Mùa đông ấy
                 rét cắn, khắc nghiệt
lấp
     bao người
                yên giấc ngàn thu
Biết lời nào tả xiết!
Và ở đây
            tôi không muốn nhắc
chuyện Vônga
             đau thương
Tôi
      lấy những ngày
                    trong chuỗi ngày bình thường
bà con
         với trăm ngàn
                          ngày khác
Những ngày này
                       năm tháng
                                    lái trôi
                                               trên dải xám
không no lắm
cũng không
               đói lắm
Mắt người yêu thăm thẳm bầu trời
Tôi viết lách
                nói năng
thì cũng vì cặp mắt
Cập mắt tròn
                        màu nâu hung hung
như thiêu như đốt
                       lửa bừng bừng
Điện thoại
                  bỗng điên cuồng lồng lộn
Ục vào tai
                    tôi choáng váng cả người
ăn đói
           nên phù
                   cặp mắt nâu
                                  sưng híp
Thầy thuốc tán rông
muốn mắt to
                   mở mắt
cần hơi sưởi ấm
                      rau quả tươi xãnh
Chẳng phải đi nấu súp
chẳng phải về nhà riêng
tôi đến
         người yêu
                        xách
                                   một đôi
                                                  cà-rốt
núm tí đuôi xanh xanh
Tôi đã tặng
                 nhiều lẵng hoa, hộp kẹo
nhưng tôi nhớ
                  mấy nhánh rau quý báu
nửa thanh củi
                    gỗ phong
hơn
          hết thảy
                      những món quà sang trọng
Những que củi
                      cắp nách
ẩm ướt
           và hom hem
chỉ to hơn
               một chút
dải mày loại trung bình
Má sưng phù
Mắt yêu
           khe nhỏ tí
Ân cần tha thiết
                     với rau xanh
chăm chút mắt yêu lành
Mắt to
              hơn trăng rằm
mắt mở nhìn
                   cách mạng
Hơn ai cả
                   tôi dễ dàng chịu đựng
vốn tôi là
                 Maiakôpxki
Thịt ngựa
            tôi ăn được
Cửa rít lên
                buông tiếng khóc
Bà chị gái
                thứ hai
- Chào Valôđia!
                      - Chào Ôlia!
- Mai tết rồi
              nhà anh
                        còn muối?
Tôi chia muối
                 nhắc trên lòng bàn tay
nhúm muối ướt nhèo
Mặc
       tuyết rơi
                     và bao điều kinh hãi
trượt đường trơn
                       bà chị gái cứ đi
lẽo đẽo
               đường dài dặm phố Pretxni
mớ khoai ở nhà
                 đương chờ muối
Càng đi
         càng lạnh
băng giá
              đuổi

        vào người
trả
          nhúm muối đây
Về đến nhà
               thả muối
                        không rơi
muối đóng băng
                   trên bàn tay dính chặt
Bên kia tường
                một tiếng xịch:
“Vét-tông
            đây
mợ
     bán
mua
       tấm kê”
Tuyết bay
               lả tả
                      ngoài trời khuya
bàn chân tuyết
                   mềm mại
tuyết bước đi
                    êm ái
Tảng đá
        thủ đô
trụi trơ
        trắng xoá
Rừng nép vào
                  tảng đá
                         giơ xương
Và trông kìa
             từ phía sau rừng
con rận
         mặt trời
                         bò
                             lên khăn trời rộng
Trong cơn sốt thương hàn chấy rận
bình minh
           tháng chạp
                          rũ rượi
                              muộn màng
ngoi ngóp
         trên thành Mạc-tư-khoa
                                               chết dở
Mây
   cũng bỏ đi
                 đến những miền
                                       béo bở
Sau lớp mây
             nước Mỹ
                     thườn thượt
                                        trải bờ
Nằm hớp đẫy
                 ca cao
                          sữa
                                  bơ
Hãy nghe đây, tao nói thẳng vào mặt
mặt dày hơn
                mặt lợn sề, quái vật
Mặt tròn xoe
                như đĩa món cao lâu
Đây lời tao thét
                trên đất nước đói nghèo:
- Đất nước
                này
                       tao
                           yêu quý
Có thể
        quên
                  những nơi và những lúc
sống no nê
              phệ bụng
                        căng diều
nhưng đất nước
                   đã cùng nhau
                                       đói lả
đất nước này
                 vạn thuở
                             không quên!


Nguồn: Tốt lắm! (thơ), V. Maiakôpxki, NXB Văn học, 1967
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)