dang dở, rằng dù có yêu đắm say thế nào đi nữa thì vẫn sẽ có lần phải khóc, phải đau đớn vì yêu. Thế sao bao nhiêu người vẫn cứ yêu; bao chàng trai, cô gái vẫn như những con thiêu thân chắp cánh lao vào ngọn lửa tình yêu đang rực cháy trong lòng. Chẳng phải yêu là đớn đau, yêu là khổ sao? Tại sao chẳng có ai lại chịu dừng chân trước bờ vực, chịu lấy tâm hồn, lý trí mình ra làm tấm gương soi sáng để nhìn lại mình, để nhìn lại bờ vực trước mặt mà dừng bước? Chẳng lẽ yêu lại tốt hơn thật sao? Cũng có thể vì tình yêu vốn là không có mắt, đã yêu là mù quáng thật rồi. Dù chưa yêu hay đã từng rơi vào vũng bùn ấy, thì cũng chỉ có thể dâng câu hỏi này cho lão thiên, chỉ có thể ngửa mặt kêu trời sao lại tạo ra cái bẫy quá ác với chúng nhân mà thôi. Liệu có ai có thể giải câu đố này, hay là vẫn như bao người vẫn mò mẫm trong bóng tối, tìm câu trả lời muôn thuở .

Sa mạc Qua Bích mênh mông, gió cát kiêu hùng, liệu nơi đây có câu trả lời nào cho câu hỏi đang vang vọng trong đầu óc của cô bé Lý Văn Tú chăng? Còn chàng trai Tô Phổ, có bao giờ chàng biết được mối tình của Lý Văn Tú chăng? Hay chàng chỉ làm một cơn gió mát lướt qua , để rồi cuối cùng vẫn bay về với A Mạn. Dù có là bậc quốc sắc thiên hương, chàng vẫn chỉ dừng chân vuốt mặt rồi đi, để lại trong lòng người thiếu nữ bao nỗi thê lương.

“Thà rằng yêu em mà đau khổ còn hơn cả một đời ta không biết em. ")

Yêu, chỉ một tiếng ngắn ngủi. Yêu, chỉ có 3 chữ cái. Thế mà sao bao người vẫn cứ sẵn sàng đau khổ vì 3 chữ này? Chẳng lẽ cứ đau khổ mới là yêu sao? Đã bao nhiêu lần, cứ muốn nói thật vui vẻ, cứ muốn thật thơ mộng, thế mà tình yêu Lý Văn Tú vẫn cứ đau khổ, vẫn cứ không cho chúng ta thấy hạnh phúc được.

Chúng ta không bàn về tình yêu, sự trái ngang của cuộc đời nữa, có nói thêm thì trái ngang vẫn là trái ngang, đau khổ vẫn là đau khổ và yêu vẫn cứ mãi là yêu. Đó là chân lý muôn đời. Nhưng nếu thời gian quay trở lại thì sao? Nếu như Lý Văn Tú không gặp Tô Phổ thì sao? Liệu nàng có bao giờ tự hỏi câu đó không?

Nếu, cũng chỉ có 3 chữ cái, cũng mang bao nỗi niềm hối hận. Nếu, ước gì nó trở thành sự thật thì hay biết bao, nhưng đó mãi mãi vẫn là chữ nếu, đó vẫn không là sự thật. Lý Văn Tú vẫn phải gặp Tô Phổ, Tô Phổ vẫn cứ kết duyên với A Mạn và Lý Văn Tú vẫn cứ mãi mãi đứng trên ngọn đồi xa kia, nhìn 2 người bên nhau. Để rồi trong sa mạc Qua Bích khô cằn ấy, tiếng vó ngựa trắng vẫn cứ vang lên giữa cơn gió, mang theo cả suy nghĩ thơ ngây của nàng mỹ nữ Hán tộc:

“Những thứ đó tốt lắm, đẹp lắm! Thế nhưng ta không thích thì sao?”
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Poet Hansy

Khang Mẫn (Mã phu nhân)
Hoa hồng có gai


“Mỹ nhân tự cổ như danh tướng
Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu
Xuân thu chiến quốc lầu thơ các
Tuyệt tác gia truyền liệt nữ ca”

Nhất tiếu của Mã Phu Nhân làm biết bao hiệp khách giang hồ tương tư tưởng nhớ. Nàng luôn tự hào về nhan sắc của mình. Nhưng hoa đẹp thường hay có gai, phụ nữ càng đẹp thì độ gai góc của nó càng đáng sợ, chạm vào ko khéo sẽ mang hoạ vào tay:help1:.

Cổ nhân cho rằng “hồng nhan thường hoạ thuỷ”. Thật đúng vậy, hể xưa bày thì nay bắt chước. Mỹ nhân này đã làm cho giang hồ nổi dậy một cuộc bão giông.

Nàng danh xưng Khang Mẫn, sinh trưởng trong một gia đình thuộc tầng lớp hạ lưu.

Ngày tết ở quê, nàng rất muốn mình có một chiếc áo hoa, nhưng vì nhà nghèo nên gia đình ko thể cho nàng. Nàng thấy người hàng xóm của mình có chiếc áo hoa, nàng lén lấy trộm về, ko phải để nàng mặc mà nàng đã xé nát chiếc áo hoa ấy. Những gì nàng ko có thì có nghĩa là bất cứ người nào cũng ko được quyền sở hữu nó.

Tình duyên dang dở thưở thiếu thời với Đoàn Chính Thuần - hoàng thái đệ nước Đại Lý. Nàng lỡ có mang với gã họ Đoàn, ko thể lấy hắn nên nàng đã nhẫn tâm giết chết đứa con chưa tròn tuổi còn trong bụng để được an phận. Nếu nàng ko làm vậy, thử hỏi vào thời phong kiến tàn bạo, không chồng mà lại có con, bia miệng mỉa mai, thì nơi nào có thể cho nàng dung thân được đây. Nàng dạ sắc lòng son khiến chúng ta vừa thương vừa giận vừa sợ vừa quan tâm chú ý đến nàng.

Nàng lấy Mã Đại Nguyên - Mã phó bang chủ Cái Bang. Tới đây chúng ta lại thấy xót thương cho cành hoa cắm ko đúng chỗ.

Nàng ngưỡng mộ Tiêu Phong - bang chủ cái bang, nhưng thân thế của chàng lại là người Khiết Đan. Tiêu Phong, một con ma men chỉ biết rượu và võ công, không bao giờ để ý gì đến nàng.

Nàng tự hào nhan sắc mình quá, nên nàng luôn coi mình là ngôi sao duy nhất, sáng nhất trong những đêm không trăng. Nàng muốn tất cả mọi người đều phải chú ý đến nàng, ngưỡng mộ nàng. Tính chất độc tài toàn trị “một mình một sân, một bóng, vừa đá vừa thổi còi” của nàng đã tự định làm cho Tiêu Phong thân bại danh liệt.

Nàng giết chồng vì chồng không nghe lời mình công bố thân thế Tiêu Phong với quần hùng thiên hạ. Nàng không ngại hiến thân cho truởng lão Cái bang Bạch Thế Kính và Toàn Quán Thanh nhằm kéo thêm sức mạnh để hạ bệ Tiêu Phong. Thục nữ quần thoa nàng biết biến châm cài thành gươm bén. Nàng đúng là hồng nhan hoạ thuỷ không sai.

Nàng gián tiếp hại chết A Châu, chỉ vì muốn trả thù tình lang phụ bạc Đoàn Chính Thuần. Cách giết người của nàng cũng rất tàn bạo, nàng cắn từng miếng thịt trên người gã họ Đoàn cho đến chết. Chúng ta không thể hình dung được trong đầu nàng đang nghĩ gì. Nàng có yêu Đoàn Chính Thuần ko? Nàng có yêu Tiêu Phong ko? Ôi! Hoa đẹp có gai.

