Một bến cảng mùa đông, tượng Nữ Thánh lim dim
nửa như say nửa như hoài niệm
bức tường xám, vòm cầu đen, những xà lan đậu bến
ta cứ phải luôn luôn trốn giấc mơ tan biến
bóng những đô thành ngả xuống dưới chân ta

Cứ phải đi tìm một chiếc cầu đầy tình chân thật
những cặp người yêu dằn vặt xé lòng
bên bờ chia ly và một thời âu yếm
một bến cảng bỏ hoang xưa kia bao trìu mến
xoắn xuýt những tiếng còi và run rẩy giữa hàng mi

Có phải chăng một mặt trời mây phủ
chỉ chút nữa thôi là có thể cháy bùng
nỗi giận dữ đắng cay của những kẻ hành hung


Nguồn: Một vườn thơ năm châu/ NXB Văn học, 1997
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)