Thơ thành viên » Xuân Lộc » Trang thơ thành viên » Những khúc tự tình 7
Khi Khuất Nguyên gieo mình xuống sông Mịch La
Sở quốc nhung nhúc sâu, đêm đen dài dằng dặc…
Hơn hai ngàn năm sau, nước Việt
Người sống chung với sâu, sâu ngự trị ngai vàng,
Từ biển tới rừng, sâu đục khoét tan hoang
Mọi con sông đều thải ra chất độc…
Những cái chết của bậc trung thần
Không thức tỉnh nỗi lũ hôn quân
Làm được điều này chỉ có nhân dân
Không thể tin vào loài rắn rết…
Khuất Nguyên gieo mình dòng Mịch La tìm cái chết
Để lại cho đời sừng sững một Ly Tao
Ngày Đoan ngọ người Tàu vui như tết
Dân An Nam diệt sâu bọ ồn ào.
Melbourne-Vic. 31-5-2017
Trên tàu điện từ Victoria park to Hurstbridge station
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.