Ở nàng không có cái gì gọi là tình yêu. Nàng chỉ muốn thoả mãn, làm mình mát gan bổ máu mà ko quan tâm gì người khác phải đổ máu nát gan. Kết cuộc của nàng cũng thật đáng thương. Trước khi chết, nàng muốn Tiêu Phong ôm mình vào lòng. Chết là hết, có phải đây là sự đền bù của nàng cho nỗi bất hạnh quá lớn lại cho Tiêu Phong? Không, nàng đã thành công, Tiêu Phong đã chú ý đến nàng, coi trọng nàng, van xin nàng nói ra ai là đại ca dẫn đầu thảm sát gia đình chàng ở Nhạn Môn Quan. Một mỹ nhân trước khi chết vẫn còn sức mạnh, thật xứng câu Mỹ nhân tự cổ như danh tướng.

Chúng ta thật sự có ấn tượng với nàng. Tình cảm của người đọc dành cho nàng là cả thất tình trong cơ trí có ái, có ố, có ai, có cụ, chúng ta hỉ lạc khi nàng bất hạnh, & giận nàng vì nàng quá nhẫn tâm. Ân Tố Tố hoàn lương nhờ tình thương của Trương Thuý Sơn. Ta ko vào địa ngục thì ai vào địa ngục đây? nếu có thể sống trong truyện hẳn người đọc sẽ đem tình thương của mình để dập tắt cơn lửa lòng trong nàng, như vậy sẽ khiến giang hồ lắm bớt nỗi phong ba và chàng Tiêu Phong của chúng ta không còn phải mộng mị liêu trai để hẹn nàng A Châu vào một kiếp mai nữa.
15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Poet Hansy

Dương Quá & Tiểu Long Nữ
Mối tình đẹp nhất


Vì sao từ Trung Quốc, Hong Kong, Đài Loan, Singapore, Nhật Bản… cho đến Việt Nam đều bình chọn mối tình đẹp nhất trong tiểu thuyết của Kim Dung chính là mối tình của Dương Quá và Tiểu Long Nữ? Chẳng lẽ tình yêu của Quách Tĩnh với Hoàng Dung không đẹp sao? Hay tình yêu mà Lệnh Hồ Xung dành cho Nhậm Doanh Doanh là chưa đủ, vả chăng trong tim của Trương Vô Kỵ vẫn còn có bóng hình nàng Chu?... Hay những mối tình đơn phương là không xứng đáng?

Không phải thế! Tình yêu của họ đều xuất phát từ sự ngưỡng mộ, chia sẻ và đồng cảm, luôn tin tưởng tôn trọng và thuỷ chung, luôn bảo vệ tình yêu trước những rào cản tác động bên ngoài, và tất cả đều vượt qua những chướng ngại đó, ngày càng làm sâu đậm thêm tình cảm đôi bên dành cho nhau. Thế thì ở Dương Quá - Tiểu Long Nữ còn có gì khác hơn mà mọi người đều ưu ái lựa chọn?

Câu trả lời đầu tiên là vì ở tình yêu ấy mang quá nhiều hy sinh. Cả Dương Quá - Tiểu Long Nữ đều sống vì người khác chứ không sống cho bản thân mình. Những tưởng lúc tuổi trẻ bốc đồng Dương Quá chưa hiểu chuyện nam nữ tư tình, chỉ vì chí khí nam nhi mà xả thân quyết sinh tử cùng sư phụ nhưng mãi cho đến mười sáu năm cách biệt mà tấm lòng thuỷ chung vẫn không hề thay đổi. Niềm đau khổ dâng lên tột cùng khi nghĩ rằng Tiểu Long Nữ đã chết 16 năm về trước để Dương Quá được sống trong bình yên. Nắm xương tàn của nàng đã vùi nơi đáy cốc ra tro từ thưở nào, mà mình thì cứ ngây ngô tận bây giờ mới hiểu. Những suy nghĩ của Dương Quá lúc bấy giờ chính là điều mà Tiểu Long Nữ lo lắng khi khắc dòng chữ “Mười sáu năm sau gặp tại đây. Phu Thê tình thâm, đừng bội tín. Tiểu Long Nữ gửi phu quân Dương lang, ngàn lời trân trọng, cầu mong gặp lại.”

