Sát
    bên tai
chiếc cầu thang
                  dài hai trăm bực
vội vàng đưa tin tức
những chú phút - thông tin
                           lên xuống cầu thang
Những ông ngày thốc đến
                             hối hả giậm chân:
- Hết kiếp rồi
              các cụ ơi
bụng
    nhà máy
               cóc còn
                      nhiên liệu
Tuyết lớp lớp
                 ngập
                        toa đầu máy
ngập tận mũi
                ngập ống khói dài
và khói nhả
                 vẩn
                      màn trời bóng láng
Lệnh động viên chớp nhoáng
từ họng sắt
             chui ra cổng ngoài
Họ
      lại ra đi
                   mang cuốc xẻng trên tay
mụn đủ màu
                đem vá chằng
                                   lên ủng
Ra đến rừng
              cùng bắt tay lao động
Tôi đào
       anh bới
tôi xới
         anh san
Và đoàn tàu
             lại chuyển bánh lăn
chạy mất hút
             sau làn tuyết trắng
Sức
     kiệt quệ
thiếu cái ăn
             thức uống
ngoằng tay nhau
ta làm cáng tải thương
Về được rồi
               nào ta hát lên đường
và trên tay
               khiêng
                       năm người cóng rét
Hôm nay
         trên cầu thang
                       tối om, nhơ nhớp
những con lợn huyên truyền
                                         phàm tục
bới hì hục tin đồn
Đênikin
         đương tiến
                        sát gần
miền Tula
          hạt nhân thuốc nổ
Đóng giày vào, dân phàm tục
                                         xì xào to nhỏ
in lên bụi
          bản đồng ca xó bếp huyên truyền:
- Sẽ có...
        bột hảo hạng!...
                         mới nguyên...
tha hồ chè
            bánh khô
                         đường kính
Tiền Kêrenxki giữ kín
bạch quân gâ-ầ-n đây thôi!
Nhưng thành phố
                      đã vùng dậy
                                  biểu ngữ rợp trời...
Đảng hô hào:
               “Vô sản, lên yên gấp!”
Và kỵ binh
            phi về Nam
                           lớp lớp
Mamôntôp
              dập đầu!
Hôm nay
         ngày chạy vào
                            hồng hộc
buột tiếng kêu
                 màn tĩnh mịch
                                    toác đôi
đạn
    trúng phổi
                ngày khò khè thở dốc
hộc máu mồm
                 ngày ngã gụ
                                 tắt hơi
theo bực thang
                        máu
                              rỉ vào sàn gác
bụi quyện vào
                  máu sền sệt nguội tanh
Và tiếp theo những viên đạn
                                            Kaplan
máu lại nhỉ
              xuống sàn
                            thánh thót
Lũ bốn cẳng
               đã nhoài mình bước
văng vẳng nghe
                     tiếng rú
                                loài lang
Mụ Salôp
                hỏi
                       gã Tchuika
và Tchuika
             rỉ tai
                        Salôp
- Cá măng dài mũi
                   quẫy mạnh lắm rồi!
Chỉ nay mai
               xơi gọn
                         chúng thôi!
Nhưng sau đó
           mắt trợn tròn
                                thô lố
đọc chuỗi dài
              những tên họ
                              tước hàm
Gió
     xé rách
                  những tờ kê xử bắn
giựt đứt tung
                 vo cuộn
                          quẳng ống lò
Cẳng
     giai cấp
               đè lên con mãnh thú
Cẳng
      Tsêka
                ở phố Lubian
- Quân thù địch, cấm bay cựa quậy!
Cút đi thôi, những đứa sống thừa!
Lũ phàm tục!
                 ở đâu ngồi đấy!
Cấm ra khỏi xó nhà
Giai cấp
         triệu triệu người
                                  vùng dậy
theo Lênin
                chống
                         bạch quỷ nhọn nanh
ý chí này
           liều thuốc công hiệu nhất
truyền vào
                Lênin
                        Người chóng phục lành
Lũ phàm tục
              quấn tã rách
                            rúc vào xó bếp
- Chúng tôi
                gà con
                      vạn nhất cốt yên thân
Chúng tôi chẳng qua một đàn muỗi nhép
Lũ chúng tôi chỉ cốt miếng ăn
Xin khép miệng lại
                         Ngài thời gian!
Chúng tôi là phàm tục
cho chúng tôi tí chút
và chúng tôi
               ủng hộ
                         quý chính quyền
Và mỗi sáng
               rộn gác chuông trời
                                    của thời xưa Toàn dân Đại hội
Chim chóc và mặt trời
                                kết tội ngày hôm qua lừa dối
Còn
       sống
còn
      sống!
                 chuông gióng giả vang lên
Và tuần tự
                 như chạy theo dây cót
ngày lại ngày
                chạy đến
                              van xin
- Theo
         chúng tôi
                    “phen này nữa
                                          gắng lên”
Chiến đấu xong liền bắt tay lao động
lại lên đường
                 đi truy kích, tấn công
mặc đói rét
                 mình trần như nhộng
tay siết chặt
                  máu trào lên
                                       bật móng
Tôi đã sống
             những miền
                             trái mộc qua, trái vả
cứ thế rụng vào mồm
                             chẳng phải làm vất vả
những miền này
                         cũng lưu luyến vậy thôi
Nhưng mảnh đất
                         ta đấu tranh giành được
sống chết vật vờ
                          vẫn hết lòng chăm chút
nơi đây, ta thức dậy đạn réo bên tai
nơi đây, nằm xuống tay vẫn ôm cây súng
nơi đây, làm giọt nước
                           ta hoà cùng quần chúng
mảnh đất
                này
                       ta sống chết một lòng
khi lao động
                       khi mở hội vui mừng
khi đi vào cõi chết vẫn bên ta!


Nguồn: Tốt lắm! (thơ), V. Maiakôpxki, NXB Văn học, 1967
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)