Thế kỷ hai mươi của chúng ta
lẽ ra phải tốt hơn rất nhiều thế kỷ
nhưng đã không kịp để chứng minh điều đó
năm tháng sắp hết rồi
bước đi chuệnh choạng
nhịp thở như người hụt hơi

Đã quá nhiều điều xảy ra
lẽ ra không cần phải có
những gì lẽ ra phải đến
thì lại chẳng hề thấy đâu

Lẽ ra phải hướng về mùa xuân
hướng về con người, hạnh phúc
Lẽ ra phải giã từ thung, núi
Trong cuộc chạy đua
sự thật phải về đích nhanh hơn lừa dối

Lẽ ra một vài bất hạnh
đã không thể xảy ra
ví như chiến tranh, nạn đói

Lẽ ra niềm tin
sự yếu đuối của những người yếu đuối
cùng bao điều tương tự
phải được con người nâng niu

Nếu ai đó muốn cùng thế giới chia vui
sẽ chẳng bao giờ làm nổi
Sự ngu dốt chẳng nực cười
Thông minh chẳng hề vui nhộn
Niềm hi vọng
đáng tiếc không còn là một cô gái trẻ
vân vân và vân vân

Thượng đế cuối cùng lẽ ra phải tin
vào con người tốt lành, mạnh mẽ
nhưng tốt lành, mạnh mẽ
tiếc thay vẫn chỉ có hai người

Sống thế nào đây? trong một lá thư ai đó đã hỏi tôi
tôi cũng đã định hỏi một ai về điều tương tự

Lại giống như muôn thuở
những gì ta thấy ở trên
Chẳng có câu hỏi nào bức bách
bằng những câu dại khờ


Nguồn: Thơ Wisława Szymborska (Tạ Minh Châu dịch), NXB Hội nhà văn, 1997
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)