Sonnet 147 (My love is as a fever, longing still)

My love is as a fever, longing still
For that which longer nurseth the disease,
Feeding on that which doth preserve the ill,
The uncertain sickly appetite to please.

My reason, the physician to my love,
Angry that his prescriptions are not kept,
Hath left me, and I desperate now approve
Desire is death, which physic did except.

Past cure I am, now reason is past care,
And frantic-mad with evermore unrest;
My thoughts and my discourse as madmen’s are,
At random from the truth vainly express’d;

For I have sworn thee fair and thought thee bright,
Who art as black as hell, as dark as night.

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Thái Bá Tân

Tình yêu tôi là cơn đau vật vã,
Cần chữa nhanh, đang nhức nhối đêm ngày.
Thuốc chữa nó không phải gì xa lạ:
Chình là điều làm khổ có lâu nay.

Và chạy chữa cho tình yêu, lý trí
Ðã mất công khuyên nhủ biết bao điều
Nhưng bất lực, đành bỏ đi: Âm ỉ,
Tôi một mình đau khổ với tình yêu.

Rồi từ đấy bệnh tình yêu thêm nặng,
Trái tim tôi thêm vật vã, đau buồn,
Nhân lý trí bỏ tôi đi, thừa thắng,
Cảm xúc và lời không ai giữ, cứ tuôn.

Và rất lâu, tôi- người lý trí-
Cứ lầm tưởng người tôi yêu chung thuỷ.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phan Cẩm Thịnh

Lòng tôi đau tình đang lên cơn sốt
Tình khát khao niềm đau khổ ngày qua
Tình đòi hỏi những điều tôi đau xót
Để hả hê với mong ước dại khờ

Lý trí tôi định làm ông bác sĩ
Chữa cơn đau bằng phương thuốc nhiệm màu
Tình nổi giận làm ông ta phật ý
Bỏ ra đi bằng những cái lắc đầu.

Trong đầu tôi giờ chẳng còn lý trí
Chỉ cuồng điên đang ngự trị trong hồn
Cả lời nói, nghĩ suy đều nhảm nhí
Chẳng mong tìm về sự thật, trí khôn.

Lạy trời cho tư duy để còn nhận dạng:
Ngày với đêm, bóng tối và ánh sáng.

Chưa có đánh giá nào
Trả lời