Thơ thành viên » dongmai40 » Trang thơ thành viên » Thơ tình
Em đứng đó, giữa ngàn hoa rực rỡ,
Nụ cười em làm cả gió ngẩn ngơ.
Mắt em sáng như trăng treo đầu ngõ,
Anh lặng nhìn, tim rộn rã vần thơ.
Tay run run cầm nhành hoa bé nhỏ,
Chẳng dám trao, chỉ sợ gió cuốn đi.
Mà đâu biết trong hồn em cũng có
Một nhành thương đang khe khẽ xuân thì.
Em có thấy trong hoa kia lời nhắn?
Là lòng anh tha thiết một niềm yêu.
Gió thì thầm hộ anh câu thầm lặng,
Rằng thương em, thương mãi đến muôn chiều.
Nếu em nhận, hoa sẽ thành kỷ niệm,
Bầu trời xanh cũng hoá bức tình ca.
Còn nếu lỡ em quay đi lặng lẽ,
Thì lòng anh… vẫn đợi đến kiếp ba.
28/3/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.