Tôi từ trang sách bước trở về thế gian
Nhưng không đưa tay lên gập lại sách
Dòng đầu tiên mỉm cười với tôi thân thiết
Sẵn sàng lao ra tiến bước trên đường

Tôi nhúng vầng trăng trong suốt của những dòng sông phương bắc
Vào mênh mông đồng cỏ của Ukraina
Dòng thứ hai, rồi thứ ba... Một từ buột ra
Từ “lối mòn” dường như vào sâu thẳm

Theo “Lối mòn” vào rừng. Mà gió từ đâu ập đến
Không hiểu từ đâu, day dứt tâm hồn
Cứ day dứt, và ảo hình theo nhau mơn trớn
Những khoảnh sân, những nếp nhà, những khung cổng mở toang

Và giọng của biển, ngát xanh và muối mặn
Tiếng biển gọi, trách than thánh thót và dịu dàng!...
Lại còn dòng nhựa chảy ra từ thân lúa dễ gãy
Thân lúa mùa chín tới dưới lưỡi hái cắt ngang...

Còn trong những đường dây điện chăng tiếng thu đã thầm thì đắng chát
Nhắc nhở về những đường nhạn chao cánh trời xuân
Và từ trang sách mở màn sương dày trả lại
Trái tim tôi những quên lãng u buồn

Bằng cặp mắt tôi lấy ra làm chi nhỉ
Lối đường mòn, ngọn gió, biển vỗ bờ
Biết làm sao để nhận ra trong thần cổ Lítva
Cả nỗi đau của người chị gái?

Tôi làm sao gạt đi những ngôn từ không cần thiết
Và tìm ra được những ngôn từ có thể bao trùm
Cả sự độc đáo không lặp lại của một thơ ca khác
Cả cuộc đời, giai điệu, ngôn ngữ không quen?

Trên trang tự điển những ngôn từ lặng lẽ lang thang
Tôi kéo lê sự bất lực của chúng như lầm lỗi của mình
Và tính chất một lần của tháng ngày, mất tăm vào dĩ vãng
Trút áo chữ khỏi đôi vai già trễ nặng


Salomeya Neris (Саломею Нерис, 1904-1945): nữ thi sĩ Nhân dân Lítva (truy tặng năm 1954), tác giả nhiều tập thơ lãng mạn, hứng khởi, mang tính cách dân ca. Đại biểu Xô Viết tối cao Liên Xô từ năm 1941, giải thương Quốc gia Liên Xô (truy tặng năm 1954).

Nguồn: Một nghệ thuật cao cả (dịch văn học - văn học dịch), Thuý Toàn, NXB Thế giới, 2020
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)