Một em bé hỏi Cỏ là gì? và đi kiếm cho tôi đầy hai nắm
Tôi biết trả lời sao? Cũng như em, tôi nào biết là gì?

Tôi đồ chừng, đó là lá cờ của chí hướng tôi, dệt bằng vải xanh hy vọng
Hay tôi đoán nó là khăn tay của đấng Chí Tôn
Một tặng vật ngát hương, một lưu niệm cố tình đánh rơi xuống đất
Mang tên chủ nhân đâu đây trên góc, để ta có thể nhìn ra và nói Của Ai?

Hay tôi đoán nó là trẻ thơ, một hài nhi sản sinh từ loài thảo mộc
Hay tôi đoán nó là đồng nhất một chữ tượng hình
Và có nghĩa: Nảy mầm trên những vùng bao la và những vùng nhỏ hẹp
Mọc giữa dân da đen cũng như dân da trắng
Người Kenắc, người Tắccơhâu, người nghị sĩ, người Cápphơ, tất cả tôi cho, tôi nhận như nhau

Và lúc này đây, tôi thấy nó như mái tóc hoang xanh đẹp của những nấm mồ

Ôi đám cỏ xoăn, ta sẽ dành cho em muôn vàn trìu mến
Có thể em mọc lên từ ngực những chàng trai
Có thể ta yêu họ nếu ta biết họ
Có thể em mọc lên từ lớp người già hay từ những búp trẻ thơ bị ngắt non lòng mẹ
Và đây lòng mẹ chính là em

Màu cỏ xanh quá thẫm, đâu có thể nảy sinh từ tóc bạc những mẹ già
Thẫm hơn cả những chòm râu trắng các cụ ông
Thẫm như chồi lên từ những vòm miệng đỏ

Ôi cuối cùng tôi nhận ra trăm ngàn cái lưỡi lao xao
Và tôi nhận ra rằng cỏ từ những vòm miệng mọc lên chẳng phải điều vô nghĩa
Tôi những mong dịch được lời cỏ thì thầm về những người đàn ông đàn bà chết yểu
Về những cụ già, những mẹ già và những trẻ thơ lìa đời khi mới lọt lòng

Phỏng anh nghĩ họ đã ra sao, những người trẻ người già?
Và anh nghĩ họ đã ra sao, những đàn bà, em nhỏ?

Họ vẫn sống, vẫn bình thường ở một nơi nào đó
Một cái mầm nhỏ nhoi cũng chỉ rằng cái chết thật ra không có
Thảng hoặc có chăng, cái chết dắt sự sống đi lên
nó không chặn đường sự sống, không mai phục ở chỗ tận cùng
Và chấm dứt khi sự sống bắt đầu xuất hiện

Tất cả đều tiến lên và phát triển, chẳng có gì sụp đổ
Và chết là một điều khác người ta tưởng, một điều may mắn hơn


Nguồn: Lá cỏ (trích), Walt Whitman, NXB Văn học, 1981
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)