Những đêm
             như đêm nay
Khuya khoắt
            như giờ này
ngoài đường phố
                   hoạ chăng
                                 chỉ có
những nhà thơ
                 và kẻ trộm đi mò
Bóng tối tuồn trôi
xanh lam
           biển cả lẫn đất trời
Những đống lửa
                   Một màu nâu sạm
Thành Pêtécbua
                     tan tác
chìm xuống đáy
                   như chiếc tàu ngầm
Và chỉ khi
            lửa ngọn bập bùng
làm bóng nâu sàm sạm
                                   dập dềnh
mới sực nhớ:
                  trên dưới
                                xung quanh
bão táp đương hoành hành không ngớt
Bóng tối
           cũng lờ lờ
                          như nước
nên vực xanh không đáy
                            thăm thẳm sâu
“Rạng đông”
                  lù lù
                         như cá voi
                                      hiển hiện
Đạn liên thanh
                   quét quảng trường nhẵn trọc
Bên bờ sông
                     đường vắng ngắt. vắng tanh
Chỉ
         những đống lửa
                       bốc cháy hung hăng
trong bóng tối
             mênh mông dày đặc
Và ở đây
         đất rữa
                   vì hơi nóng
Không biết vì sợ
                hay vì rét cóng
một người lính
                  hơ tay
                           bên lưỡi lửa
                                           giập giờn
Lửa
     hắt vào
                   cặp mắt chập chờn
lửa
     bắt liếm
                   bám chòm tóc rối
Tôi kinh ngạc
                  té ra...
                                tôi nói:
“Chào
          Alecxanđrơ Blôc, nhà thơ
Cánh vị lai phất cờ
Áo đuôi én cả một thời cũ kỹ
mủn nát rồi
                       mọi đường chỉ nứt bung”
Blôc nhìn
                những đống lửa bập bùng
“Tốt lắm”
Bốn bề, nước Nga của nhà thơ
                                             chìm nghỉm...
Những người đàn bà xa lạ không quen
những làn khói nhẹ Bắc phương
lắng chìm
               xuống đáy
                                      như
                                                  tàn vật
như những vỏ sắt tây
                                      đồ hộp
Và bỗng nhiên
                       biến sắc
                                       vẻ tần ngần
ảm đạm hơn, giữa đám cưới
                                        tử thần ló mặt:
“Ở quê...
               viết thư lên...
                                đốt cháy mất...
                                                      của tôi...
viện sách, phòng văn nơi trại ấp”
Blôc nhìn chằm chằm
                            và bóng đen của Blôc
dính bệt lên tường
                          nhìn hững hờ...
Dường như cả đôi đương đợi chờ
Chúa đi đến
                lội trên mặt nước
Nhưng Chúa
               chẳng hiện ra
                                 với Blôc
Khoé mắt nhà thơ
                           vương vấn nỗi nhớ thương
Từ góc phố hiện ra
                           tiếng hát rộn ràng
không phải Chúa
                            mà những con người sống
Vùng lên!
                 Vùng
                          vùng lên!
Công nhân
                      và bần cố!
Người phát cỏ và người quai búa
siết chặt
            trong tay
khẩu súng trường!
Cờ đỏ
             phất cao lên!
Khố rách
                mau vùng dậy!
Kẻ thù
                đạp đổ!
                            Đời chán ngấy
Vì hoà bình!
                    Cơm áo!
                                        Tự do!
Nhà máy tư sản
                        quyết lấy lại!
Ruộng đồng địa chủ
                               phải giành về!
Quân ta
             đoàn kết lại
                                 một nhà!
Cỗi già
         cho chết rấp...
Đập tơi bời
                tan tác
Đập cả ông
                  cả bà!
T-rặc
         tặc!
                Bướu
                          mang hoài
                                         nhẫn nhục
đủ rồi
           đủ lắm
                         đủ lắm rồi
Tay chân
             tư bản
                         sợ bắn người!
Vương miện
                  trên đầu
                                  run cầm cập!
Chúng sợ
                đầu bị chặt
Quân béo mỡ
                      co vòi!
T-rặc
       tặc!
                T-rặc!
                          Tặc!
                                   Tặc!

Cũng bài ca này
                   nhưng hát theo điệu khác
đến với
                 dân cày, sống tăm tối. mịt mù
và xóm làng nổi dậy
                    chấn động reo hò
Búa rìu vung lên
                      lại tiếp theo câu hát
Vác
   con
          dao
                đâm
                        phập
thằng
          địa
                 chủ
                      hung
                                tàn
Bớ
       quan
                    lớn
                           chủ
                                   điền
liệu
       tính
                 đường
                            cuốn
                                      gói!
Đã
   đến
           thời
                    dân đen ta
                                    đứng dậy
vung lưỡi liềm
                         mài
                                  sắc
                                        búa rìu
Nina của ta
               kém cỏi
                          gì đâu?!
Cũng tiểu thư
                  ra phết
Piano
          đồng hồ, máy hát
cứ vơ hết
              về nhà!
Nam nhi đâu
ra
    đây
            với ta!
Chúng cướp
                nhiều rồi
Ta vác hèo bắt chúng
ta vác cào
             áp giải chúng đi!
Dấy mạnh lên
                sự nghiệp
                                 Xtenka
mau nối gót theo Pugachôp
Trại ấp
          bọn nhà giàu
                              ta đốt
đốt sạch sành sanh, đám cháy khắp nơi
Vung nạng lên!
                     Ném cục bùi nhùi!
Bùi nhùi yêu
đừng
         bao giờ
                        tắt
Họ
     lúc này
                 như
                          quỷ tha, ma bắt
Đầu bốc đồng
                     như bắp cải lù lù
Liên thanh xối xả
xe cứ chạy bừa
“Ơ, quả táo thơm
                     óng ánh mởn mơ
Bên phải quất sang
                     thì ngà ngà trắng
bên trái quất lại thì phơn phớt hồng”
Cơn lốc này
               cuốn tâm tư, cò súng giật tung
và khói đám cháy
               cùng ngổn ngang xây dựng
Đảng điều khiển
                    thu vào tay nắm vững
sắp xếp dọc ngang
                     thành đội ngũ chỉnh tề

Nguồn: Tốt lắm! (thơ), V. Maiakôpxki, NXB Văn học, 1967
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)