Chiều mưa ướt lối đường quê,
Cha cầm tay nhỏ, dắt về qua truông.
Chiếc ô nghiêng gió luồn buông,
Che con khỏi ướt, che luôn nắng đời.
Làng quê lặng tiếng mưa rơi,
Luỹ tre cong bóng, mảnh trời nhạt sương.
Con đi bé xíu bên đường,
Lon ton hỏi nhỏ: “Mưa thương ai nhiều?”
Cha cười ánh mắt dịu điều,
“Thương con, nên mướt cả chiều lối quen.”
Giọt mưa đọng giữa bàn chân,
Gợi hương đất mẹ bao lần tháng năm.
Cánh diều bay giữa mưa trầm,
Tuổi thơ níu chặt trong tầm tay cha.
Mai sau con lớn đi xa,
Vẫn còn văng vẳng mưa qua mái nhà…
6/4/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.