Tìm khắp thế gian một mảnh tình,
Chẳng hề bỏ mặc lúc làm thinh.
Ngày qua mòn mỏi niềm mong nhớ,
Tháng lại xót thương lấy phận mình.
Đành trút hết sầu vào sách vở,
Nương nhờ ngòi bút giấu điêu linh.
Thôi màng thế sự tranh tình ái,
Khép mắt phù hoa dưỡng bóng hình.
Bài thơ ra đời sau khi tôi dịch chương 50 tiểu thuyết Thuyền sang tiếng Pháp. Giữa những dòng chữ, tôi chợt thấy mình chìm vào nỗi hờn dỗi của nàng Kyra – một người đến sau, mắc kẹt giữa lằn ranh của đam mê nhất thời và một tình yêu đằm thắm. 4 câu đầu là sự đồng cảm tôi dành cho nhân vật, 4 câu cuối là câu trả lời cho một nỗi hoài nghi dai dẳng trong chính mình: Nếu một ngày phải đứng trước đoạn tình cảm chênh vênh thiếu vắng sự chân thành, tôi sẽ chọn cách buông tay, quay về giữ trọn sự kiêu hãnh và bình yên cho riêng mình. Thành phố Hồ Chí Minh, 19/05/2026.
Bình luận nhanh 1
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.