Nàng mong sao nỗi tương tư sẽ dần nguôi ngoai theo ngày tháng không làm tổn thương Quá nhi của nàng như bây giờ nữa. Tiểu Long Nữ hy vọng:

16 năm sẽ vừa cho nỗi nhớ
16 năm sẽ được sự bình yên
16 năm mong tình cảm nhạt dần
16 năm không đau lòng tuyệt vọng.

Không phải vô tình mà Kim Dung hư cấu Tình hoa vào câu chuyện lại mô phỏng y như một tình yêu phải trải qua từng cung bậc thăng trầm của nó.

Đoá Tình Hoa rực rỡ hương ngào ngạt
Nhuỵ Tình Hoa ngọt lịm chợt đắng ngay
Gai Tình Hoa mang chất độc nát lòng,
Quả của nó không bao giờ đoán được.

Ông để hoa Tình xuất hiện ở Tuyệt Tình Cốc thật hay và nạn nhân “chết” vì độc Tình hoa tưởng kẻ vô tình hoá ra là người hữu ý nhất-Lý Mạc Sầu.

“Hỡi thế gian tình là chi vậy?
Mà đôi lòng nguyện sống chết cùng nhau
Trời Nam Đất Bắc đôi ngã cách,
Một dãy sông dài lặng lẽ thay….”

Những tưởng Tình hoa đã bị thiêu là hết nhưng nó vẫn dày vò trong những trái tim thổn thức yêu đương. Trong đời hẳn không chỉ một lần chúng ta gặp “Tình hoa”? Và vô ý bị “gai” Tình hoa “đâm” phải? khi “độc phát” chúng ta thấy lòng dễ chịu? Và thời gian để nguôi ngoai “vết thương” ấy có cảm nhận được như đứt từng đoạn ruột hay chăng? Nhưng Dương Quá không ăn cỏ đoạn trường để dứt tình với Tiểu Long Nữ mà ăn vì mong chờ ngày đoàn tụ cùng nàng, lòng si mê Tiểu Long Nữ không hề nguội lạnh trong 16 năm. Tiểu Long Nữ không ngờ 16 năm sau Dương Quá vẫn trọn vẹn tấm chân tình. Dương Quá đau khổ đến độ “tâm sầu bạch phát” khi chợt hiểu ra rằng “Than ôi Tiểu Long Nữ đã chết 16 năm về trước”. Tự trách móc, tự hờn dỗi, rồi bất lực khi Tiểu Long Nữ không xuất hiện để chàng được sống mười mấy năm làm trái tim Dương Quá tan nát. Tuyệt vọng chàng buông người rơi xuống Đoạn Trường Nhai.

16 năm luôn đợi chờ và hy vọng
16 năm chí khí lẫn hào hùng
16 năm mong 1 lần gặp lại
16 năm vẫn một dạ thuỷ chung.

Chúng ta hẳn thấy đau lòng không khi người mà ta yêu thương lại không thể cùng ta đi hết đoạn đường mà ta sẽ đi qua. Có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau chẳng còn được nhìn thấy người mà ta yêu dấu một lần nữa trong đời. Sẽ chẳng phải là ta nữa khi không còn nàng sóng đôi! Với Dương Quá đó là mất tất cả, mọi thứ đều trở thành hư vô khi cuộc sống không mang về Tiểu Long Nữ. Chúng ta phải cảm ơn Kim Dung khi ông để nàng Long Nữ tái sinh. Đoạn kết bao giờ cũng có hậu trong tiểu thuyết của ông làm người đọc hài lòng.

