Song nếu nói về ái tình bởi mọi điều khác đều tội lỗi
Aragon

Trên biển rì rào, bọt cuộn
Bao vì sao rơi xuống, mất đi
Nay anh mở lòng anh cho em đấy
Như nước dâng trào, em hỡi, nước dâng!

Đêm ấy trăng lướt trên dòng nước bạc
Trên Địa Trung Hải sóng vỗ nhịp vào bờ
Rồi biến mất
Như những lời vô hiệu bay đi

Sóng tan rồi, sóng sẽ còn trở lại
Như ái tình khi không muốn vấn vương
Và đây, từ bầu trời lãnh đạm
Một ngôi sao rơi xuống, hững hờ rơi

Tình yêu như bao người trẻ đẹp
Mang bệnh lao và chết mất đi
Anh thất vọng, nhìn tình yêu đang chết
Đây rồi, đã đến lúc nó bỏ đi

Anh thường bảo lòng anh: "Sao ngoan cố, tự kiêu
Những chuyện về tình yêu, thôi đừng nói nữa"
Nhưng ái tình lớn lên như một nhà thờ
Trong lòng anh, chiếc quan tài người ta mang đến đó

Một đêm lặng lẽ điếc, câm đã bóp chết
Những lời tình, những lời thất vọng
Yêu nghĩa là: sờ chạm, thấy trông
Nhưng không có em đây... không có...

Đêm hôm ấy nước dâng
Sóng đập vào bờ giận dỗi
Chúng ta sao giản dị thật tình
Chúng ta buồn và chỉ có một mình chúng ta

Thế rồi không có lời nào nói nữa
Chỉ có âu yếm vụng về gắn chặt đôi tay
Anh không nhớ, anh không muốn nhớ
Rằng tình yêu sắp chết rồi đây!

A! tình ái còn chói lên một màu lộng lẫy
Trong bài ca của những sao rơi
Sao cũng ít, bể kia cũng ít
Nếu ái tình khi còn ở bên anh

Vì lúc ấy anh có thể ôm cả thế gian
Rộng lớn hơn cả ái tình
Lớn hơn cả sóng dậy cuồng điên
Của những bài thơ không viết

Em ơi, anh khóc... những ngôi sao
Có chất đắng cay, khó chịu
Sống trở về thầm nhủ với em: anh yêu
Như nước dâng tràn, em hỡi, nước dâng


Nguồn: Thơ Brôniepxki, NXB Văn học, 1984
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)