Tôi đứng đây nghe gió thổi lạnh lùng qua mái tóc nỗi nhớ nhà theo gió dâng lên Tôi đứng đây đối diên mặt trời, tay ôm thép súng nhìn quê hương khói lửa điêu tàn dưới những trận càn, mưa bom.. của quỷ Tây phương mẹ tìm con, vợ tìm chồng tôi thấy quê hương đau thương uất hẹn... giọt máu đào, chí trai hùng sục sôi trong lòng người lính trẻ thầm hẹn ngày về khi hoà bình... trở lại quê hương
Có một mùa đã tạo ra em Lá không xanh, gió hương mùi con gái Mùa thu vàng bỏ qua bao khoắc khoải Em rực cháy nồng, trong tất cả đam mê
Ấy là mùa em dâng hiến thiết tha Tất cả trong em hòa ca trong tiếng nhạc Chút tinh khôi ngủ yên trong lầm lạc Chẳng điều gì ngăn cắm chút lả lơi
Em muốn nhìn nơi thế giới to to Sẽ yêu anh bằng tình yêu nho nhỏ Nhận và cho luôn đong đầy đằm thắm Vì đó là ............... mùa con gái ................................em yêu!!!
Nếu một ngày hoa gió mất đi hương Anh có yêu thương bóng hình cô gái ấy Cô gái nhỏ bên anh trong những chiều đông lạnh Hát bản nhạc buồn, hay buông khúc tình ca
Sẽ ra sao khi trời xanh không gió Hoa chẳng bay, chẳng lay động tim người Em bước đi khi nỗi buồn còn đó Ngắm biển dịu dàng, phẵng lặng sóng xanh
Một thoáng mong manh Tình của anh như ngàn cơn gió Cuốn yêu thương, cuốn tình em bé nhỏ Chẳng để yên bình trong phút tương tư.