Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Tiếng Nga
2 bài trả lời: 2 bản dịch
Đăng bởi hongha83 vào 14/12/2012 21:01

Юлька

Памяти однополчанки — Героя Советского Союза Зины Самсоновой

1

Мы легли у разбитой ели.
Ждем, когда же начнет светлеть.
Под шинелью вдвоем теплее
На продрогшей, гнилой земле.

- Знаешь, Юлька, я - против грусти,
Но сегодня она не в счет.
Дома, в яблочном захолустье,
Мама, мамка моя живет.

У тебя есть друзья, любимый,
У меня - лишь она одна.
Пахнет в хате квашней и дымом,
За порогом бурлит весна.

Старой кажется: каждый кустик
Беспокойную дочку ждет...
Знаешь, Юлька, я - против грусти,
Но сегодня она не в счет.

Отогрелись мы еле-еле.
Вдруг приказ: "Выступать вперед!"
Снова рядом, в сырой шинели
Светлокосый солдат идет.

2

С каждым днем становилось горше.
Шли без митингов и знамен.
В окруженье попал под Оршей
Наш потрепанный батальон.

Зинка нас повела в атаку.
Мы пробились по черной ржи,
По воронкам и буеракам
Через смертные рубежи.

Мы не ждали посмертной славы.-
Мы хотели со славой жить.
...Почему же в бинтах кровавых
Светлокосый солдат лежит?

Ее тело своей шинелью
Укрывала я, зубы сжав...
Белорусские ветры пели
О рязанских глухих садах.

3

- Знаешь, Зинка, я против грусти,
Но сегодня она не в счет.
Где-то, в яблочном захолустье,
Мама, мамка твоя живет.

У меня есть друзья, любимый,
У нее ты была одна.
Пахнет в хате квашней и дымом,
За порогом стоит весна.

И старушка в цветастом платье
У иконы свечу зажгла.
...Я не знаю, как написать ей,
Чтоб тебя она не ждала?!

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Vũ Mạnh Cường

Tưởng nhớ người bạn cùng trung đoàn - Anh hùng Liên Xô Dina Xamxonova

1

Chúng mình nằm bên cây thông gãy cụt
Nằm đợi chờ cho đến sáng mai lên
Áo lính đắp chung cả hai cùng đỡ lạnh
Trên mặt đất rung, ẩm mục lá rừng

- Iunca, cậu biết không, mình chống chọi nỗi buồn
Nhưng hôm nay buồn đau nào có nghĩa
Ở nhà trong rừng táo âm u
Mẹ mình một thân già đang sống

Cậu có bạn bè, cậu có người yêu
Nhưng với mình bà chỉ còn có một
Ngôi nhà nhỏ thoảng thơm mùi bánh ngọt
Còn ngoài sân, xuân đang đến rộn ràng

Mẹ già rồi nên thường hay linh cảm
Ngóng con về trên mọi nẻo đường xa
Iunca, cậu biết không mình chống chọi nỗi buồn
Nhưng hôm nay buồn đau nào có nghĩa

Chúng mình vừa ấm lên chút ít
Bỗng lệnh truyền: "Phía trước tiến lên!"
Bên cạnh tôi trong áo lính xám màu
Người lính tóc dài màu sáng tiến lên

2

Ngày qua ngày một càng thêm ác liệt
Cuộc hành quân đi lặng lẽ thê lương
Cả tiểu đoàn rơi vào vòng địch siết
Bị đánh tan tành ở ngoại ô Ooc sa

Dinca dẫn chúng tôi vào trận đánh
Lách mình theo những thân lúa mạch đen
Theo hố bom rơi, theo mương theo rãnh
Qua phía bên kia ranh giới tử thần

Chúng tôi muốn sống với vinh quang
Đâu đợi đến một ngày mai truy tặng
... Vì sao trong dải băng đẫm máu
Người lính tóc dài màu sáng nằm yên?

