Con nai được tôi viết ra sẽ chạy về đâu
qua cánh rừng được tôi miêu tả?
Liệu nó có uống nước được tôi viết ra
nước trong veo như giấy căn ke in hình mõm nõ?
Sao lại ngẩng lên, nó nghe thấy gì chăng?
Trên bốn cái chân được mượn từ sự thật
chú nai tựa vào những ngón tay tôi và dỏng tai nghe
Lặng im - từ này cũng sột soạt trên giấy
và loang ra
bởi từ "rừng" và những cành cây

Lửng lơ trên tờ giấy trắng
những con chữ cứ toan nhảy xuống
những con chữ có thể bị xếp nhầm
thành những câu vô vọng
không gì cứu nổi, câu ơi

Trong giọt mực đen kia có sự dè chừng
của những người thợ săn đang nheo con mắt
họ sẵn sàng lao xuống theo ngòi bút
vây lấy con nai và đạn lên nòng

Họ quên rằng đây đâu phải là cuộc sống
ở đây trắng, đen có những luật riêng
cái chớp mắt có thể kéo dài tới khi nào tôi muốn
cho phép chia thành nhiều vĩnh cửu con con
chứa đầy những viên đạn bị ghim lại giữa đường bây
Ở đây sẽ chẳng có gì nếu tôi ra lệnh
không được sự đồng ý của tôi
một chiếc lá sẽ không rơi
một mầm cỏ non không bị nhàu dưới chân vó ngựa
Vậy là có một thế giới
ở đó tôi được định đoạt tự do?
Thời gian là những dấu hiệu được tôi nối thành mắt xích?
Sự sống theo lệnh tôi không một phút ngưng ngơi?

Ôi niềm vui sáng tác
Đó là khả năng tồn tại vững bền
Sự báo thù của bàn tay chết


Nguồn: Thơ Wisława Szymborska (Tạ Minh Châu dịch), NXB Hội nhà văn,1997
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)