Em tới đây như đêm tháng năm
Đêm trắng được ru ngủ trong hương nhài ngào ngạt
Tiếng nói em toả mùi thơm bát ngát
Và như mơ trôi cùng gió trăng

Trôi nhẹ nhàng qua những đêm mung lung
Đêm êm đềm tựa lá vườn xào xạc
Những lời huyền bí em lay hồn như hát
Ôi những lời tưởng chìm trong mưa

Chỉ bấy nhiêu thôi ư? thì có cũng như thừa!
Tiếng nói của em tung bụi mù giả dối
Hãy đem cho những lồng ngực sống đây một hơi thở mới
Và đôi cánh diệu kỳ tung sức bay lên

Dành cho chúng ta có cũng bằng không
Những chữ cỏn con, lạnh lùng, khắc khoải
Em phải là tiếng trống đồng giục ta đi mãi
Phải biết diệt thù và nâng bổng quốc ca

Ở một nơi không cách xa ta
Có cuộc sống chan hoà hạnh phúc
Hãy đến bên ta chỉ ta đánh giặc
Rồi mang cho người miếng bánh mì ngon

Ta chẳng cần bàn tay của các thầy tu
Đêm không thể thổi lửa thiêng vụt tắt
Hãy thành ngọn cờ khi ta cùng kẻ thù giáp mặt
Hãy thành đuốc soi đường trong cơn cuồng giông

Hãy nói hộ ta tiếng nói của lòng
Hãy dạy ta hát giản đơn và hùng hồn hơn nữa
Hãy làm rộn lên hỡi tình yêu rộng lớn
Nhiều niềm vui và nhiều nỗi đau hơn

Nếu như trong khi ca em cần có cây đàn
Nếu như cây đàn cần chứa thêm sấm sét
Hãy bảo thiên nhiên mang tới cho em
Và lên hộ dây đàn sao cho đúng nốt

Cần phải dùng lời ca mà chiến đấu
Cần phải làm im tiếng rắn độc trong đêm
Có những nơi đẹp hơn thơ nhiều lần là cuộc sống
Và tình yêu được đặt lên đầu tiên

Song phút này hãy mang đến cho ta
Những chữ nhẹ nhàng, đơn giản nhất
Trong những lời nhẹ nhàng đơn giản nhất
Hãy đưa vào thời gian gương của những người đã dũng cảm hy sinh
Như những ngọn cờ trong gió vừa lên


Nguồn: Thơ Brôniepxki, NXB Văn học, 1984
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)