Trên mặt những người đang ngủ có một sự thật hiển nhiên
vừa quyến rũ ta vừa làm ta sợ hãi
Một nụ cười không thể tiếp cận
phải chăng là nụ cười ảo giác trẻ con
mà người ta tin được đôi cánh mang đi
hoặc hoá đá?
Chúng ta nhẹ đẩy cửa
Chúng ta cúi nhìn những người đang ngủ
Giờ họ đang rong chơi trên những phố nào?
Ở thời đại nào?
Bạn có bị đóng đinh trên thập giá trong giấc mơ của họ?
Bạn có tái sinh trong Hoàng Đới ấy?
Nguyên vẹn
tấm gương biển không thể nào xuyên thấu
Khảo sát
không hẳn là đắm chìm
Ta đứng dậy. Ta ra đi
để sẽ còn trở lại
Trên mặt những người đang ngủ có một sự thật hiển nhiên
Đuổi theo ta mãi mãi

Chính vì em mà tôi đến
Em phải tin tôi
khi tôi nói đã trông thấy cơn lũ lụt!
Quả tình là tôi thiếu bằng chứng:
bằng chứng rồi sẽ có
bằng chứng cận kề rồi
Tôi đã nhìn thấy cơn lũ lụt!
Một đêm hè
ở một xứ xa xôi, lạ lẫm
nhưng cũng thực như thành phố của em
Khi đó, nước nhấn chìm
những cánh đồng vừa gặt
(với những vựa thóc cũ ọp ẹp
những bồn sấy xanh lục
nặng nề)
Nước quất vào những bức tường đá
Nước dâng đầy thung lũng
Nước ào qua cánh rừng
trên những cáp treo, bãi thải
và những trục quặng màu đỏ của khu mỏ kia

Sườn núi rung rinh
Sườn núi sụp đổ!
Tôi đến để cảnh báo em
Rằng những bức tượng sẽ không can thiệp
Chuông sẽ không kêu
Sẽ mù hơn cả con chó của người mù
Và bây giờ tôi ở trong thành phố ngủ mơ này
với hàng hoá không một ai chờ đợi
những hoa quả không một ai thèm muốn
một người nông dân ngớ ngẩn
lầm lẫn ngày chợ phiên
Thưa các bạn thính giả thân yêu
thưa chuyến bay nhỏ nhoi những chú chim câu sặc sỡ!
Tôi ném cho chúng nắm chữ
Đã lãng phí đến nửa thời gian
Rồi chẳng mấy chốc chính tôi cũng lờ đờ như họ

Hẳn phải có một trí tuệ mà chúng ta không có
Chúng ta có nghe thấy tiếng nước không?
Chúng ta đã nhìn thấy lũ tràn qua ngọn núi?
Chúng tôi nhẹ nhàng đẩy cửa
Ai trong chúng ta đang trong cơn hiểm nguy?
Ai sẽ đánh thức người kia?
Ai sẽ xuất hiện trong giấc mơ kẻ khác?
Trên mặt những người đang ngủ có một sự thật hiển nhiên
bị tra vấn bởi những người nhìn hoảng sợ


Nguồn: Thơ Thuỵ Điển (Nhiều người dịch), NXB Hội nhà văn & Trung tâm Văn hoá ngôn ngữ Đông Tây, 2009
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)