Chưa có đánh giá nào
2 bài trả lời: 1 bản dịch, 1 thảo luận

Đăng bởi hongha83 vào 02/12/2010 19:22, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi hongha83 vào 13/02/2017 15:25

Μύθος

Τη νύχτα ανάψαμε τα λαδοφάναρα
και πήραμε τους δρόμους ρωτώντας τους διαβάτες.

Φορούσε, λέγαμε, ένα φόρεμα
στο χρώμα κάθε ονείρου. Δεν την είδατε;
Φορούσε δυο γαλάζια σκουλαρίκια.

Κανένας δεν την είχε δει. Μόνο στην ακρινή καλύβα
η μάνα η γριά τού ξυλοκόπου τέντωσε το δάχτυλο
κι έδειξε πίσω απ' τα δέντρα το ποτάμι.

Και κάτου αναβοσβήναν δυο γαλάζια αστέρια.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Bằng Việt

Chúng tôi đi dưới phố tối om, leo lét đèn đường
Gặp ai đi qua cũng đồng thanh hỏi:
- Thực ra Nàng ở đâu? Đã có ai gặp Nàng chưa nhỉ?
- Nhưng Nàng là ai? Áo quần, sắc diện thế nào?
- Nàng là Tương lai, mặc áo màu Hy vọng
Với đôi hoa tai lấp loá ánh trời

Nhưng như thế thì không!
                   Chưa một ai thấy nổi!
Chúng tôi cứ đi, không thể nào bỏ dở
Điều mình kiếm tìm suốt tuổi thanh xuân
Một bà già ngồi trên bậc cửa ngoại ô
Lặng lẽ chỉ tay lên quá ngọn cây:
Xa tiếp nữa - dòng sông sao vô tận


Nguồn: Thơ trữ tình thế giới thế kỷ XX, Bằng Việt dịch, NXB Văn học, 2005
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản tiếng Anh

Myth

At night we lighted the oil lamps
and took the roads asking the passers-by
She wore a dress we said
in the color of dreams Didn't you see her?
She wore two light blue earrings
No one had seen her Only in the cabin at the end of the village
the old woman the lumberjack's mother pointed her finger
and showed us the river behind the trees
Down to where two light blue stars flickered

Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời