Nện giày
          cựa sắt
                    rèn trước chiến tranh
đeo tua quân trang
                       lòng thòng tận rốn
thượng uý Pôpôp
                        quan tham mưu
                                             trò chuyện
(ở tiệm “Xêlêch” phố Ligôpka)
“Ngài quan tham mưu
                        không được đâu
                                                   đừng cãi
xin hỏi ngài
            chờ đợi
                       quái gì đây?
Tụi Do-thái
               bán nước Nga
                              cho người Do-thái
hàng ngũ
        sĩ quan
                 chúng nắm chặt trong tay?
Ngài là giáo sư
           dĩ nhiên
                  ngài tự do chủ nghĩa
Nhưng quân Cô-dắc
                    dám xin ngài
                                        vì nể
Chuyện của tôi
                 chẳng hạn
                           vừa mới xảy tức thì
bố ai...
                biết được, rồi ra thể thống gì!
Hôm nay, vấp phải tay cần vụ
tôi quát vào mặt nó
- Này, lấy si đánh giày tao bóng lộn
bóng như gương soi mặt thộn của mày!
Dĩ nhiên
           tôi văng bậy
Nó réo lại mẹ tôi
                    réo ba họ bảy đời
                                      cao tằng thỉ tổ!”
“Tôi dứt khoát
                không tán thành quân chủ
lủng củng những vương miện
                                        phượng hoàng
NHƯNG
               chủ nghĩa xã hội muốn làm
cần phải có cơ sở
Mới đầu dân chủ đã
                     rồi nghị viện bầu sau
Cần vốn liếng văn hoá
                              Còn ta chỉ là
                                           rợ Á châu!
Thậm chí
         tôi thiên chủ nghĩa xã hội
Nhưng tôi không cướp của
                                        đốt nhà
Dễ làm luôn một lúc được à?
Tất nhiên không được!
Phải dần dà
                  ít một
                        làm từng bước
                                         từng phân
Hôm nay
       ngày mai
                    chờ hai mươi năm
Còn tụi này?
                         Mề-đay, chức sắc Vinhem tặng
Ở Bá-linh, dùng vé ke chúng đánh bài chuồn
Chúng làm đặc vụ, làm mật thám
Bộ tham mưu địch
                       trợ cấp tiền
Lẽ ra những đứa rúc toa chì chạy trốn
từ lâu phải tống giam
                                   Khám lớn!”
“Dĩ nhiên
              tôi rất tán thành ngài
ta treo cổ lũ súc sinh
                               quá ít”
“Chúng đưa Lênin
                             tay chuyên môn
                                                      làm giặc
đứng đầu bộ trưởng
                             món xô viết
                                               xô vung?
Điên hay sao?!
                    Bà lão Nga dở chứng phát cuồng?
Phải xổ ngay!
                 Chữa cho lành!
                                       Lại sức!
Bọn chính trị
                        chúng lắm mưu lắm chước
và Xuvôrôp
                   Gôlensep, Kutudôp
                                              tướng tá cả bày
thằng nhãi ranh
                      Liôpka
                                khố rách
Đừng hòng!
                 Chớ có đùa với quân Cô-dắc
ta chọc tiết
              có ngày...”
Và suốt buổi quan tham mưu
                                         hì hì hà hà
cùng Pôpốp
                 hỉ hỉ hả hả
“Đáng phanh thây, nguyền rủa
                                cả ba họ chúng mày!
Quan tham mưu
                   xin phép rỉ tai ngài
đại...
    công
             Kalêđin
                     có mang theo roi quất...
từ sông Đông tới
                      xin phép ngài hít thuốc!
Ngài đại tướng công...
                           Mà đâu riêng tướng công?!
toàn dân Cô-dắc
                         vùng Kubăng, Đơniep
                                                 sông Đông...”
Và cứ thế chúng loong coong
                                            chạm cốc
lẻng kẻng
            chạm cựa giày
Thượng uý bí tỉ say
Lặng lẽ
           bồi bàn
                       chuyên ấm trà hầu khách
Cuối phố Ligôpka
                  những tiếng nói khác
từ dưới hầm nhà
                     văng vẳng đưa lên
“Các đồng chí
                    tôi từ Quân uỷ đến
Hội nghị xong tức thì
Đây đồng chí
                hai trăm viên
                                      mô-de
Còn đồng chí
                  cây súng trường
                                     trăm đạn
Trong lúc
             bọn thoả hiệp
                        làm thinh nín lặng
kỵ binh Cô-dắc
                       lính xe đạp
                                         kéo về
Chúng điều động
                        dân Pite
                                      ra trận
đưa
       về đây
                  quân ở Gatchina
Các đồng chí hoạt động
                      vùng Vưboóc bên kia
sẽ theo cầu Litêin
                        thọc thẳng
Chớ nhốn nháo
                    lúc hoàng hôn chập choạng
chớ ồn ào
             như tiệm rượu, quán ăn
phải thanh hơn cả dây văn thanh nhất
Tôi sẽ
         chiếm tổng đài
                            theo Lasêvit
Không bóp cổ chúng
                            chúng bóp cổ ta
Hoặc chiếm tổng đài
hoặc
         vô sản
                  ra ma
CHÍNH
          Người đến
                         khoác bành-tô sờn rách
Người đi qua
                 không một ai nhận ra
Hôm nay
              Người nói
                         vùng lên quá sớm
Mà ngày kia
                 quá muộn, lỡ thời
Thế là mai
                   Chúng chạy đằng trời!
Phải đánh Kêrenxki tan xác!
Đến lúc
           đích thân
                         Alecxanđra Phiđôrôpna
ta dựng lên
              bốc khỏi
                           giường Lệnh bà”


Nguồn: Tốt lắm! (thơ), V. Maiakôpxki, NXB Văn học, 1967
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)