Mình liệm cậu trong chiếc áo của mình
Áo của lính và răng mình nghiến lại
Gió Bạch Nga rì rào ca hát mãi
Những vườn cây hoa trái Riadan

3

- Cậu biết không, Dinca, mình chống chọi nỗi buồn
Nhưng hôm nay buồn đau nào có nghĩa
Ở nơi nào, trong rừng táo âm u
Mẹ cậu một thân già đang sống

Mình có bạn bè, mình có người yêu
Nhưng với bà, cậu lại là con một
Ngôi nhà nhỏ thoảng thơm mùi bánh ngọt
Còn ngoài sân, xuân đang đến rộn ràng

Và mẹ già trong áo dài đẹp nhất
Bên tượng thần ngọn nến đã châm lên
... Mình không biết nên viết sao bà hiểu
Để bà đừng chờ đợi cậu, Dinca?!


Nguồn: Thơ trữ tình Nga-Việt, Hà Nội, 1998
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Quỳnh Hương

Tưởng nhớ bạn cùng Trung đoàn – Anh hùng Liên Xô Zina Samsonova

1

Chúng tôi ngả lưng cạnh cây thông đổ,
Kiên nhẫn chờ cho đến lúc rạng đông.
Áo khoác lính hai người cùng chung đắp
Đất bốc lên mùi lá ải hăng nồng.

– Yulia ơi, tớ vốn chẳng thích buồn,
Nhưng riêng hôm nay — thì không được tính.
Hậu phương xa, nơi vùng quê yên tĩnh,
Mẹ tớ, mẹ đang phải sống một mình.

Cậu có bạn bè, có người yêu dấu,
Tớ cả đời chỉ có mẹ mà thôi.
Nhà thoảng mùi sữa chua cùng mùi khói,
Và mùa xuân ngoài ngưỡng cửa đến rồi…

Mẹ thấy như từng bụi cây ngọn cỏ,
Cũng mong chờ con gái mẹ trở về…
Yulia ơi, tớ chẳng thích buồn mà,
Nhưng riêng hôm nay – thì không được tính.

Hai chúng tôi vừa bắt đầu thấy ấm,
Thì lệnh “tiến lên!” đột ngột phát ra.
Sát bên nhau, áo khoác lính ẩm xì,
Những người lính tóc bím vàng xung trận.

2

Ngày lại ngày chiến tranh càng khốc liệt.
Ta hành quân, không cờ quạt họp hành.
Trung đoàn chịu cũng khá nhiều tổn thất
Gần Orsha bị vây hãm trong thành.

Zinka đưa trung đoàn vào trận đánh,
Qua khoảnh đồng hắc mạch chẳng còn xanh,
Giành giật từng hố bom và khe lạch,
Vượt qua bao những giới hạn tử thần.

Ta không muốn được vinh danh truy tặng.
Ta khát khao mong được sống quang vinh.
…Vì cớ sao cô lính tóc bím xinh
Phải nằm đó trong bông băng đẫm máu?

Tôi nghiến răng ngăn dòng nước mắt
Phủ thân hình cô bằng áo khoác của mình.
Gió Bạch Nga thầm thì câu chuyện kể,
Về những khu vườn hẻo lánh tận Riazan.

3

…Zinka ơi, tớ vốn chẳng thích buồn,
Nhưng riêng hôm nay — thì không được tính.
Ở đâu đó, nơi vùng quê yên tĩnh,
Có mẹ cậu đang phải sống một mình.

Tớ có bạn bè, có người yêu dấu,
Cậu cả đời chỉ có mẹ mà thôi.
Nhà thoảng mùi sữa chua cùng mùi khói,
Và mùa xuân ngoài ngưỡng cửa đến rồi…

Và mẹ già mặc áo hoa sặc sỡ
Đặt cây nến cháy lên trước tranh thờ.
…Tớ không biết phải làm sao báo mẹ,
Cậu sẽ chẳng về để mẹ thôi chờ?

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời