Người con đẻ của một dân tộc bị chinh phục, người con đẻ của một  bài ca độc lập
Tôi biết hát gì đây khi nhà tôi đã thành tro thành khói?
Như tháng chín chiếc xe tăng vây quanh đất nước
Nhưng trong tay không vũ khí và đất nước cũng không vũ khí trong tay

Tôi trở lại quê hương, tôi muốn chơi đùa âu yếm
Tôi muốn dâng quả tim và những bài ca nồng cháy
Tôi muốn chủ nghĩa xã hội lớn lên trong tro bụi của thành phố Vácxava
Tôi muốn tiếng kèn mariaxki vang lên dưới đỏ thắm lá cờ

Hỡi Vácxava đẹp và kiêu hãnh, Vácxava quang vinh
Tôi muốn hôn lên từng viên gạch ngói đỏ
Hỡi các bạn Nga, Ucơren hãy đưa những bàn tay xiết chặt
Các bạn đã cho tôi con đường: búa liềm, độc lập

Ngày tự do đã đến. Các dân tộc sống với nhau như một gia đình
Những ngày đi qua. Cuộc đời sống trở lại
Tôi viết với bàn tay giận dữ nhưng không vũ khí
Đây là người con đẻ của một dân tộc bị chinh phục, người con đẻ của bài ca bất khuất


Nguồn: Thơ Brôniepxki, NXB Văn học, 1984
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)