Còn về lòng khoan dung tha thứ thì sao?? Chỉ có khi ta yêu người ấy hơn cả bản thân mình thì mới làm được điều này, Tiểu Long Nữ đã cảm kích biết bao khi cùng Dương Quá thành thân ở Cung Trùng Dương. Chẳng mấy ai trên đời có thể quên đi lỗi lầm của người thân mà không bao giờ khơi gợi lại. Sự độ lượng trong tình yêu luôn mang lại nhiều điều cảm kích. Vả chăng khi chúng ta làm nên điều chi lầm lỗi cũng mong được một lần thứ tha!

Điều sau cùng là vì tình yêu ấy đẹp như một bức tranh ảo tưởng thần tiên mà con người hiện tại không bao giờ có. Có phụ nữ nào trên thế gian này ở mãi mãi tuổi thanh xuân mà không bao giờ lão hoá? Có người đàn ông nào trên thế giới này đang ở trên đỉnh cao danh vọng tức thì tìm đến cái chết khi nhận ra rằng người mình yêu đã không còn tồn tại cách đây nhiều năm? Là người Châu Á nếu gặp một phụ nữ hơn mình nhiều tuổi làm trái tim bạn đập liên hồi, liệu chúng ta có dám yêu và dám cùng nàng vượt qua những thị phi thời hiện đại?

Dương Quá từng hỏi Tiểu Long Nữ …“nếu là Quách Phù thì cô Long sẽ chọn ai trong hai huynh đệ họ Võ”. Tiểu Long Nữ trả lời “ta chọn Quá nhi” Dương Quá tưởng Tiểu Long Nữ chưa rõ ý mình nên nhắc lại “không, ý Quá nhi là nếu cô Long là Quách Phù thì cô Long sẽ chọn ai trong hai huynh đệ họ Võ”. vẫn câu đấy nàng lặp lại “ta vẫn chọn Quá nhi”…

Một ai đó hướng ta đi những bước đầu tiên trong cuộc sống; một ai đó xoa dịu lúc ta vấp té bị đau; một ai đó chia sẻ những khoảng lặng trong tâm hồn lúc ta bồn chồn; và một ai đó cùng ta nhân đôi niềm vui khi cuộc sống ban tặng tiếng cười sảng khoái. Nếu đã có một ai đó như thế; ngay lập tức hãy nói với ai đó rằng ta yêu ai đó biết bao nhiêu.

Dương Quá còn thiết tha gì nữa khi đã có nàng Tiểu Long Nữ trong vòng tay. Danh xưng trong ngũ tuyệt chẳng là gì so với 16 năm đợi chờ. Cuối cùng thì Dương Quá & Tiểu Long Nữ đã cùng nhau phiêu bạt khắp nơi. Vì giờ đây "..thiên hạ là của ai kia chứ?... Dương Quá này ngông cuồng đâu chỉ ngày hôm nay...”.

“Chung Nam Sơn hậu
Hoạt Tử Nhân mộ
Thần Điêu Hiệp Lữ
Tiệt tích giang hồ.”

Có thể thấy Kim Dung hư cấu một tình yêu hoàn hảo như Dương Quá-Tiểu Long Nữ chỉ có thể tồn tại trong tưởng tượng, nhưng nó lại thoả mãn được sự khao khát, ước ao vươn đến một tình yêu tinh khiết cao thượng nơi mỗi người, thế nên ta mới thấy tình yêu của họ là mối tình đẹp nhất!
15.00
Chia sẻ trên Facebook

Trang trong tổng số 78 trang (774 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [67] [68] [69] [70] [71] [72] [73] ... ›Trang sau »Trang cuối